Chương 84

Hạ Trúc chưa từng hỏi về ấn tượng của Hứa Mặc đối với cô trong lần đầu tiên hai người gặp gỡ. Ký ức giờ đây ùa về, nhớ lại năm đó cô mặc chiếc váy công chúa màu hồng phấn mà bố Hạ Sùng Duy mới mua, lẽo đẽo theo mấy ông anh cùng nhau quậy phá, đánh nhau, hóng gió, kết quả lại bị lạc, tình cờ đụng phải Hứa Mặc mới chuyển đến.
Biết trong viện có bạn mới, ban đầu cô chẳng vui vẻ gì, chống nạnh, vẻ mặt kiêu căng chỉ vào anh hỏi: “Anh là ai?”
Hứa Mặc mặc đồ sạch sẽ, nhìn cô điềm tĩnh, chẳng hèn kém cũng chẳng kiêu ngạo. Bây giờ nghĩ lại, hình như lần đó anh chẳng thèm để cô vào mắt, nào ngờ đâu Hứa Mặc lúc ấy đã chú ý đến cô, còn ví cô như một nàng công chúa.
Hạ Trúc tò mò không nhịn được, rướn người đến gần hỏi: “Anh đánh giá em cao thế cơ à?”
“Không phải chỉ vì em mặc váy công chúa mà anh nghĩ em là công chúa thật đấy chứ?”
Đầu Hứa Mặc có hơi choáng, anh xoa huyệt giữa mày đang nhức, ánh mắt nóng rực dừng lại trên gò má trắng mịn của cô, khẽ bật cười trầm thấp: “Em của khi đó dáng vẻ kiêu ngạo, tự tin, dù chiếc váy công chúa có lấm lem bùn đất cũng không thể che giấu đôi mắt lấp lánh tựa ngàn sao của em, tựa như em sinh ra đã thuộc về nơi cao quý nhất.”
“Còn anh, chỉ là một gánh nặng đã mất đi sự che chở của bố mẹ, không có tư cách đến gần em.”
Hạ Trúc thoạt đầu là tò mò, rồi kinh ngạc, và sau đó… là xót xa.
Cô nhìn Hứa Mặc, anh lần đầu nói ra những ý nghĩ chân thật và u tối nhất trong lòng trước mặt cô, nhất thời không biết phải mở lời từ đâu.
Cô mơ hồ nhớ anh từng nói về Chu Nhiêu, tự ti mới là kẻ địch lớn nhất đánh gục cô ta.
Vậy trong chặng đường gập ghềnh của đời mình, Hứa Mặc cũng từng tự ti sao?
“Nhưng sau này… mẹ em cũng mất rồi.”
Tuổi thơ của Hạ Trúc đã từng có một khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc. Khoảng thời gian ấy, cô có một gia đình ấm áp, một người mẹ dịu dàng, một người bố hiền từ. Nhưng đến năm cô tám tuổi, mẹ cô lâm bệnh qua đời, cô cũng trở thành đứa trẻ trong gia đình đơn thân.
Hứa Mặc gần như đã đồng hành cùng cô qua nửa cuộc đời, dĩ nhiên anh biết chuyện này. Khi đó, anh đã lặng lẽ ở bên cô mấy ngày liền, cô khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem đều quệt cả lên áo anh. Một người ưa sạch sẽ đến mức nghiêm trọng như anh vậy mà lại không hề thấy bẩn, ngược lại chỉ thấy xót xa cho cô bé còn nhỏ tuổi đã mất mẹ.
Hơi men trong người Hứa Mặc đã tan đi ít nhiều, anh cũng tỉnh táo hơn. Anh đưa tay chạm nhẹ lên cổ Hạ Trúc, giọng nói trầm ấm: “Cho nên anh thương em, luôn dè dặt cảm xúc của em, sợ em buồn.”
“Nhưng anh không phải là thần thánh, cũng có ngày anh tính sai.”
Trái tim Hạ Trúc thắt lại, hốc mắt bỗng chốc cay xè. Cô sụt sịt mũi, chủ động rúc vào lòng Hứa Mặc, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, vẫn muốn hỏi thêm nhiều chi tiết hơn.
Cô áp má vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim lúc nhanh lúc chậm của anh, rồi ngập ngừng hỏi: “Có phải… rất lâu về trước anh đã từng thích em? Em tìm thấy cuốn sổ tay của anh ở nhà… Khi đó, em còn chưa thành niên, đúng không?”
Hứa Mặc khựng lại. Lòng bàn tay anh lơ lửng trên đỉnh đầu Hạ Trúc vài giây rồi mới nhẹ nhàng đặt xuống. Anh im lặng một lúc, rồi mới khẽ khàng thừa nhận: “Phải.”
“Khi đó, anh đã từng thích em.”
Hạ Trúc là một biên kịch, cực kỳ nhạy cảm với cách diễn đạt từ ngữ, cô nhanh chóng nắm được mấu chốt: “Đã từng thích?”
Hứa Mặc vơ lấy một lọn tóc của cô, hờ hững nghịch trong tay. Anh cúi đầu nhìn chăm chú vào đôi mắt hạnh ngây thơ ươn ướt của cô, chậm rãi giải thích: “Em còn nhớ lần thi tháng hồi lớp bảy em làm bài không tốt, cầm bài thi Toán đứng trước cửa nhà khóc không?”
Hạ Trúc ngơ ngác ngẩng đầu: “…”
Cô đã không nhớ nổi bao nhiêu lần không đạt điểm trong môn toán.
Hứa Mặc dường như đã đoán trước được phản ứng này của cô, anh mỉm cười, tự mình kể tiếp: Năm đó anh học lớp 12, tình cờ được nghỉ về nhà bắt gặp, anh cứ tưởng em xảy ra chuyện gì, hóa ra là vì thi toán không tốt. Nhìn bộ dạng em khóc mắt sưng húp như quả đào, còn chột dạ nắm áo anh cầu xin đừng nói với chú Hạ vừa đáng thương lại vừa buồn cười. Khổ nỗi thời gian đó em toàn mặc váy, làm anh cứ nghi ngờ có phải nhà em có cả một tủ đầy váy công chúa hay không.”
“Sau này, anh bắt đầu kèm em học Toán, hễ rảnh là lại giao bài tập cho em. Thời gian tiếp xúc dần nhiều lên, anh luôn để ý thấy vài hành động, chi tiết nhỏ của em.”
“Lúc làm bài thì cứ bóc móng tay, cắn đầu bút, nghe giảng cũng không tập trung, cứ nhìn đông ngó tây. Lúc anh chấm bài, em thì cứ len lén liếc nhìn, thấy anh gạch chéo là em lại cau mày bĩu môi, còn thấy anh đánh dấu ‘V’ là em lại cười tít cả mắt…”
“Ban đầu cũng không có gì đặc biệt, cho đến một lần, đám bạn cùng phòng ký túc xá nửa đêm buôn chuyện về cô gái mình thích, hình bóng hiện lên trong đầu anh lại là em. Khi đó anh biết… mình đúng là một thằng khốn.”
Hứa Mặc vừa dứt lời, trong đầu Hạ Trúc dường như hiện lên cả một khung cảnh. Cô rất muốn nhìn rõ phản ứng và biểu cảm của Hứa Mặc lúc ấy, nhưng ký ức quá đỗi mơ hồ, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhớ lại.
Thôi không cố nhớ lại nữa, Hạ Trúc lại thắc mắc, tại sao sau đó anh lại không thích cô nữa.
“Vậy tại sao sau đó anh lại không thích nữa?”
Hứa Mặc nghe vậy, ngước mắt liếc gương mặt đầy nghi hoặc của cô, không muốn đào sâu, bèn kết thúc câu chuyện: “Không có gì.”
“Sau này có cơ hội sẽ nói cho em biết.”
Thấy anh nói nửa chừng rồi im bặt, Hạ Trúc không kìm được cau mày, mặt xị xuống: “Sao anh lại thế chứ! Làm gì có ai kể chuyện một nửa rồi thôi.”
“Thà đừng nói ngay từ đầu còn hơn.”
Hứa Mặc thấy cảm xúc cô dâng lên, liền ôm gọn cô vào lòng, cằm tựa lên trán cô, khẽ thở dài: “Em cứ coi như là do tự ái của anh nổi lên, thấy mình không xứng với em đi.”
Hốc mắt Hạ Trúc đỏ hoe, cô lí nhí lẩm bẩm: “Rõ ràng chúng ta đều thích đối phương, tại sao không ở bên nhau sớm hơn một chút chứ?”
Hứa Mặc trầm ngâm giây lát, siết chặt người trong lòng, giọng điềm đạm: “Bây giờ không tốt sao?”
Hạ Trúc “ưm” một tiếng, giọng đầy tiếc nuối: “Chỉ là em cảm thấy chúng ta đã đi quá nhiều đường vòng, có chút… khó chịu trong lòng.”
Hứa Mặc khẽ nhếch môi, anh vỗ nhẹ lên vai Hạ Trúc, giọng khàn đi: “Ngủ thôi, không nói nữa.”
Hạ Trúc nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói của Hứa Mặc, cô khẽ “vâng” một tiếng, ôm chặt eo anh, nhắm mắt lại.
Đêm đó, họ không làm gì cả, chỉ lặng lẽ ôm nhau sưởi ấm, truyền cho nhau hơi ấm của đối phương.
Trái tim vẫn luôn lơ lửng không có điểm dừng của Hạ Trúc, vào chính khoảnh khắc này, cuối cùng cũng đã tìm thấy bến đỗ bình yên.

Sau buổi tiệc, đúng là có mấy ông chủ công ty phim ảnh liên hệ với Hạ Trúc, nói là có hứng thú với dự án phim cổ trang [Công Chúa Tiểu Sơn] của cô, hẹn thời gian để nói chuyện chi tiết hơn. Hạ Trúc mừng rỡ, lập tức gọi cho Chu Bạch hẹn gặp riêng với đối tác, rủ Chu Bạch đi cùng để thảo luận về việc huy động vốn.
Trước đó, cô đã thực hiện kế hoạch dự án, giờ chỉ cần chỉnh sửa một chút, chắc chắn không có vấn đề gì lớn.
Xét đến ê-kíp quay, cuối cùng Hạ Trúc vẫn chọn ê-kíp của Chu Xuyên. Chu Xuyên vừa hay rảnh lịch, biết lần này Hạ Trúc làm nhà sản xuất, định làm một dự án cổ trang, anh ta không hề suy nghĩ mà đồng ý ngay.
Hai năm gần đây phim cổ trang đang rất hot, chỉ cần thiết lập nhân vật và kịch bản tốt, quay phim ổn, thì độ hot thường sẽ không kém.
Sau khi có tin tức về nguồn vốn, Hạ Trúc ngày nào cũng bù đầu đi gặp các nhà đầu tư để kêu gọi vốn. Hứa Mặc rất ủng hộ cô, cứ để cô tự mình xoay xở, thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu về kỹ năng và phương thức đàm phán với các nhà đầu tư.
Đương nhiên, mọi chuyện không thể thành công ngay lập tức, đa phần các cuộc gặp đều không có kết quả. Kêu gọi vốn suốt ba tháng trời cũng chỉ gom được hai mươi triệu tệ, con số này còn thiếu quá xa. Đối phương vẫn e ngại cái studio nhỏ bé của cô chưa đủ tầm, sợ sẽ thua lỗ.
Hạ Trúc bận đến tối tăm mặt mũi, mấy tháng trời ròng rã khiến cô gầy đi, Hứa Mặc xót cô vất vả cả tâm lẫn sức, mấy lần định hỏi cô có cần giúp không, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào, cuối cùng vẫn để cô tự mình giải quyết.
Năm 2018 chớp mắt đã qua, vào ngày cuối cùng của năm, Hạ Trúc nhận được một cuộc điện thoại, mang đến cho cô một bất ngờ cực lớn, Lâm Chi Hành biết cô đang gọi vốn, quyết định đầu tư trước năm mươi triệu. Lúc nhận được cuộc điện thoại này, Hạ Trúc suýt nữa tưởng là lừa đảo, nếu không phải giọng nói của Lâm Chi Hành quá dễ nhận ra, cô gần như đã tin là giả. Với khoản đầu tư không mời mà đến này, Hạ Trúc không vội đồng ý ngay mà riêng tư thảo luận với Hứa Mặc về ý đồ của Lâm Chi Hành.
Hứa Mặc nghe Hạ Trúc trình bày xong, suy nghĩ một lúc rồi bình thản nói: “Hiện giờ anh ta đã ngồi vững vị trí đó, công ty con dưới trướng anh ta cũng đang tiếp xúc với mảng điện ảnh, đầu tư cho em cũng là vì lợi ích của anh ta.”
“Nhận cũng không sao.”
Hứa Mặc đã nói vậy, Hạ Trúc cũng không còn e ngại nữa, cô đồng ý nhận khoản đầu tư của Lâm Chi Hành. Chỉ là trước khi ký hợp đồng, cô vẫn hỏi anh ta: “Anh có yêu cầu nào khác không?”
Mấy tháng không gặp, Lâm Chi Hành mặc vest chỉn chu ngồi trong phòng họp. Nghe hỏi, anh ta nhàn nhạt liếc cô một cái, bình thản đáp: “Thang Thiến rất hợp vai công chúa này.”
Hạ Trúc lập tức hiểu ra, cô chớp mắt, đợi mọi người đi hết mới nói: “Vốn dĩ tôi cũng muốn để cô ấy làm nữ chính.”
Lâm Chi Hành khẽ nhếch môi, đứng dậy cài nút áo, mặt không cảm xúc bước khỏi phòng họp.
Hạ Trúc đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cao ráo ấy khuất dần, nghĩ đến Thang Thiến đang ghi hình show giải trí ở Tr**ng S*, cô không kìm được mà thở dài.
Cảm thấy tiếc nuối cho hai người đang đi ngược hướng nhau này.
Việc lập dự án cần một thời gian rất dài, khoảng thời gian này, Hạ Trúc bận rộn xây dựng ê-kíp, tìm diễn viên, kêu gọi đầu tư, gần như không có lúc nào rảnh rỗi.
Vì vấn đề ngân sách, Hạ Trúc muốn dùng một số diễn viên mới, nên hễ rảnh rỗi cô lại đến Học viện Hí kịch để tìm người. Mỗi lần đi “lượn” một vòng trở về, Hạ Trúc đều không nhịn được mà cảm thán, sinh viên nam bây giờ vừa non vừa đẹp trai. Hứa Mặc nghe thấy thế liền ghen, buổi tối đè cô ra “bắt nạt” một trận ra trò, cuối cùng ôm cô vào lòng hỏi: “Sinh viên nam tốt, hay là anh tốt?”
Hạ Trúc bị dập đến choáng váng, người rã rời, miệng đành thuận theo: “Anh tốt, anh tốt.”
Hứa Mặc lúc này mới buông tha cho cô, bế cô người đầy mồ hôi ướt nhẹp vào phòng tắm tẩy rửa.
Với tư cách là một nhà sản xuất mới, Hạ Trúc phải học lại rất nhiều thứ từ đầu. Sợ một mình không cáng đáng nổi, cô lại tìm đến công ty sản xuất nổi tiếng nhất trong ngành để mời họ cùng tham gia. Sau ba vòng đàm phán mới chốt hạ được. Đây cũng là lần đầu tiên studio Hạ Mạt hợp tác với một công ty lớn.
Với tư cách là một biên kịch, Hạ Trúc vẫn có danh tiếng trong ngành, nên studio của cô cũng được nhiều người biết đến, kịch bản của cô vốn đã rất chất lượng, lại vừa xong với Giang Phùng trong dự án [Trác Quang Ký], các công ty phim ảnh đều đã thấy rõ, nên studio không phải không có ấn tượng. Dù có vài người e ngại studio của cô còn nhỏ, vận hành chưa chuyên nghiệp, nhưng vẫn có công ty bằng lòng hợp tác.
Chỉ là qua một phen này, Hạ Trúc cuối cùng cũng hiểu được sự lợi hại của Hứa Mặc khi khua môi múa mép trên bàn đàm phán rồi.
Cuối cùng cũng hoàn thành giai đoạn đầu của dự án, Hạ Trúc có hai ngày nghỉ, thì Hứa Mặc lại phải đi công tác. Hạ Trúc đứng ở cửa phòng ngủ nhìn Hứa Mặc thu dọn hành lý, khoanh tay lại, buồn bã nói: “Chúng ta… lâu lắm rồi không ăn cơm chung với nhau thì phải.”
Hứa Mặc dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Hạ Trúc, đặt chiếc áo sơ mi đã gấp vào vali, hỏi cô một cách hờ hững: “Chuyến này anh đến Tam Á, bàn công việc xong sẽ được nghỉ nửa ngày, em có muốn đi cùng không?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, vừa động lòng với đề nghị của anh, vừa do dự về dự án: “…Em đi có tiện không?”
Hứa Mặc ngập ngừng giây lát rồi nói: “Tiện, không ảnh hưởng công việc.”
Hạ Trúc suy nghĩ hai giây, gật đầu đồng ý: “Được ạ.”
Hứa Mặc cười một cái, nhắc nhở cô: “Em soạn mấy bộ quần áo đi, anh đặt vé máy bay.”
“Ở đó thời tiết nóng, có thể mặc váy.”
Hạ Trúc vội vàng lục tìm vali, không quay đầu lại nói: “Em biết rồi!”
Hứa Mặc thấy cô cuống cuồng, khóe miệng khẽ nhếch, lấy điện thoại ra đặt vé máy bay cho cô.
Chiều tối hôm đó, hai người khởi hành từ Thượng Hải, bay thẳng đến Tam Á. Trên máy bay, Hạ Trúc thắc mắc: “Anh đi công tác một mình à? Ê-kíp của anh đâu?”
Hứa Mặc kéo bịt mắt xuống, đáp khẽ: “Họ đến trước ở Tam Á rồi.”
Hạ Trúc mới nhận ra Hứa Mặc đã cố tình thay đổi lịch trình vì cô.
Máy bay hạ cánh xuống Tam Á, cửa khoang máy bay vừa mở, Hạ Trúc đã ngửi thấy mùi gió biển, nhiệt độ cũng cao hơn hẳn mấy độ.
Tháng Giêng ở Thượng Hải lạnh đến chỉ vài độ, lúc đi cô mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám, bây giờ vừa xuống máy bay đã thấy nóng, cô liền cởi phắt chiếc áo khoác ngoài ra. Hứa Mặc đi theo sau, cam tâm tình nguyện xách hành lý giúp cô.
Buổi tối không nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Hạ Trúc cũng lười ngó nghiêng, cô quay đầu nhìn Hứa Mặc đang mải trả lời tin nhắn, hỏi: “Chúng ta ở đâu thế? Bắt taxi qua à?”
Hứa Mặc trả lời hai tin nhắn WeChat, ngẩng đầu thấy Hạ Trúc đang ôm áo khoác, bên trong chỉ mặc một chiếc váy dài ôm màu n*d*, anh nhìn chằm chằm vào xương quai xanh trắng nõn của cô một lúc, ho nhẹ một tiếng, trả lời: “Cảnh Du đến đón.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, lặng lẽ đứng bên cạnh Hứa Mặc, chờ anh sắp xếp. Đây là lần đầu tiên cô đi du lịch mà chỉ cần mang theo người, không phải lo nghĩ bất cứ thứ gì.
Đợi chưa đầy năm phút, một chiếc BMW sẫm màu dừng ngay trước mặt Hạ Trúc. Cô theo phản xạ liếc nhìn ghế lái, thấy là Đoạn Cảnh Du, Hạ Trúc mỉm cười chào: “Anh Cảnh Du~”
Đoạn Cảnh Du hạ cửa kính xe xuống nhìn Hạ Trúc hai giây rồi mỉm cười với cô. Anh ta tháo dây an toàn, bước xuống xe, chủ động lấy hành lý của hai người bỏ vào cốp sau. Hạ Trúc chui vào hàng ghế sau trước, Hứa Mặc theo sát gót. Hai người ngồi rất gần, mu bàn tay Hạ Trúc vô tình chạm phải đùi Hứa Mặc, cả hai đều giật mình liếc nhìn đối phương.
Đạon Cảnh Du lái xe ở phía trước, trong xe tối om, không hiểu sao lại có cảm giác… k*ch th*ch.
Hạ Trúc chớp mắt, lén nhắn cho anh: [Anh có thấy giống như đang vụng trộm không?]
Màn hình điện thoại Hứa Mặc sáng lên, anh liếc nhìn tin nhắn, đưa tay ôm lấy eo Hạ Trúc, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, Hạ Trúc ngẩn người, không ngờ anh lại… táo bạo như vậy.
Hứa Mặc nhìn thấy vẻ ngơ ngác trên mặt Hạ Trúc qua ánh sáng phản chiếu từ bên ngoài, cố tình ghé sát tai cô, nói một cách mập mờ: “Như thế này mới là vụng trộm.”
Hạ Trúc: “…”
Đoạn Cảnh Du ở phía trước không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra ở phía sau. Giọng nói máy móc của hệ thống định vị thỉnh thoảng lại vang lên, lấp đầy không gian trong xe, che giấu đi không ít những tiếng động mờ ám.
Hạ Trúc mơ hồ cảm thấy tay Hứa Mặc đặt lên đùi cô, có xu hướng di chuyển lên trên, vội vàng đưa tay chặn lại. Kết quả bị anh nắm lấy, ngón tay lồng vào nhau, không chịu buông ra.
Xe chạy được một đoạn, gặp đúng đèn đỏ, Đoạn Cảnh Du theo thói quen ngoái lại, Hạ Trúc sợ đến cứng người. Hứa Mặc lại tỉnh bơ, mặt không đổi sắc hỏi: “Ngày mai hẹn người phụ trách của công ty M ở đâu?”
Nhắc đến công việc, Đoạn Cảnh Du lập tức nghiêm túc: “Tại công ty của họ.”
Hứa Mặc siết tay Hạ Trúc, trầm giọng dặn: “Giới hạn cuối cùng là hai điểm, không thay đổi.”
“Nói chuyện xong thì mời đối tác một bữa cơm. Dù có thành công hay không thì tình nghĩa vẫn phải còn.”
Đoạn Cảnh Du gật đầu: “Tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Hạ Trúc không dám động đậy, sợ Đoạn Cảnh Du quay lại sẽ thấy dáng dấp hiện giờ của hai người. Khó khăn lắm mới đến được cửa khách sạn, nhân lúc Đoạn Cảnh Du xuống xe lấy hành lý, vội vàng hất tay Hứa Mặc ra, kéo tay nắm cửa, nhảy phắt ra khỏi xe. Bộ dạng đó, ít nhiều có chút ý vị của kẻ chạy trốn.
Hứa Mặc ở đằng sau nhìn thấy bộ dạng hận không thể cách xa anh tám mét của cô, không kìm được mà nhíu mày.
Đoạn Cảnh Du không biết Hạ Trúc cũng đến, vì nghĩ cho tiện việc hợp tác ngày hôm sau nên không đặt khách sạn ở khu du lịch, vì vậy cảnh quan xung quanh có lẽ không được đẹp lắm.
Hạ Trúc tuy có chút tiếc nuối vì không có phòng view biển, nhưng cũng không so đo nhiều, chỉ nói ngày mai cô tự đi dạo là được.
Trời cũng đã khuya, Đoạn Cảnh Du đưa hai người đến cửa khách sạn rồi kiếm cớ rời đi trước, trước khi đi còn gọi bữa tối cho hai người. Hạ Trúc đứng ở cửa nhìn Hứa Mặc quẹt thẻ phòng mở cửa, cô ngoảnh lại nhìn bóng lưng thẳng tắp của Đoạn Cảnh Du, bỗng dưng buột miệng khen: “Anh Cảnh Du chu đáo thật.”
“Cạch” một tiếng, Hứa Mặc mở cửa phòng.
Anh xách hai chiếc vali vào phòng, quay đầu liếc xéo Hạ Trúc đang mang bộ mặt mơ màng, buông một câu nhẹ bẫng: “Anh không chu đáo à?”
Hạ Trúc vừa nghe đã thấy không đúng, cô làm động tác im lặng, cười nịnh nọt: “Đâu có, anh chu đáo hơn.”
Hứa Mặc không thèm để ý đến bộ dạng nịnh bợ của cô, giọng chua loét: “Anh Cảnh Du của em tốt hơn anh.”
Hạ Trúc: “…”
Tắm xong đi ra, Hạ Trúc thấy Hứa Mặc đang ngồi trên sofa làm việc. Cô để nguyên mái tóc ướt sũng ngồi xuống bên cạnh anh, ghé đầu liếc nhìn màn hình laptop trên đùi anh, thấy toàn là phân tích số liệu, cô thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Nghe thấy tiếng “chậc chậc” của Hạ Trúc, Hứa Mặc rời mắt khỏi màn hình, thấy tóc cô vẫn còn ướt, anh cau mày hỏi: “Sao không sấy khô tóc?”
Hạ Trúc quấn khăn tắm, ló đầu ra, chớp chớp mắt: “Anh sấy giúp em được không? Em lười động đậy quá.”
Hứa Mặc đặt laptop xuống, đứng dậy đi tìm máy sấy, Hạ Trúc cũng lẽo đẽo đi theo.
Chỉ thấy Hứa Mặc cắm điện máy sấy, vẫy tay gọi cô vào phòng tắm. Tiếng máy sấy tóc kêu “ù ù”, hơi nước nóng trong phòng tắm bốc lên làm mờ cả gương, Hạ Trúc nhân lúc Hứa Mặc đang sấy phần đuôi tóc cho mình, cô vươn tay quệt đi lớp sương mù trên gương, để lộ hình ảnh bên trong.
Trong gương, Hứa Mặc đứng sau lưng cô, cẩn thận cầm máy sấy tóc sấy cho cô. Sợ làm hỏng tóc cô, anh còn cố tình để máy sấy xa ra một chút.
Anh làm việc gì cũng luôn nghiêm túc, ngay cả việc nhỏ như sấy tóc cũng làm đâu ra đấy.
Hơi ấm phả vào gáy Hạ Trúc, cô vốn sợ nhột nên bất giác rụt rụt vai lại.
Hứa Mặc lập tức giữ lấy đầu cô, nhắc nhở: “Đừng động đậy.”
Mặt Hạ Trúc nóng bừng, cô ngước mắt nhìn vào gương.
Ánh mắt của hai người giao nhau trong gương, quấn quýt lấy nhau. Rõ ràng không ai nói tiếng nào, nhưng lại như đã nói cạn mọi lời.
Cổ họng Hạ Trúc khô khốc, cô nuốt nước bọt, trong đầu cô bỗng dưng vang lên một câu hát…
“Tình yêu khiến vực sâu hóa bằng phẳng, mọc lên rừng, cả một khu rừng, còn anh trú dưới bóng cây.”

Bình Luận (0)
Comment