Chương 87

[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Phòng của Hứa Mặc ở tầng hai, nằm ở phía đông, sát vách là dãy nhà của nhà họ Hạ. Mỗi ngày đánh thức Hứa Mặc không phải đồng hồ báo thức, mà là Hạ Trúc khi vừa tỉnh giấc đã mở toang cửa sổ, chống cằm lên bậu cửa, giọng non nớt gọi anh dậy.
Cô giáo mầm non vừa dạy thêm một từ “hữu hảo”, dặn các bạn nhỏ phải đối xử thân thiện, hòa nhã với mọi người, không được nói xấu ai.
Hạ Trúc là một đứa bé rất nghe lời. Sau khi Hứa Đại Sơn trịnh trọng dặn cô bé phải đưa Hứa Mặc hòa nhập với môi trường mới, việc đầu tiên khi mở mắt sáng hôm sau của Hạ Trúc là nằm bò ra cửa sổ gọi Hứa Mặc, nói muốn dẫn anh đi gặp những người bạn tốt của mình.
Những người bạn tốt trong miệng cô bé chính là đống búp bê trong phòng.
Hôm nay Hứa Mặc phải nhập học ở Trường Tiểu học số 11, không rảnh để dỗ dành Hạ Trúc. Hứa Mặc giả vờ không nghe thấy tiếng gọi liên hồi của Hạ Trúc, dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng, rồi sửa soạn cặp sách xuống lầu.
Phòng của Văn Cầm ở tầng ba, Hứa Mặc đi đến đầu cầu thang, trong vô thức ngẩng đầu nhìn lên tầng ba yên tĩnh.
Nắng từ ô cửa sổ chiếu xiên vào, từng hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí. Ánh sáng chói mắt khiến Hứa Mặc theo phản xạ khép nhẹ mắt.
Hứa Mặc ôm chặt cặp, rũ mi mắt, xoay người, bước chậm rãi xuống lầu.
Đại sảnh không một bóng người, chỉ có tiếng động khẽ khàng từ nhà bếp. Hứa Mặc đặt cặp vào góc sofa, dè dặt đi về phía bếp.
Đứng ở ngưỡng cửa, anh cẩn thận nhìn vào, lại thấy một dáng người xa lạ.
Tim Hứa Mặc trĩu xuống, mím môi không nói một lời.
Không phải Văn Cầm.
Dì Từ vừa hấp bánh bao chín tới, quay đầu thấy Hứa Mặc đứng chơ vơ ở cửa bếp, bèn mỉm cười, hạ giọng hỏi: “Tiểu thiếu gia đói rồi à?”
“Dì vừa hấp bánh bao xong, cháu ăn trước một cái nhé? Ông chủ sáng sớm đã ra ngoài, phu nhân vẫn chưa xuống.”
Nhắc đến chữ “phu nhân”, giọng dì Từ rõ ràng khựng lại một nhịp, như còn chưa quen miệng.
Hứa Mặc nhạy bén, hiểu người phụ nữ trung niên trước mặt cũng giống anh, vẫn còn chưa kịp thích nghi với việc anh và Văn Cầm dọn đến.
Thấy đôi mắt Hứa Mặc đen láy mà chẳng nói gì, dì Từ tự quyết lấy một đĩa, gắp hai chiếc bánh bao nhân thịt và nấm hương đưa cho anh, bảo anh ra bàn ngồi ăn.
Hứa Mặc lưỡng lự nhận đĩa, khẽ nói cảm ơn với dì Từ.
Thấy anh ngoan ngoãn hiểu chuyện đến thế, dì Từ khựng một chút, thở dài: “Không cần khách sao với tôi.”
“Để tôi lấy cho cậu ít sữa đậu nành, cậu ngồi đi.”
Hứa Mặc bưng đĩa ra bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống, cầm bánh bao cắn từng miếng nhỏ.
Anh ăn rất từ tốn, lưng luôn thẳng, cánh tay giữ cách mặt bàn một khoảng vừa phải.
Vừa ăn được hai miếng, ngoài cửa đã vang lên tiếng chân lộp cộp.
Nghe động, Hứa Mặc ngẩng lên, chỉ thấy Hạ Trúc tết hai bím tóc, mặc chiếc váy bồng bềnh màu trắng, miệng ngậm kẹo m*t, vẻ mặt đầy phấn khích chạy vào.
Cô bé quay đầu nhìn quanh đại sảnh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người anh. Khoảnh khắc nhìn thấy anh, đôi mắt hạnh ươn ướt kia lập tức sáng bừng lên.
Ánh mắt Hứa Mặc chạm phải đôi con ngươi trong veo, sạch sẽ của cô bé, trái tim vô thức co rút lại.
Hạ Trúc đung đưa đôi chân trắng nõn chạy đến bên cạnh Hứa Mặc, nắm lấy vạt áo thun của anh, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Sao anh không để ý đến em thế? Vừa nãy anh không nghe thấy em gọi anh à?”
Hứa Mặc nghe giọng nói non nớt của Hạ Trúc, tự dưng thấy chột dạ.
Cảm nhận được vạt áo bị kéo căng, tầm mắt Hứa Mặc từ từ di chuyển xuống dưới, thấy bàn tay nhỏ dính dấp vì ăn kẹo m*t của cô bé quệt vào chiếc áo anh vừa thay, anh vô thức nhíu mày, trầm giọng ngăn lại: “Áo của anh.”
Hạ Trúc “á” một tiếng, nhìn vào vạt áo của Hứa Mặc, thấy chỗ mình vừa níu đã lấm một vệt vàng, cô vội buông tay, giơ tay xin lỗi: “Anh ơi em xin lỗi, em không cố ý đâu.”
Nói xong, Hạ Trúc rút kẹo m*t khỏi miệng, cuống quýt ném đi, còn xua tay tỏ ý sẽ không đụng vào nữa.
Nhìn dáng vẻ nhận lỗi nhanh như chớp của Hạ Trúc, chút khó chịu buổi sáng của Hứa Mặc cũng bay sạch.
Hôm qua cô bé tự làm mình lấm lem bùn đất, Hứa Mặc chẳng nhìn rõ mặt, giờ đây rửa sạch sẽ, lộ ra ngũ quan xinh xắn, Hứa Mặc mới nhận ra cô bé có mày mắt rất nét, ngũ quan chưa nảy nở hết nhưng đã có thể nhìn ra được vài phần mỹ mạo.
Lớn lên thế nào cũng sẽ giống Văn Cầm, là một đại mỹ nhân.
Hứa Mặc l**m môi, định bảo “không sao”, nhưng lời còn chưa kịp bật ra, dì Từ đã bưng sữa đậu nành ra, cắt ngang: “Bánh Trôi nhỏ tới rồi à? Cháu ăn gì chưa? Dì vừa hấp bánh bao, có muốn nếm thử không?”
Hạ Trúc còn chưa cao tới mặt bàn, cô chống tay lên mép bàn, nghiêng đầu nhìn dì Từ, lại liếc sang đĩa bánh bao trước mặt Hứa Mặc, tròn mắt chớp chớp: “Muốn ạ! Cháu cũng muốn hai cái!”
Dì Từ phì cười, cưng chiều nói: “Vậy cháu đợi nhé, dì đi lấy cho cháu ngay.”
Hạ Trúc ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi dì Từ vào bếp, Hạ Trúc vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, mặt khổ sở nhìn Hứa Mặc: “Anh ơi, em không trèo lên nổi.”
Động tác cắn bánh bao của Hứa Mặc khựng lại, anh im lặng mấy giây, đẩy ghế ra, khom lưng bế Hạ Trúc lên, có chút tốn sức đặt cô bé ngồi lên ghế.
Anh khẽ “hừ” một tiếng vì gắng sức, Hạ Trúc cũng phối hợp ngồi ngay ngắn rồi rụt rè hỏi: “Anh ơi, có phải em béo quá rồi không? Anh bế không nổi em luôn.”
“Anh Chu Tứ cứ hay bảo em là đồ béo ú, phải giảm cân thôi.”
Hứa Mặc ngoảnh sang nhìn, thấy cô bé mặt mày rầu rĩ băn khoăn, bèn nói trái lòng: “Không đâu, nhẹ lắm.”
Nỗi phiền muộn của trẻ con đúng là chỉ thoáng qua, Hạ Trúc nhận được sự đồng ý, lập tức lộ ra vẻ mặt tươi cười, chống chiếc cằm nhỏ tròn trịa, cười híp mắt nói: “Thế thì em yên tâm ăn rồi.”
Hứa Mặc: “…”
Hạ Trúc: “Bánh bao nhân gì vậy ạ? Em thích nhất nhân thịt bắp, mẹ em làm ngon cực kỳ luôn. Anh ơi, hôm nào anh sang nhà em ăn bánh bao nhé.”
Hứa Mặc: “Thịt và nấm hương”
Hạ Trúc: “Thịt và nấm hương cũng ngon nữa. Em còn thích cả kẹo hồ lô nữa, nhưng mẹ không cho ăn nhiều, bảo ăn nhiều sẽ đau răng. Răng sao mà đau được chứ, mẹ em chắc chắn là đang lừa em mà thôi.”
“Trong lớp em có một bạn nam ngày nào cũng có kẹo hồ lô ăn, em ghen tị muốn xỉu luôn.”
Hứa Mặc nhìn cô bé líu lo không dứt, im lặng nghe, chẳng đáp lời.
Anh thì không thấy cô bé béo, chỉ thấy cô bé nói nhiều đến mức anh ứng phó không xuể.
Ăn được nửa chừng, Văn Cầm cuối cùng cũng từ trên lầu đi xuống.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Mặc bật dậy, ngẩng lên nhìn bà bằng ánh mắt đầy tin cậy.
Văn Cầm đi đến cửa, thấy Hạ Trúc đang chăm chú ăn bánh bao ở bàn, lại nhìn Hứa Mặc đứng bên cạnh, do dự hỏi: “…Đây là đứa bé gái hôm qua phải không?”
Hứa Mặc vừa định trả lời, Hạ Trúc đã ngậm bánh, líu ríu: “Cháu chào buổi sáng dì Văn. Cháu là Hạ Trúc, ở nhà họ Hạ sát vách, hôm qua mới gặp đó ạ.”
Câu “nhà họ Hạ” khiến Văn Cầm bật cười. Văn Cầm gật đầu, liếc qua Hứa Mặc đang yên lặng, dịu dàng dặn dò: “Sau này nhờ Hạ Trúc để mắt đến anh Hứa Mặc giúp dì nhé? Hứa Mặc mới tới đây nên còn bỡ ngỡ, lại chưa có bạn.”
Hạ Trúc không hiểu câu “mới tới còn bỡ ngỡ”, nhưng nghe ra ý “Hứa Mặc không có bạn”.
Đã ăn của người ta rồi thì phải biết điều. Hạ Trúc lập tức hiểu ý, vỗ ngực cam đoan: “Dì Văn yên tâm, sau này cháu nhất định chăm anh thật tốt, làm người bạn đầu tiên của anh.”
Văn Cầm chỉ thuận miệng nói vậy, thấy cô bé nghiêm túc nhận lời thì cười: “Được.”
Hồ sơ học bạ của Hứa Mặc là do Hứa Đại Sơn chuyển, trường học cũng là do ông ấy lo liệu.
Ăn sáng xong, Hứa Mặc lên xe, theo Văn Cầm tới trường tiểu học số 11 báo danh.
Hứa Đại Sơn buổi sáng đặc biệt để tài xế của mình lại thay ông ấy lo liệu chuyện trường lớp. Trên đường đi, ông Trương chỉ dặn dò đơn giản vài điều cần lưu ý rồi không nói nhiều nữa.
Văn Cầm và Hứa Mặc ngồi ghế sau, nhìn nhau mấy giây, bà nắm tay anh, khẽ dặn dò: “Đến trường phải học tập cho giỏi, không được đánh nhau gây chuyện, càng không được chọc vào những người không nên chọc.”
“Cố gắng kết bạn nhé.”
Hứa Mặc gật đầu suốt chặng đường.
Văn Cầm thấy vậy lại dặn dò thêm vài câu.
Hứa Đại Sơn đã sắp xếp ổn thỏa với nhà trường, tài xế đưa Hứa Mặc tới trường, Văn Cầm dẫn anh gặp giáo viên chủ nhiệm, chẳng mấy chốc đã vào lớp.
Hứa Mặc đi học sớm, trực tiếp vào lớp 5/1.
Cô giáo chủ nhiệm đưa Hứa Mặc vào. Với một học sinh chuyển trường, trong lớp không ai quen biết, cô giáo bảo Hứa Mặc lên bục tự giới thiệu. Vừa thấy Hứa Mặc đứng đó, Chu Tứ ở hàng cuối đã khịt mũi một tiếng, không kiêng nể buông một câu: “Sao trông như mọt sách thế kia.”
Vài cậu con trai cuối lớp nghe vậy lập tức cười ồ.
Đứng trên bục, Hứa Mặc lặng lẽ nhìn về phía cuối lớp nơi Chu Tứ ngồi. Dưới ánh mắt khiêu khích của Chu Tứ, Hứa Mặc bình tĩnh đảo mắt khắp lớp, điềm đạm nói: “Tôi là Hứa Mặc, rất vui được làm quen với mọi người.”
Cô giáo sững lại, hỏi: “Hết rồi à?”
Hứa Mặc gật đầu.
Cô giáo thở dài, ra hiệu Hứa Mặc xuống chỗ ngồi.
Chỉ còn trống chỗ bên cạnh Chu Tứ. Hứa Mặc đeo cặp, mặt không đổi sắc, đi tới dãy thứ nhất, bàn cuối.
Thấy Hứa Mặc chẳng hề sợ mình, Chu Tứ nhướng mày, chống ghế, tò mò nhìn trân trân.
Khi anh đi ngang, Chu Tứ cố tình đá đổ ghế, cho một đòn phủ đầu.
Hứa Mặc coi như không thấy, cúi người dựng ghế lên, nhét cặp vào hộc bàn, tự mình lấy khăn giấy lau bàn ghế một lượt rồi ngồi xuống.
Nhìn cái điệu bộ tỉ mỉ ấy, Chu Tứ không nhịn được cau mày.
Tên này bị gì vậy?
Chu Tứ vốn đã ngứa mắt Hứa Mặc. Từ khi hai người ngồi chung bàn, Chu Tứ liên tục kiếm chuyện, lúc thì ném đầu bút của Hứa Mặc vào thùng rác, lúc thì vẽ bậy vào sách vở của anh.
Trên đường về nhà sau giờ tan học, Chu Tứ cố tình gọi người chặn ở đầu hẻm, đợi Hứa Mặc đi qua là dùng ná bắn anh.
Chỉ có điều Chu Tứ không ngờ, đối phương như khúc gỗ, muốn mắng thì mắng, muốn đánh thì đánh, tuyệt không phản kháng.
Đến mức Chu Tứ cũng cạn lời, cho rằng tên nhóc mới tới nhà họ Hứa là đồ ngốc.
Chiều thứ Sáu tan học, Chu Tứ cố ý rủ Thẩm Hành cùng chặn Hứa Mặc vốn định lên thư viện ngay ở đầu cầu thang.
Bị chắn đường, Hứa Mặc mặt không cảm xúc nhìn hai người trước mặt.
Thẩm Hành là tay đánh nhau số một trong khu, sắp lên cấp hai, ngày thường gây họa đánh nhau không ít, bị ông nội Thẩm phạt chép gia quy như cơm bữa.
Hôm qua Thẩm Hành cũng nghe Từ Mẫn nói nhà họ Hứa có cậu bé ngoan ngoãn hiểu chuyện đến ở, bố mẹ là anh hùng hy sinh vì nước, giờ theo dì lên Bắc Kinh. Mới gặp thoáng đã thấy đứa trẻ này tuổi còn nhỏ mà trầm tĩnh, tương lai ắt không tầm thường.
Sao có thể để người khác giành mất hào quang? Thế là hôm nay anh ta đến gây sự.
Thẩm Hành đảo mắt quan sát Hứa Mặc một lượt, thấy anh mặc đồng phục chỉnh tề, người sạch sẽ, nhất là đôi mắt sắc bén như nhìn thấu lớp ngụy trang của mọi người.
Nhận ra đối phương đúng chuẩn “con nhà người ta” trong miệng bố mẹ, Thẩm Hành càng thêm chán ghét.
Thẩm Hành chống nạnh, gác một chân lên tường, vênh váo hỏi: “Cậu ở đâu tới?”
“Có biết quy củ trong đại viện không?”
Hứa Mặc luôn ghi nhớ lời dặn của Văn Cầm, biết người trước mặt là “ma vương” nhà họ Thẩm sát vách, còn người bên cạnh là thiếu gia nhà họ Chu, đều không nên trêu.
Hứa Mặc âm thầm cân nhắc thiệt hơn, quyết định không đối đầu trực diện.
“Từ Tô Châu.”
“Không biết.”
Thấy Hứa Mặc đáp không nhún không nhường, Thẩm Hành nhướng mày, cố tình làm khó: “Trong đại viện, ai đánh nhau giỏi nhất là đại ca. Muốn sống yên ổn thì hoặc đánh thắng tôi, hoặc quỳ xuống dập đầu, tôi che chở.”
Nghe gợi ý của Thẩm Hành, đáy mắt Hứa Mặc lướt qua một tia cạn lời, điềm tĩnh đáp: “Tôi không biết đánh nhau, cũng không quỳ.”
Thẩm Hành chậc một tiếng, tiếc nuối: “Vậy cậu xong đời rồi.”
Nghe thế, Chu Tứ cười nhạt, đẩy vai Hứa Mặc một cái, cố ý hỏi: “Làm sao bây giờ, xử cậu ta chứ? Tôi ngứa mắt cậu ta lâu rồi. Con trai gì mà ngày nào cũng cầm khăn ướt lau bàn lau ghế. Tôi lỡ chạm vào vở cậu ta, cậu ta ném cả quyển vào thùng rác. Có phải coi thường tôi không!”
“Không xử cậu ta, tôi khó chịu lắm.”
Thẩm Hành nhướng khóe mắt, lôi từ cặp ra một khúc gậy gỗ, đập vào lòng bàn tay, chậm rãi: “Không muốn nhập bọn với bọn tôi à?”
Hứa Mặc cau mày, lắc đầu: “Không.”
Thẩm Hành gật gù, liếc Chu Tứ bên cạnh, nhạt giọng: “Được. Chu Tứ, đánh đi.”
Chu Tứ nhận lệnh, lập tức quạt thẳng một cú.
Ai ngờ Hứa Mặc nghiêng người né được, một đấm của Chu Tứ thụi trúng tường, đau đến hít mạnh.
Thấy đối phương dám né, Thẩm Hành liền đá mạnh vào bắp chân Hứa Mặc, cười lạnh: “Ai cho cậu né?”
Cú đá chắc nịch, bắp chân Hứa Mặc khẽ run, ống quần dính đầy bụi.
Hứa Mặc siết nắm tay, dồn hết sức kiềm chế.
Bị khiêu khích đến thế, anh vẫn không động thủ. Nhưng anh cũng không ngốc mà đứng im cho đánh.
Nhân lúc hai người sơ ý, Hứa Mặc hất cặp, phá vòng vây, lao khỏi cầu thang.
Chu Tứ và Thẩm Hành sực tỉnh, chửi thề một câu, lập tức đuổi theo.
Khi sắp đuổi kịp, ngẩng lên đã thấy Hứa Mặc chui vào phòng bảo vệ.
Nhìn Hứa Mặc đứng trong phòng bảo vệ nói chuyện với bảo vệ, thỉnh thoảng còn liếc về phía mình, lửa giận trong lòng Thẩm Hành càng bốc cao.
Chu Tứ cũng tức đến phát ngấy, nhìn đối phương đã trốn trong phòng bảo vệ, hậm hực hỏi: “Giờ phải làm sao?”
“Tôi vào lôi cậu ta ra nhé?”
Thẩm Hành đập một cái lên đầu Chu Tứ, cười mắng: “Ngu à? Không thấy chú Lý đó sao?”
“Bị mách tới tai ông nội, tôi còn mạng chắc?”
Chu Tứ vò tóc, bực bội: “Thế là để cậu ta thoát hả?”
Thẩm Hành ngẩng đầu nhìn Hứa Mặc ở không xa, bắt gặp trong mắt Hứa Mặc hình như thấp thoáng ý cười giễu cợt. Thẩm Hành tức đến bật cười: “Sao được.”
“Cơ hội còn nhiều, không vội. Rồi cậu ta cũng sẽ thua trong tay tôi thôi.”
“Hôm nay tới đây thôi, về ăn cơm.”
Đợi Thẩm Hành và Chu Tứ rời trường, Hứa Mặc mới thu dọn cặp và bài vở, cảm ơn chú bảo vệ rồi đeo cặp đi.
Chú Lý là bộ đội xuất ngũ, xin một chân bảo vệ trường cho nhàn. Vốn sắp hết ca, lại thấy Hứa Mặc cà nhắc chạy vào phòng, phía sau còn có hai thằng nhóc bám theo.
Ông theo phản xạ tưởng Hứa Mặc bị bắt nạt, định đi gọi hai đứa kia lại.
Ai ngờ Hứa Mặc giơ tay ngăn, nở nụ cười khiến người ta xót xa, ngoan ngoãn nói: “Không phiền chú đâu ạ, cháu tự giải quyết được.”
“Bọn họ đều là bạn cháu, trẻ con đùa nhau thôi.”
“Cháu ngồi đây làm bài một lúc được không ạ?”
Chú Lý còn ngờ vực liếc ra ngoài nhìn hai đứa đang hằm hè, cúi xuống lại thấy Hứa Mặc đã bình thản mở cặp, lấy vở ra viết bài, ông chỉ biết thở dài thương cảm, không xen vào nữa.
Đi học một tháng, Hứa Mặc đã thuộc đường về nhà như lòng bàn tay, dọc đường còn ghi nhớ cả các cửa hàng.
Nửa đường có tiệm sách chưa đóng, Hứa Mặc ghé vào mua một quyển bài tập, chọn hai cây bút, trả tiền rồi tiếp tục về.
Đến cổng gác, sau khi kiểm tra, Hứa Mặc đeo cặp lững thững đi vào.
Mới đi được mấy bước, Hứa Mặc đã thấy có gì đó không ổn, lập tức khựng lại.
Anh tưởng là Thẩm Hành, Chu Tứ, bèn siết chặt quai cặp, trong đầu nhanh chóng tính kế nếu phải bỏ chạy.
Ngẩng đầu lên mới biết là Hạ Trúc.
Hạ Trúc cầm một xiên kẹo hồ lô còn ba quả, ngồi trên bậc thềm, chống cằm, trông ngóng: “Sao giờ anh mới về vậy.”
“Em đợi anh lâu lắm rồi.”
Hứa Mặc sững người, không ngờ cô bé lại cố ý chờ mình.
Thấy Hứa Mặc không nói, Hạ Trúc chống gối đứng dậy, từng bước đi tới bên anh, đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới, thấy vết dấu giày trên ống quần anh, cô chớp mắt: “Anh bị bắt nạt à?”
Ánh mắt Hứa Mặc rơi trên khuôn mặt Hạ Trúc, thấy nỗi lo không giấu nổi, trong lòng anh bỗng có một dòng ấm áp chảy qua, lắc đầu: “Không.”
Hạ Trúc bĩu môi, cắn kẹo hồ lô hỏi: “Thế dấu giày này là sao?”
Hứa Mặc tỉnh bơ nói dối: “Không cẩn thận quệt vào thôi.”
Hạ Trúc còn ngờ vực, định hỏi tiếp. Hứa Mặc nhìn xiên kẹo trong tay cô, thản nhiên chuyển đề tài: “Kẹo hồ lô ngon không?”
Tâm tính trẻ con trỗi dậy, Hạ Trúc lập tức gật đầu, đưa xiên kẹo cho Hứa Mặc: “Ngon lắm! Anh ăn thử đi! Em đợi anh về để anh nếm đó, nhưng còn có hai quả thôi.”
“Em năn nỉ mẹ mua đấy, kẹo chỗ này ngon cực.”
Dưới ánh nhìn mong chờ của Hạ Trúc, Hứa Mặc đành nhận lấy, khẽ cắn một miếng.
Đầu lưỡi lan tỏa vị ngọt. Hứa Mặc ngậm kẹo hồ lô, đối diện đôi mắt lấp lánh kỳ vọng của Hạ Trúc, hàng mi khẽ run.
Hạ Trúc ngước mặt tò mò: “Sao ạ? Ngon không?”
Còn chưa kịp nuốt, Hứa Mặc đã đáp: “Ngon.”
Bình thường Chu Tứ bọn họ không thích kẹo hồ lô, Hạ Trúc rao bán mãi chẳng ai thèm. Nay thấy Hứa Mặc thích, cô cong mắt cười: “Còn một quả, anh ăn nốt đi.”
Hứa Mặc lắc đầu: “Em ăn đi, anh ăn một quả là đủ.”
“Vâng.” Hạ Trúc hí hửng cắn nốt quả cuối.
Cô l**m lớp đường bên ngoài, nghiêng đầu khó hiểu:
“Anh không cùng lớp với anh Chu Tứ của em à? Sao anh về muộn thế, anh ấy về từ lâu rồi.”
“Nếu ở trường bị bắt nạt thì nhờ anh Chu Tứ giúp nhé, anh ấy tốt lắm. Còn anh Thẩm Hành nữa, đánh nhau giỏi cực.”
Thấy Hạ Trúc hoàn toàn không biết chuyện, Hứa Mặc mím môi, không đáp.
Chỉ là trong lòng Hứa Mặc thoáng nghĩ: nếu cô biết người mà “anh Thẩm Hành, anh Chu Tứ” trong miệng cô bắt nạt chính là anh, cô sẽ giúp ai?
Chắc là sẽ không giúp anh đâu nhỉ.
Dù sao họ quen nhau lâu hơn, còn anh chỉ là người ngoài mới đến.
Thấy Hứa Mặc im lặng, Hạ Trúc nhăn mặt, không nhịn được hỏi: “Sao anh ít nói thế?”
Hứa Mặc thu lại suy nghĩ, cúi đầu nhìn cô, dịu giọng: “Em nói nhiều là đủ rồi, anh nghe em nói.”

Bình Luận (0)
Comment