Chương 85

Cô thức dậy vào giữa trưa, vị trí bên cạnh đã sớm chẳng còn ai.
Trên tủ đầu giường dán hai tờ giấy nhớ màu hồng phớt. Hạ Trúc chớp mắt, đưa tay gỡ xuống xem nét chữ trên đó.
“Tỉnh dậy rồi nhớ ăn sáng nhé.”
“Chiều nay anh có cuộc họp lúc hai giờ, chắc bốn giờ là xong, sáu giờ có tiệc rượu, buổi tối đi dạo cùng em nhé?”
Hạ Trúc thấy lịch trình của anh dày đặc như vậy, khẽ cau mày, ném tờ giấy nhớ lại chỗ cũ, thức dậy chuẩn bị.
Lục trong vali ra một chiếc váy hai dây hở lưng màu xanh rêu đậm, Hạ Trúc cởi váy ngủ trên người rồi thay vào, cúi xuống xách một đôi dép cói xỏ ngón, dùng tay vuốt lại mái tóc, sau đó chui vào phòng vệ sinh tắm rửa. Trang điểm nhẹ nhàng đơn giản, Hạ Trúc đội mũ cói, đeo kính râm, thong thả ra ngoài.
Trong lúc thang máy đi xuống, Hạ Trúc cuối cùng cũng nhớ tới Hứa Mặc đang nằm trong danh sách WeChat, cô không nhanh không chậm trả lời anh: “Em tự mình đi dạo trước, anh xong việc rồi hãy tìm em nhé.”
Đầu bên kia không trả lời, chắc là đang bận.
Hạ Trúc đợi một lát, thoát WeChat, lướt web tìm kiếm mấy bài hướng dẫn du lịch.
Điểm tham quan cách nội thành hơi xa, Hạ Trúc đến một quán ăn địa phương gọi chút đồ ăn trước, nào là bánh tôm, xoài ngâm, thạch dừa… Cô gọi liền một hơi không ít món. Gọi xong, cô ôm trái dừa tươi căng tròn, cắn ống hút, cầm điện thoại chụp ảnh bàn ăn thịnh soạn từ mọi góc độ.
Chụp xong, cô cúi đầu tỉ mỉ chọn lọc, cuối cùng chọn ra mấy tấm đẹp nhất gửi cho Hứa Mặc.
Gửi thành công, cô quăng điện thoại sang một bên, bắt đầu thưởng món ăn.
Sợ đầy bụng, mỗi thứ cô chỉ nếm một chút, xác định món nào ngon thì ăn nhiều hơn một tí, ăn không quen thì đẩy ra xa một tẹo.
Ăn được một nửa, màn hình điện thoại sáng lên, Hạ Trúc tay đang cầm con hàu nướng mỡ hành còn chưa kịp tách vỏ, cô chớp mắt, đưa ngón út ra nhập mật khẩu, ấn vào WeChat.
[?]
[Ăn ngon nhỉ.]
Hạ Trúc cong mắt mỉm cười, bỏ con hàu xuống, chụp lấy điện thoại nhắn tin lại, cố ý hỏi: [Ghen tị không?]
Đầu bên kia trả lời ngay lập tức: [Ghen tị.]
[Anh chuẩn bị họp ngay đây, kết thúc sẽ đi tìm em. Đừng ăn đồ linh tinh quá, cẩn thận đau bụng.]
Hạ Trúc tặc lưỡi, không nhịn được oán thầm: [Bố em còn chẳng lắm lời bằng anh. Anh sắp thành bố của em rồi đấy.]
Hứa Mặc: [Gọi một tiếng ‘bố’ anh nghe thử xem nào.]
Hạ Trúc: “…”
Đặt điện thoại xuống, Hạ Trúc tiếp tục thưởng thức món ăn.
Ăn xong, cô một mình bắt xe buýt số 16 đến Tây Đảo.
Trên xe buýt không có mấy người, cô quẹt thẻ xong, chọn một vị trí ở hàng ghế sau cùng sát cửa sổ, nghiêng đầu ngắm cảnh sắc bên ngoài.
Phong cảnh nhiệt đới vừa kỳ vĩ vừa xinh đẹp, xa xa là biển xanh biếc, cây cọ cao lớn xanh um, trong không khí dường như có thể ngửi thấy vị mằn mặn ẩm ướt của nước biển.
Hạ Trúc giơ điện thoại chụp ảnh suốt chặng đường, loa phát thanh trên xe thỉnh thoảng lại nhắc nhở đã đến trạm nào. Lác đác vài ba du khách bước lên xe, họ mặc áo sơ mi hoa, quần đùi hoa, váy hai dây hoa nhí, vừa nhìn đã thấy không khí vô cùng náo nhiệt.
Hạ Trúc thỉnh thoảng lại gửi vài tấm ảnh “làm phiền” Hứa Mặc, nhưng tin nhắn như đá chìm đáy biển, không ai trả lời, Hạ Trúc cũng không giận, cô biết “người làm công” đang bận đi làm, làm gì có thời gian rảnh rỗi để ý đến kẻ ăn không ngồi rồi như cô.
Xe buýt chạy dọc theo đại lộ, hướng về phía cuối con đường màu xanh lam biếc.
Tới Tây Đảo, Hạ Trúc thu dọn đồ đạc, theo dòng du khách xuống xe, chân vừa chạm đất, cơn gió biển ập đến thổi tung mái tóc cô.
Cô nhắm mắt lại, vội giữ chặt chiếc mũ cói trên đầu, sợ nó vô ý bị gió cuốn đi mất.
Men theo bảng chỉ dẫn, trên đường lên Ngưu Vương Lĩnh, cô đi ngang qua bao nhiêu địa điểm chụp ảnh: nhà thờ trắng, xe cổ, tổ chim… cô đều ghé từng chỗ check-in chụp hình, giống như một du khách thực thụ. Gặp mấy căn nhà san hô đặc trưng của Tây Đảo, cô dừng lại ngắm thật kỹ từng góc.
Mỏi chân, cô chui vào phòng đọc trên biển, lựa một tấm bưu thiếp, mượn bút của chủ quán, viết hai câu.
Không lâu sau, ở Bắc Kinh, Hứa Mặc nhận được tấm bưu thiếp gửi từ Hải Nam, trên ấy viết:
[Thế giới này thật tệ, nhưng có anh là đủ rồi. Rất vui vì có thể cùng anh ngắm chung một bầu trời xanh biếc này.]
Điền xong địa chỉ, Hạ Trúc nhét tấm bưu thiếp vào hòm thư, rời khỏi thư phòng mà không hề ngoảnh đầu lại.
Vẫn còn một lúc nữa Hứa Mặc mới tan làm, Hạ Trúc tìm một chiếc ghế trên bãi biển nằm xuống, ôm ly đồ uống lạnh vừa gọi, vừa tận hưởng ánh nắng mặt trời, vừa đeo kính râm uống nước ép dưa hấu, vẻ mặt khoan khoái không nói nên lời.
Lúc cuộc gọi video của Hứa Mặc đến, Hạ Trúc đang bị nắng chiếu cho hơi mơ màng, suýt nữa thì ngủ quên.
Ánh sáng quá chói, Hạ Trúc dùng đầu ngón tay trượt để nghe máy, màn hình tối đen như mực, hoàn toàn không nhìn rõ mặt Hứa Mặc.
Hạ Trúc cúi gập người, chỉnh độ sáng màn hình lên mức cao nhất, miễn cưỡng có thể thấy Hứa Mặc đang mặc áo sơ mi trắng đứng trước cửa sổ sát đất của một nhà hàng.
Đầu bên kia Hứa Mặc chỉ thấy một vầng sáng chói mắt, anh cau mày, hỏi: “Đang ở đâu đấy?”
Hạ Trúc liếc giờ, thấy đã năm giờ hai mươi, hạ giọng: “Tây Đảo.”
“Anh xong việc chưa?”
Hứa Mặc khẽ “ừm” một tiếng “Gần xong rồi.”
“Anh qua đón em nhé?”
Tây Đảo sáu giờ là đóng đảo, Hứa Mặc giờ này chạy qua cũng không kịp nữa, cô suy nghĩ một lát rồi từ chối: “Không cần đâu, em tự bắt xe buýt về được.”
“Anh qua đây không kịp đâu.”
Hứa Mặc nghĩ ngợi một lát, dặn dò cô chú ý an toàn.
Kết thúc video, Hạ Trúc vứt ly nước vào thùng rác, chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài. Giờ này mọi người đều đi ra ngoài, nhất thời tụ tập không ít người, taxi khó gọi, xe buýt cũng phải đợi rất lâu.
Hạ Trúc đứng đợi khoảng năm phút, nhắn tin WeChat cho Hứa Mặc nói là hơi kẹt xe, có thể phải về muộn một chút.
Hứa Mặc trả lời “Được”, bảo cô đừng vội.
Chỉ là Hạ Trúc không ngờ, người đợi xe lại đông đến thế, phía trước cô có hơn tám mươi người đang xếp hàng. Đợi gần nửa tiếng đồng hồ mà hàng người vẫn không hề nhúc nhích, Hạ Trúc bắt đầu thấy hối hận vì đã từ chối lời đề nghị đến đón cô của Hứa Mặc.
Cô đứng ở ngã tư, vừa hối hận, vừa dán mắt nhìn ra đường.
Ngay lúc cô đang tuyệt vọng, một chiếc BMW chậm rãi lướt qua bên cạnh, dừng lại ở phía trước bên phải cô. Đối phương nhấn còi một cái, bật đèn khẩn cấp ra hiệu cho Hạ Trúc lên xe, Hạ Trúc còn chưa kịp phản ứng, Hứa Mặc đã hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu ra gọi một tiếng “Hạ Trúc”.
Hạ Trúc nhìn thấy Hứa Mặc, vẻ bực bội trên mặt lập tức tan biến, cô chớp chớp mắt, vui mừng chạy về phía chiếc BMW ở đằng trước. Chạy đến ghế phụ, mở cửa xe rồi cúi người chui vào.
Hứa Mặc nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh đang cài dây an toàn, thấy cô mặc chiếc váy hai dây hở cả mảng lưng lớn, anh sững sờ mất vài giây, sau đó cau mày: “Mặc ít thế?”
Hạ Trúc trợn mắt nhìn Hứa Mặc, mặt mày nghiêm túc nói: “Váy đẹp thế này, anh đừng nói nữa, làm em mất cả hứng.”
Hứa Mặc: “…”
Ánh mắt anh lướt qua sống lưng trắng ngần gợi cảm của cô rồi dời đi, đổi giọng hỏi: “Ăn gì chưa?”
Hạ Trúc quay đầu lại đánh giá Hứa Mặc từ trên xuống dưới một lượt, thấy anh mặc sơ mi trắng, quần tây đen, tay áo xắn lên vài vòng để lộ cẳng tay săn chắc, đầy đường nét, cổ áo cũng cởi hai cúc, để lộ một mảng da thịt nhỏ. Gió bên ngoài thổi vào, làm tóc anh rối lên một chút, cả người có vẻ thoải mái vừa đủ, nhìn rất quyến rũ.
Vẻ đẹp này thật quyến rũ, Hạ Trúc l**m l**m môi, để lộ hàm răng trắng bóng: “Trưa em ăn một ít rồi, còn anh?”
Hứa Mặc liếc nhìn cô gái bên cạnh, thấy cô đang cúi đầu mân mê mấy tấm ảnh vừa chụp, anh hỏi: “Vừa mới ăn một chút ở buổi tiệc tối, em muốn ăn gì? Anh mời.”
Cô nghĩ một lát: “Hay mình đi ăn gà hầm nước dừa?”
Hứa Mặc gật đầu: “Được.”
Trong lúc chờ đèn đỏ, anh lấy điện thoại tìm mấy nhà hàng gà hầm dừa được đánh giá cao, chọn một chỗ ổn áp rồi bấm dẫn đường. Trên đường đi Hạ Trúc thỉnh thoảng trò chuyện với Hứa Mặc về những trải nghiệm trong ngày, Hứa Mặc kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng đặt ra một hai câu hỏi, thỏa mãn nhu cầu chia sẻ của Hạ Trúc.
Hứa Mặc chọn một nhà hàng có phong cảnh và đánh giá tốt, khi đèn bật lên vào buổi tối, không khí trong nhà hàng rất tốt, Hứa Mặc đặt một phòng gần rừng dừa, có thể ngắm biển gần đó luôn.
Hai người vừa bước vào, quản lý nhà hàng liền cầm thực đơn vào chào đón. Hứa Mặc ăn gì cũng được, để mặc Hạ Trúc gọi món, cô chọn món chính xong lại thêm vài đặc sản. Gọi món xong, hai người ngồi đối diện nhau, nhìn nhau một lúc, Hạ Trúc không nhịn được bèn nói: “Đã lâu rồi em không được thư giãn như thế này.”
Hứa Mặc rót cho cô một tách trà hoa nhài, cười đáp: “Sau này sẽ có nhiều cơ hội như vậy.”
Hạ Trúc nhướng mày, không phản bác.
Nồi lẩu gà hầm nước dừa được mang lên, Hạ Trúc nhìn thấy nước dùng dừa đậm đà, không nhịn được lấy muỗng múc một bát, cô húp một ngụm nhỏ, lưỡi bị bỏng, không nhịn được kêu lên.
Hứa Mặc thấy vậy, vội vàng đưa cho cô một tách trà, Hạ Trúc nhận lấy uống ừng ực một hơi, vẻ mặt hưng phấn gật đầu: “Ngon quá.”
Một tin nhắn đến, Hứa Mặc vừa lấy điện thoại ra, vừa dặn dò: “Cẩn thận bỏng, ăn chậm thôi.”
Hạ Trúc liếc anh một cái không nói gì, tiếp tục ăn, thấy Hứa Mặc cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, cô không nhịn được hỏi: “Anh xem gì đấy?”
Hứa Mặc tắt điện thoại, điềm tĩnh đáp: “Tin nhắn trong nhóm công việc.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, không nghĩ nhiều.
Tin đó là Chu Tứ gửi trong nhóm “Cầu hôn”:
[Mọi thứ chuẩn bị ổn hết rồi, tính khi nào cầu hôn?]
[Ngày Lập Xuân.]
Bên kia trả lời một biểu tượng OK.
Hạ Trúc hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
Cô vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng của đồ ăn ngon, hoàn toàn không biết Hứa Mặc đã giấu cô làm chuyện tày trời gì.
Bữa ăn kết thúc, Hạ Trúc vô cùng thỏa mãn, xoa cái bụng no căng, rầu rĩ nói với Hứa Mặc: “Hình như em mập lên rồi thì phải?”
Hứa Mặc liếc nhìn cái bụng phẳng lì của cô, bình thản trả lời: “Không có.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, tất cả những lo lắng đều bị quên lãng.
Ra khỏi nhà hàng, Hứa Mặc thấy không xa khách sạn, nghiêng đầu hỏi Hạ Trúc: “Có muốn đi dạo không?”
Hạ Trúc không nghĩ ngợi mà đồng ý ngay: “Được ạ.”
Hai người họ rất ít khi có khoảng thời gian rảnh rỗi để cùng nhau tản bộ và trò chuyện phiếm thế này, Hạ Trúc thực sự rất trân trọng khoảnh khắc này. Cô vòng tay ôm lấy cánh tay Hứa Mặc, thỉnh thoảng nhìn đường, thỉnh thoảng nhìn anh. Hứa Mặc thấy cô cười tươi, thử hỏi: “Hôm nay có vui không?”
Hạ Trúc “a” một tiếng, không chút do dự mà gật đầu: “Vui chứ ạ. Lâu lắm rồi không được thả lỏng như vậy, cảm giác này rất tuyệt.”
Hứa Mặc cười khẽ, vươn tay nắm lấy tay cô cùng bước về phía trước, miệng lẩm bẩm: “Em vui là tốt rồi.”
Về đến khách sạn, Hứa Mặc bỗng dưng khác hẳn mọi khi, anh chủ động bật máy chiếu, chọn một bộ phim để xem.
Đó là một bộ phim Pháp rất ít người biết, tên là [Buổi chiều cùng Marguerite]. Nội dung kể về một người đàn ông mập mạp và tự ti gặp được bà Marguerite tóc đã bạc trắng nhưng vẫn luôn cao quý và tao nhã ở công viên, hai người dần dần tự chữa lành cho nhau trong quá trình trò chuyện.
Hạ Trúc thích nhất câu: [Em không bao giờ biết được, tình yêu của anh dành cho em đã chạm đến giới hạn của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.]
Phim chiếu đến đoạn kết, Hứa Mặc ôm người trong lòng, không kìm được mà hôn cô.
Hai người như thể đang vỗ về tâm hồn đối phương, vừa dịu dàng với nhau lại vừa hận không thể hòa tan đối phương vào trong xương tủy của mình.
Hạ Trúc cảm nhận được hơi thở, nhịp tim của anh, cảm nhận được nhiệt độ của anh, cảm nhận được sự bỏng cháy trong mắt anh, cô như thể sắp tan chảy, nằm trọn trong vòng tay anh, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Khoảnh khắc những ngón chân duỗi căng, đầu ngón tay tê dại, Hạ Trúc cảm nhận được tiếng gọi dịu dàng của anh vang lên bên tai mình.
Đôi môi anh kề sát vành tai cô, thì thầm những tâm tư mà anh chưa bao giờ dễ dàng để lộ: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh yêu em.”
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Hạ Trúc trống rỗng, mọi suy nghĩ đều bị anh chiếm trọn, chỉ còn lại hình ảnh anh cúi đầu vì cô.
Anh không chút do dự mà dâng hiến bản thân mình cho cô.
Giây phút đó, cô thực sự tin rằng, anh rất yêu cô, và tình yêu đó đã vượt qua cả giới hạn của một người đàn ông đối với một người phụ nữ..

Ngày mồng Một tháng Hai, Chu Tứ hô hào trong nhóm rủ cả nhà đi Xuyên Tây du lịch.
Mấy ngày trước Hạ Trúc vừa mới sửa xong kịch bản, thấy anh chị em trong đại viện đều bảo sẽ đi, Hạ Trúc cũng không nhịn được mà gửi một chữ “Ok” trong nhóm.
Buổi tối cô hỏi Hứa Mặc có muốn đi cùng không, Hứa Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi đồng ý.
Khi xác nhận chuyến đi, Hạ Trúc không thể diễn tả nổi niềm vui của mình.
Cô đã từng đi Tân Cương, Đôn Hoàng và rất mong chờ chuyến du lịch tự lái lần này.
Mọi người nhất trí quyết định bay đến Thành Đô trước, rồi thuê xe tự lái.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh mọi người cùng nhau lên đường, Hạ Trúc đã sung sướng như muốn bay lên. Sáng mồng Hai cô dậy sớm sủa soạn thu dọn, lôi áo phao ra nhét vali.
Hứa Mặc đứng bên cạnh nhìn, lặng lẽ cười.
Hai người bay từ Thượng Hải, hẹn gặp nhau ở sân bay.
Mấy tháng không gặp, Hạ Trúc vừa thấy Thẩm Nghiên và Khương Mai ở sân bay đã vui sướng nhào tới ôm chầm lấy họ, ba cô gái tụm lại một chỗ ríu rít nói chuyện không ngừng, thế là mọi người dứt khoát để ba người họ ngồi chung một xe.
Xuất phát từ Thành Đô, đêm đầu tiên nghỉ lại ở Khang Định.
Buổi tối hôm đó Hạ Trúc với Thẩm Nghiên và Khương Mai đi ngâm suối nước nóng, còn Chu Tứ và những người khác thì không thấy đâu. Thẩm Nghiên không thể giữ bí mật, nhiều lần muốn nói thật với Hạ Trúc nhưng đều bị Khương Mai dùng một ánh mắt ngăn lại.
Ngâm suối nước nóng xong, Hạ Trúc quấn chặt áo lông vũ đi vào phòng, Hứa Mặc không có ở đó. Hạ Trúc thắc mắc, lấy điện thoại ra gọi, bên kia lập tức bắt máy: “Anh đang ở đâu đấy?”
Hứa Mặc nhẹ nhàng trả lời: “Đang uống rượu với Chu Tứ, sao thế? Ngâm suối nước nóng xong rồi à?”
Hạ Trúc kêu lên một tiếng, co mình trong chăn nói: “Xong rồi ạ.”
Hứa Mặc kiên nhẫn hỏi: “Hay là em ngủ trước đi? Anh về muộn một chút.”
Hạ Trúc lộ vẻ tiếc nuối, nhưng miệng vẫn nói: “Vậy cũng được, em ngủ đây.”
Cúp điện thoại, Chu Tứ liếc xéo Hứa Mặc, trêu chọc: “Cậu làm gì mà rối tung lên thế này. Ai lại đi đăng ký kết hôn trước rồi mới cầu hôn chứ.”
Hứa Mặc nhìn anh ta một cái, hiếm khi không nói được lời nào.
Ba chàng trai tự nhận làm tài xế suốt tuyến, nhất quyết không cho các cô gái chạm vào vô-lăng, họ chỉ cần ngồi trong xe nói chuyện phiếm và ăn hạt dưa.
Đúng vào ngày Lập Xuân, khi xe đến Tử Mai Á Khẩu lúc sáu giờ chiều. Nắng chiều chiếu l*n đ*nh tuyết, phản quang thành sắc vàng, một lần hiếm hoi được thấy “nhật chiếu kim sơn”*.
[*“nhật chiếu kim sơn” là hiện tượng đỉnh núi tuyết bừng ánh vàng kim khi nắng sớm hoặc chiều muộn chiếu xiên, giống “alpenglow”.]
Người ta nói rằng những ai nhìn thấy cảnh này sẽ hạnh phúc suốt cả năm.
Tháng Hai ở Xuyên Tây đầy tuyết, khắp nơi đều trắng xóa, Hạ Trúc ngồi trong xe cũng thấy lạnh, ngoài áo khoác còn khoác thêm một chiếc áo lông dài.
Khương Mai từ xe trước bước xuống, đứng ngoài xe gọi Hạ Trúc: “Cậu mặc đẹp vào một chút, chúng ta chụp tấm ảnh.”
Hạ Trúc nghe vậy, bèn cởi áo lông vũ ra, quàng thêm một chiếc khăn kẻ ca rô, đặc biệt dặm lại lớp trang điểm, sau đó mới mở cửa xe bước xuống. Chỉ là vừa đi được hai bước, cô đã sững sờ trước cảnh tượng ngay trước mắt.
Chỉ thấy trên mặt tuyết trắng xóa được trải đầy hoa hồng phấn, cuối biển hoa hồng là một cây cổ thụ được trang trí bằng hoa hồng phấn, mà Hứa Mặc đang đứng dưới gốc cây hoa hồng ấy, anh mặc một bộ vest và áo khoác măng tô màu mực, yên lặng chờ đợi cô.
Bạn bè thân thiết của cô đều đứng bên cạnh hò reo, chúc phúc, bên cạnh còn có mấy nhiếp ảnh gia, người tổ chức sự kiện đang chụp ảnh ghi lại, chuẩn bị hậu cần.
Hạ Trúc thấy vậy, vành mắt đỏ hoe ngay tại chỗ, cô nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt, lấy tay che miệng, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Thẩm Nghiên kéo cô chui vào chiếc xe RV đang đợi sẵn bên cạnh, lấy ra chiếc váy công chúa màu hồng mà Hứa Mặc đã chuẩn bị từ sớm, ra hiệu cho cô thay đồ.
Đó là một bộ lễ phục trong bộ sưu tập Xuân Hè 2018 của Marchesa, một chiếc váy dài lệch vai màu hồng tường vi, tùng váy bằng lụa mỏng xếp tầng bồng bềnh màu hồng, trước ngực đính những đóa hoa hồng cùng tông màu, đẹp đến mức không gì tả xiết.
Hạ Trúc sờ lên lớp vải lụa, dưới sự thúc giục thầm lặng của Thẩm Nghiên, cô từ từ thay váy.
Cửa xe RV mở ra, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía bên trong xe.
Hạ Trúc mặc bộ váy công chúa xinh đẹp đó, từ từ bước ra ngoài, cái lạnh thấu xương ùa tới, nhưng Hạ Trúc lại không hề cảm nhận được gì.
Khương Mai thấy cô đứng yên tại chỗ, bèn từ từ đi đến bên cạnh, tự tay đeo cho cô chiếc khăn voan màu hồng, sau đó nắm lấy tay cô, vừa kéo cô bước về phía con đường hạnh phúc, vừa nhỏ giọng chúc phúc: “Hạ Hạ, chúc cậu hạnh phúc nhé~”
“Mong cậu cả đời bình an thuận lợi, vui vẻ không chút ưu phiền.”
Nước mắt nóng hổi của Hạ Trúc lập tức tuôn rơi, cô được Khương Mai dắt đến bục cầu hôn, nhìn Hứa Mặc quỳ một gối xuống trước mặt mình, trong tay cầm một chiếc nhẫn kim cương hồng, ánh mắt ngập tràn ý cười mà tuyên thệ: “Có núi non làm chứng, em là đóa hoa duy nhất trên cánh đồng hoang vô tận của anh.
Anh đứng trên đỉnh núi cầu hôn em, anh cao hơn vạn vật, nhưng chỉ thấp hơn một mình em.
Hẹn ước bên nhau đến bạc đầu, lấy tuyết bay đầy trời làm khăn voan.
Yêu nhau giữa trời tuyết, người ta nói lời thề đã kết tinh dưới không độ sẽ không bao giờ tan vỡ. Mây mù tan hết, em là bến đỗ định mệnh trong cuộc đời dài đằng đẵng của anh.”
“Đồng chí Tiểu Hạ, em có đồng ý gả cho anh không?”
Hạ Trúc nước mắt đầm đìa, dưới sự thúc giục của mấy người Chu Tứ, cô vươn tay ra, để Hứa Mặc đeo nhẫn cầu hôn cho mình.
Hứa Mặc đứng dậy, cúi người hôn lên ngón tay đang đeo nhẫn cầu hôn của cô, ôm cô vào lòng, ghé vào tai cô nói: “Cuối cùng cũng trọn vẹn rồi.”
Hạ Trúc vẫn còn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc được cầu hôn, gương mặt mờ mịt hỏi: “Cái gì cơ?”
Hứa Mặc ôm chặt Hạ Trúc, hôn lên trán cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Cuộc đời cằn cỗi này của anh, cuối cùng cũng trở nên trọn vẹn rồi.”
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp cô, chiếc váy công chúa màu hồng của cô đã lọt vào mắt anh, bây giờ, cuối cùng anh cũng đã được như ý nguyện, hoàn thành giấc mộng đẹp mà vốn dĩ anh không dám tơ tưởng này.
Nàng công chúa nhỏ của anh đã gả cho anh rồi.

Giữa họ có những mâu thuẫn, những hiểu lầm, những cuộc cãi vã điên cuồng, và cũng có tình yêu và hận thù mà họ đã từ bỏ bản thân. Nhưng vào giây phút này, tất cả những ân ân oán oán đó đều không còn quan trọng nữa.
Dưới dãy núi trùng điệp, giữa núi tuyết bao la, dưới sự chứng kiến của bạn bè và người thân, cuối cùng họ đã thuộc về nhau.
Trên thế giới này, còn có điều gì tuyệt vời hơn việc hai người yêu nhau cùng hướng về nhau chứ?
Cô nghĩ, có lẽ trong đời này cô sẽ không bao giờ gặp được người nào tốt hơn Hứa Mặc, và không thể nào tái hiện lại khoảnh khắc hạnh phúc này.
Như lời ca hát:
“Giữa biển người mênh mông, khoảnh khắc anh chỉ thuộc về riêng em.”
Và giờ đây, cô đã hoàn toàn có được anh, cô cũng cam tâm tình nguyện trở thành người duy nhất của anh.

Bình Luận (0)
Comment