Chương 88

[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Năm ấy, Hạ Trúc mới bốn tuổi rưỡi, hoàn toàn chẳng hiểu câu nói của Hứa Mặc có ý gì. Cô bé chớp đôi mắt hạnh tròn xoe, ngập ngừng hỏi: “Vậy sau này anh có thể mua kẹo hồ lô cho em được không?”
Hứa Mặc: “……”
Đúng là bỗng dưng tốt bụng, ắt là có mưu đồ.
Bảo sao tối thế này rồi còn đứng chờ trước cửa phòng bảo vệ.
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương phủ lên nền xi măng một tầng màu ấm. Hứa Mặc ngồi xổm xuống trước mặt Hạ Trúc, cúi đầu nhìn cô bé đang ngồi trên bậc thềm, tay cầm cây kẹo hồ lô chỉ còn lại đúng một viên, đôi mắt sáng rực lên khi nhìn anh.
Bắt gặp ánh mắt ngây ngô ấy, Hứa Mặc khẽ cong môi, đưa tay véo nhẹ đôi má mềm mại trắng mịn của cô bé, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Được thôi.”
“Chỉ cần em ngoan, sau này thích ăn kẹo hồ lô vị gì, anh đều mua cho.”
Hạ Trúc đạt được mục đích, cười toét miệng, ngoan ngoãn gật đầu: “Anh ơi, em ngoan mà.”
Hứa Mặc bị dáng vẻ cố làm ra vẻ ngoan hiền của cô bé chọc cười. Anh đứng dậy, đưa tay đỡ cô bé lên, cúi người phủi bụi trên áo, rồi xoa đầu cô bé: “Về nhà thôi.”
Trong ánh hoàng hôn, giọng trẻ con vang lên mềm mại: “Anh ơi, hôm nay anh lại đi thư viện à?”
Hứa Mặc “ừ” một tiếng, đáp: “Đến đọc sách một lát.”
Hạ Trúc cắn ngón tay, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Ngày mai anh có đi nữa không?”
Hứa Mặc: “Có.”
Hạ Trúc chớp mắt, giọng nịnh nọt: “Vậy anh có thể mượn giúp em một bộ truyện tranh không?”
Hứa Mặc im lặng hai giây, hỏi cô bé: “Em muốn xem truyện gì?”
Hạ Trúc: “Thủy Thủ Mặt Trăng.”
Hứa Mặc vừa nghe đến cái tên này thì càng thêm im lặng.
Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng: “Ngày mai anh mượn cho.”

Năm Hạ Trúc vào lớp Một, Hứa Mặc lên lớp Bảy.
Vào ngày trước khi khai giảng, Hạ Trúc ôm chiếc cặp sách mới mua chạy sang nhà họ Hứa tìm Hứa Mặc. Lúc ấy, Hứa Mặc đang chuẩn bị cho bài kiểm tra đầu năm.
Văn Cầm đặc biệt dọn riêng cho anh một phòng học yên tĩnh ở tầng hai, thuận tiện để tập trung học tập.
Ngoài việc học ở trường, anh còn phải học đàn piano, luyện thư pháp, tham gia đủ các loại kỳ thi.
Hai năm qua, Hạ Trúc gần như ngày nào cũng chạy sang nhà họ Hứa, đã trở thành khách quen của nơi này.
Dì Từ mỗi lần thấy cô qua đều cười nói đùa:: “Con bé này sắp thành người nhà họ Hứa rồi đấy.”
Văn Cầm cũng cười, nói rằng có một cô gái hoạt bát trong nhà thì thật tốt.
Văn Cầm vì lý do sức khỏe mà không thể sinh con, đã chạy chữa khắp nơi suốt mấy năm vẫn không hiệu quả.
Bà rất nghiêm khắc với Hứa Mặc, không cho phép anh có bất kỳ sai sót nào, đến nỗi mỗi lần đối diện với Hứa Mặc, Văn Cầm đều vô thức mang bộ mặt của một người mẹ nghiêm khắc, giữa mẹ và con không có chút tình cảm nào.
Mối liên kết duy nhất giữa họ có lẽ chính là cô gái nhà bên cạnh, mỗi lần cô bé sang, Hứa Mặc đều dành ra nửa giờ để chơi cùng cô bé.
Trong khoảng thời gian đó, Văn Cầm luôn thấy đứa cháu trai vốn dĩ trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa lại trở về với trạng thái trẻ con, chơi trò chơi với Hạ Trúc, làm những việc ngốc nghếch, thỉnh thoảng còn ôm cô bé dạy cô bé chơi cờ nhảy.
Văn Cầm cũng thích cô bé ngọt ngào này, mỗi lần cô bé đến đều nhắm một mắt với Hứa Mặc, coi như bù đắp cho những khó khăn của anh trong hai năm qua.
Sau khi Thẩm Hành vào trung học, không còn cùng Chu Tứ gây rối với Hứa Mặc nữa, nhưng mỗi khi đến ngày lễ, nhất định sẽ tìm anh để gây khó dễ, lý do là anh ta cảm thấy Hứa Mặc quá nghiêm túc, lúc nào cũng là “con nhà người ta”, khiến anh ta mỗi lần đều bị ông cụ mắng, hỏi anh ta có thể học hỏi chút ít từ đứa trẻ nhà bên không.
Con người ai cũng có tâm lý phản nghịch, ông cụ càng nói vậy, anh ta càng ghét Hứa Mặc.
Lâu dần, đánh Hứa Mặc đã trở thành thói quen.
Chu Tứ chướng mắt cái kiểu sống quá mức tinh tế của Hứa Mặc, luôn miệng nói anh ẻo lả như đàn bà. Hứa Mặc đối phó với sự nhắm vào của anh ta, chiêu quen dùng nhất là không thèm để ý.
Ăn bơ mãi cũng chán, Chu Tứ cũng lười dây dưa với anh, cảm thấy chẳng có gì thú vị.
Chỉ có điều Hạ Trúc là cô bé nhỏ nhất trong đại viện, trừ cô em gái còn đang ẵm ngửa Thẩm Nghiên của Thẩm Hành ra thì cô bé là đáng yêu nhất, miệng ngọt lại hoạt bát, rất được mọi người yêu mến.
Chu Tứ rất thích tìm cô bé chơi, kết quả lần nào sang nhà họ Hạ tìm cũng chẳng thấy người đâu, phát hiện ra ngày nào cô bé cũng chạy sang nhà họ Hứa. Chu Tứ tức nổ đom đóm mắt, sáng sớm hôm sau liền dẫn người chặn đường Hứa Mặc.
Hứa Mặc biết anh ta vì Hạ Trúc mới gây rắc rối cho mình, phá lệ không bỏ chạy, trái lại còn đứng yên đó đợi anh ta chặn.
Chu Tứ chỉ cảm thấy “món đồ chơi” yêu thích của mình bị người ta cướp mất, tức giận đá Hứa Mặc mấy cái liền. Hứa Mặc cứ đứng trân trân tại chỗ không động đậy, cứng rắn hứng chịu đòn.
Chu Tứ thấy anh không né tránh thì sướng rơn người. Một đêm “trăng thanh gió mát”, Chu Tứ tóm được Hứa Mặc đang từ thư viện về, liên tiếp đá người ta mấy cú, cú nào cũng không nương tay.
Kết quả vừa về đến đại viện đã thấy Hạ Trúc rưng rưng nước mắt nhìn Hứa Mặc với ống quần đầy dấu chân, vừa khóc vừa đau lòng hỏi: “Sao anh lại bị bắt nạt nữa rồi?”
“Rốt cuộc là ai bắt nạt anh? Anh nói cho em biết, em đi giúp anh!”
Chu Tứ: ???
Anh ta đã bảo sao cái tên này lại không phản kháng, hóa ra là đã có chiêu sau.
Cũng không biết có phải ảo giác của Chu Tứ hay không, mỗi lần anh ta bắt nạt Hứa Mặc xong, về nhà kiểu gì cũng bị bà cụ mắng cho một trận, nghiêm trọng hơn còn bị ăn thước kẻ.
Tuy trước đây anh ta cũng ham chơi, nhưng chuyện phải động đến thước kẻ là cực kỳ hiếm hoi.
Mỗi lần đi ngang qua thư phòng, liếc thấy cái thước kẻ treo trên tường, anh ta chỉ hận không thể tháo nó xuống ném vào lò lửa đốt quách đi, nhưng chỉ có gan nghĩ chứ không có gan làm.
Hai ngày trước khi khai giảng lớp Bảy, Chu Tứ mới biết mỗi lần Hứa Mặc bị anh ta gây rắc rối xong đều sẽ cố ý đi lượn một vòng quanh nhà họ Chu, sau đó ngồi tâm sự với bà cụ nửa tiếng đồng hồ.
Lúc bà cụ đang được dỗ dành vui vẻ, nhìn thấy trên người Hứa Mặc chỗ nào cũng bầm tím, liền sốt ruột hỏi xem có chuyện gì.
Hứa Mặc bất động thanh sắc liếc mắt về phía phòng của Chu Tứ, cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ bảo: Bà ơi cháu không sao, cháu chịu được.
Bà cụ là nhân vật cỡ nào chứ? Thời trẻ chinh chiến nửa đời người, lẽ nào không nhìn ra ám chỉ của Hứa Mặc.
Vừa nghĩ đến việc cháu trai mình ở bên ngoài bắt nạt người khác, bà cụ tức giận đến mức ngay tối hôm đó lôi thước kẻ ra dạy dỗ, đánh cho đến khi Chu Tứ phải cầu xin tha thứ mới thôi.
Sau này Chu Tứ mới biết, Hứa Mặc trong lòng và trong mắt chỉ toàn là mưu mô xảo quyệt.
Cửa phòng sách của Hứa Mặc khóa trái, lúc anh làm bài tập không thích bị người khác quấy rầy.
Viết được một nửa, nghe thấy dưới lầu có tiếng động, Hứa Mặc đặt bút xuống, lẳng lặng đứng dậy ra mở cửa phòng.
Hạ Trúc lớn thêm hai tuổi, giọng nói càng thêm trong trẻo, tựa như quả mơ xanh, ngọt ngào xen lẫn chút chua dịu.
Cô bé ôm cặp sách chào Văn Cầm một tiếng, rồi không kịp chờ đợi mà chạy tót lên tầng hai tìm Hứa Mặc.
Thịch thịch thịch
Tiếng bước chân ngày một gần, Hứa Mặc cầm bút, nghe âm thanh càng lúc càng rõ, yết hầu bất giác thắt lại.
Anh ngồi quay lưng về phía cửa, siết chặt cây bút, những ngón tay đặt trên vở bài tập từ từ cuộn lại.
Giây tiếp theo, cửa phòng sách bị người bên ngoài mở ra, Hạ Trúc đứng ở cửa, đón ánh sáng, khuôn mặt đầy phấn khích gọi: “Anh ơi!”
Hứa Mặc l**m môi, hít sâu một hơi, quay mặt lại, không nhanh không chậm nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy Hạ Trúc mặc một chiếc váy xòe màu vàng ngỗng, trong lòng ôm một chiếc cặp sách mới tinh, bước những bước chân ngắn cũn đi vào phòng như đang dâng bảo vật.
Đi đến trước mặt Hứa Mặc, cô bé kiễng chân, vất vả đặt chiếc cặp sách căng phồng lên mặt bàn.
Hứa Mặc thấy thế, đưa tay giữ cặp sách giúp cô bé, nhíu mày hỏi: “Đựng cái gì thế, sao nặng vậy?”
Hạ Trúc còn chưa cao bằng cái bàn, cô bé ngó nghiêng xung quanh, liếc thấy trong góc có cái ghế đẩu nhỏ, liền chạy ngay tới bưng ghế đặt dưới bàn, sau đó giẫm chân lên ghế, vươn cổ ra vẻ thần bí kéo khóa cặp sách.
Hứa Mặc thấy cô bé đứng trên ghế đẩu, liền giơ tay âm thầm che chắn phía sau lưng, sợ cô bé không cẩn thận ngã xuống đất.
Hạ Trúc vẻ mặt đầy hào hứng kéo khóa, sau đó ngay trước mặt Hứa Mặc dốc ngược toàn bộ đồ trong cặp ra.
Hứa Mặc liếc nhìn đống đồ trên bàn, im lặng không nói gì.
Xe cứu hỏa đồ chơi, bi ve, xe tăng đồ chơi, heo con đồ chơi, khối rubik, mô hình rau củ… toàn là những thứ trẻ con thích.
Anh gần như chưa từng chạm vào.
Hứa Mặc bây giờ cảm thấy khoảng cách thế hệ giữa hai người cũng lớn thật.
Hạ Trúc vớt lấy chiếc xe tăng đồ chơi nghịch nghịch, giọng như hiến bảo vật: “Mấy cái này đều là các bạn mẫu giáo tặng cho em đó, anh có thích cái nào không? Em tặng anh hết.”
Cô bé cười rạng rỡ, không chút giả tạo, cứ như thể những thứ này là do cô bé cất công thu thập để tặng anh vậy.
Hứa Mặc quả thực không thể nào thích nổi mấy thứ này, nhưng nhìn Hạ Trúc cười tươi rói, anh cũng không thốt ra được lời từ chối.
Kìm nén sự thôi thúc muốn cự tuyệt, Hứa Mặc chọn một khối rubik trông còn tạm được trong đống đồ chơi ấu trĩ kia.
Hạ Trúc thấy anh chỉ lấy mỗi khối rubik, chớp mắt: “Anh ơi, mấy cái kia anh không lấy ạ?”
Thật ra cô bé cũng không nỡ rời xa đống đồ chơi này, nhưng trước mặt Hứa Mặc, cô bé không muốn tỏ ra mình quá keo kiệt.
Lông mày Hứa Mặc giật giật, lẳng lặng thu hết đồ chơi trên bàn bỏ lại vào cặp sách của Hạ Trúc, dùng giọng điệu dỗ trẻ con nói: “Anh chỉ cần một cái thôi, còn lại để cho em hết.”
Trong lòng Hạ Trúc mừng thầm, nhưng ngoài mặt lại giả vờ tiếc nuối: “Được thôi, vậy em cất về nhé~”
Hứa Mặc giúp cô bé thu dọn đồ chơi, kéo khóa cặp, đặt cặp sách sang một bên, lại đi lấy cho cô bé một cái ghế tựa, bế cô bé ngồi lên ghế, rồi xoay người hỏi: “Ngày mai khai giảng có lo lắng không?”
Hạ Trúc lắc lư cái đầu nhỏ, nhớ đến lời mẹ dặn, ra vẻ bà cụ non lắc đầu: “Mẹ nói rồi, em sắp là học sinh lớp Một rồi, đã lớn rồi. Không thể như hồi mẫu giáo chỉ biết chơi nữa, phải học hành cho giỏi.”
“Anh ơi, em lên lớp Một rồi thì có phải có thể tự mình mượn truyện tranh không?”
Hứa Mặc: “……”
Lớp Một thì cũng vẫn là trẻ con thôi.
Cả buổi chiều tiếp theo, Hạ Trúc ngồi trong phòng sách của Hứa Mặc đọc Thủy thủ mặt trăng, còn Hứa Mặc thì làm đề thi học sinh giỏi trung học.
Khi Hạ Trúc xem truyện say sưa, thì Hứa Mặc đang suy nghĩ xem bài toán lớn kia có cách giải nào tối ưu hơn không.
Hai người không ai làm phiền ai, bầu không khí lại hài hòa đến lạ kỳ.
Hứa Mặc làm xong bài, nghiêng đầu liếc nhìn cô bé đang ngồi cạnh mình xem truyện tranh, thấy vẻ mặt cô bé chăm chú, lúc thì nhíu mày lúc lại cong môi cười, Hứa Mặc vô thức l**m môi, siết chặt cây bút, tiếp tục làm bài.
Sáu giờ chiều, Văn Cầm lên lầu gọi hai đứa trẻ xuống ăn cơm.
Kết quả nhìn thấy Hạ Trúc đã buồn ngủ gục vào lòng Hứa Mặc, còn Hứa Mặc thì vẫn ôm Hạ Trúc tiếp tục làm bài tập.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Mặc quay đầu chạm mắt với Văn Cầm ở cửa, anh ra dấu im lặng với bà, sau đó buông bút, cẩn thận từng li từng tí bế Hạ Trúc đứng dậy đi ra phía cửa.
Lúc đi ngang qua Văn Cầm, Hứa Mặc khựng lại, giải thích nhỏ: “Em ấy vừa ngủ, sợ bị lạnh, con bế em ấy về phòng ngủ một lát.”
Văn Cầm im lặng nhìn Hứa Mặc vài giây, cảnh cáo một câu: “Đừng quên thân phận của mình.”
Sắc mặt Hứa Mặc thay đổi, anh mím môi, bất động thanh sắc ôm chặt cô bé trong lòng hơn, giọng thấp xuống: “Mẹ à, con không quên.”
Nói rồi, Hứa Mặc cười bất lực, giải thích: “Em ấy chỉ là một đứa trẻ, con có thể làm gì chứ?”
“Hơn nữa, con cũng chỉ là một đứa trẻ thôi.”
Trong lòng Văn Cầm chấn động mạnh.
Bà nhìn Hứa Mặc với vẻ mặt bình thản, bỗng nhớ ra năm nay anh cũng mới chỉ 12 tuổi.
Chỉ là anh luôn trầm ổn, chín chắn vượt xa tuổi thật, khiến bà cứ ngỡ anh đã lớn rồi.
Hứa Mặc không đợi Văn Cầm phản ứng, bế Hạ Trúc lách qua người bà đi thẳng về phòng mình.
Sợ đánh thức Hạ Trúc, động tác của Hứa Mặc vô cùng nhẹ nhàng.
Anh nắm tay nắm cửa, khẽ vặn, không dám phát ra chút tiếng động nào.
Cho đến khi vang lên tiếng “tách” khe khẽ, cửa mở ra, Hứa Mặc bế Hạ Trúc đi đến bên giường, nhẹ nhàng lật chăn điều hòa, cúi người đặt Hạ Trúc xuống giường, giúp cô bé cởi giày.
Phòng của anh không cho phép người khác vào, đồ đạc bên trong cũng do một tay anh tự bài trí.
Văn Cầm đôi khi muốn vào, anh đều khéo léo từ chối.
Đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất.
Hứa Mặc đứng bên giường, nhìn cô bé đang nằm ngủ yên bình trên giường, thần sắc phức tạp, không biết đang nghĩ gì.
Ở tuổi này anh đã hiểu được rất nhiều chuyện, lời nhắc nhở của Văn Cầm anh hiểu rõ, chỉ là anh không nghĩ nhiều đến thế.
Chỉ cảm thấy, cô công chúa nhỏ như em ấy thì nên được người ta cưng chiều, dỗ dành.
Sợ Hạ Trúc bị lạnh, Hứa Mặc vơ lấy chiếc chăn điều hòa bị lật sang một bên, từ từ đắp lên người cô bé.
Đứng bên giường một lát, Hứa Mặc không quay đầu lại mà bước ra khỏi phòng.
Sợ Hạ Trúc tỉnh dậy không tìm thấy người, Hứa Mặc cố ý để cửa hé một khe nhỏ.
Bước ra khỏi phòng, quay người lại thấy Văn Cầm vẫn đứng đợi tại chỗ.
Hứa Mặc khựng lại, cất bước đi đến trước mặt Văn Cầm, nhớ tới lời vừa nãy, anh cúi đầu xin lỗi: “Con xin lỗi, vừa rồi con không cố ý.”
Văn Cầm bị sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của anh làm cho ngẩn ngơ, bà im lặng hai giây, lộ vẻ áy náy nói: “Là mẹ có lỗi với con.”
“Con nói đúng, con vẫn còn là một đứa trẻ. Là mẹ nghĩ nhiều quá rồi.”
“Chỉ là tình cảnh của con hiện giờ rất khó xử, con chỉ có thể chịu đựng, học tập thật tốt, trở nên ưu tú, rồi sau đó độc lập.”
Hứa Mặc gật đầu, khẽ vâng một tiếng.
Văn Cầm cũng cảm thấy vừa rồi mình hơi chuyện bé xé ra to, tầm mắt vượt qua Hứa Mặc nhìn về phía căn phòng ngủ phía đông, bà thở dài, cảm thán: “Con bé đó tin tưởng con, con đừng bắt nạt nó đấy.”
Hứa Mặc không nhịn được buồn cười, nói: “Đâu phải con bắt nạt em ấy, rõ ràng là em ấy giày vò con.”
“Có lần nào em ấy qua đây mà không tìm rắc rối cho con đâu. Vừa rồi cho con một đống đồ chơi, hỏi con thích cái gì. Rõ ràng trong lòng không nỡ mà còn giả vờ hào phóng.”
“Bị chiều hư rồi.”
Khi nói câu cuối cùng, trong giọng điệu của Hứa Mặc giấu hai phần kiêu ngạo, dáng vẻ ấy giống hệt như người anh trai đang cưng chiều em gái.
Văn Cầm nhìn thấy trong mắt anh sự trong trẻo, không có chút tà ý nào, bà thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Trúc ngủ một giấc dậy, tỉnh lại phát hiện hoàn cảnh xa lạ, lập tức òa khóc.
Hứa Mặc đang ở dưới nhà gói sủi cảo cùng Văn Cầm, nghe thấy tiếng động liền buông ngay việc đang làm chạy lên lầu.
Đẩy cửa bước vào, thấy Hạ Trúc ngồi bên mép giường khóc thương tâm, vừa nấc vừa rơi nước mắt lã chã.
Bước chân Hứa Mặc khựng lại, lập tức tiến lên ôm người vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: “Anh ở đây, đừng khóc.”
Hạ Trúc thấy Hứa Mặc đi vào mới nín khóc, cô bé ôm chặt cổ Hứa Mặc, lí nhí: “Em còn tưởng anh biến mất rồi.”
Hứa Mặc siết chặt cô bé trong lòng, an ủi: “Anh ở đây.”
Hạ Trúc quay đầu ngó nghiêng, hỏi: “Truyện tranh của em đâu.”
Hứa Mặc: “Ở phòng sách.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, quẹt nước mắt, vùng ra khỏi lòng Hứa Mặc, chân trần giẫm xuống sàn định đi tìm truyện tranh.
Hứa Mặc vội vàng giữ người lại, đi giày tất cho cô bé, chỉnh lại váy áo xộc xệch, sau đó nắm bàn tay nhỏ của cô bé dắt sang phòng sách lấy truyện tranh và cặp sách.
Hạ Trúc ôm chặt quyển truyện tranh, nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, thấp thỏm nói: “Em phải về rồi.”
“Anh ơi, em sợ bị mẹ mắng.”
Hạ Trúc ở nhà họ Hứa cả buổi chiều, bây giờ trời tối mịt vẫn chưa về, cô bé sợ.
Hứa Mặc im lặng hai giây, hỏi: “Đói không? Có muốn ăn sủi cảo không? Anh vừa mới gói đấy.”
Bụng cô bé đúng lúc kêu lên, Hạ Trúc ôm bụng, gật đầu: “Đói ạ.”
Hứa Mặc khẽ “ừ” một tiếng, đón lấy cặp sách của cô bé, nói: “Anh đi nấu sủi cảo cho em.”
Văn Cầm không ở nhà, Hứa Mặc từ chối lời đề nghị của dì Từ, tự tay nấu sủi cảo cho Hạ Trúc.
Hạ Trúc cứ như cái đuôi nhỏ, Hứa Mặc đi đâu cô bé theo đó, thấy Hứa Mặc bận rộn trong bếp, Hạ Trúc sáp lại gần, chốc chốc lại hỏi cái này là gì, chốc chốc lại hỏi cái kia là gì?
Hứa Mặc cực kỳ kiên nhẫn, bất kể Hạ Trúc nói gì, anh đều đáp lại.
Dì Từ thấy vậy không nhịn được trêu: “Bình thường Tiểu Mặc ít nói, cả nửa ngày chẳng cạy miệng nói được một câu. Vẫn là Bánh Trôi nhà ta giỏi, bất kể nói gì Tiểu Mặc cũng đều trả lời.”
Hứa Mặc giả vờ như không nghe thấy, tắt bếp, lấy bát đũa của Hạ Trúc gắp sủi cảo cho cô bé.
Hạ Trúc nghe không hiểu lời dì Từ, cứ dán mắt nhìn vào trong nồi, trong bát.
Thấy Hứa Mặc múc bảy tám cái sủi cảo đủ màu sắc bưng ra ngoài, Hạ Trúc cười tít mắt đi theo sau lưng cậu, liên tục hỏi: “Màu xanh làm bằng gì thế ạ?”
Hứa Mặc: “Làm bằng rau chân vịt.”
Hạ Trúc: “Thế màu vàng?”
Hứa Mặc: “Bí đỏ.”
“Màu xanh lam?”
“Bắp cải tím thêm baking soda.”
Hứa Mặc đặt bát lên bàn ăn, nhấc bổng Hạ Trúc đặt vào ghế, sau đó đưa thìa cho cô bé, nhắc nhở coi chừng bỏng.
Hạ Trúc cẩn thận thổi thổi, rồi múc một chiếc sủi cảo màu vàng từ từ đưa vào miệng.
Vừa rồi Văn Cầm chỉ gói sủi cảo trắng, Hứa Mặc tự mình chủ động bảo dì Từ làm thêm vỏ bánh các màu khác, đặc biệt gói riêng cho Hạ Trúc một ít sủi cảo có màu.
Trẻ con đều thích những thứ màu sắc sặc sỡ, bình thường Hạ Trúc ăn uống không tích cực, cứ ăn được một nửa là bỏ mứa, Hứa Mặc luôn phải dùng đủ mọi cách để dỗ dành cô bé.
Thấy cô bé ngoan ngoãn ăn hết sáu cái sủi cảo, Hứa Mặc đích thân đưa cô bé về.
Cũng chỉ cách có vài bước chân, nhưng Hạ Trúc sợ bị mẹ mắng nên mới kéo theo tấm bia đỡ đạn.
Có Hứa Mặc hộ tống, Hạ Trúc chẳng chột dạ chút nào, còn vui vẻ ngâm nga bài hát được cô giáo dạy ở trường mẫu giáo.
Hứa Mặc bình thường rất ít khi sang nhà người khác chơi, gia đình anh qua lại nhiều nhất chính là nhà họ Hạ.
Mẹ của Hạ Trúc là Đinh Lăng, một chuyên gia phục chế cổ vật, tính tình rất dịu dàng, bình thường đều làm việc tại nhà.
Hạ Trúc cứ hay nhắc đến Hứa Mặc trước mặt bà, cộng thêm việc người lớn mấy nhà đều cảm thấy đứa trẻ này trầm ổn, hiểu chuyện, nên Đinh Lăng có ấn tượng rất tốt về anh.
Nghe thấy tiếng động, Đinh Lăng ra mở cửa, thấy Hứa Mặc xách cặp sách của Hạ Trúc, đứng bên cạnh Hạ Trúc, vẻ mặt bình thản chờ đợi. Đinh Lăng mỉm cười, đón lấy cặp sách từ tay anh, cười nói: “Tiểu Mặc, phiền cháu quá.”
Hứa Mặc lắc đầu, cúi xuống nhìn Hạ Trúc đang đứng bên cạnh không dám ho he tiếng nào, khẽ nói: “Không phiền đâu ạ.”
“Cháu vừa nấu cho em ấy mấy cái sủi cảo, em ấy ăn hết sạch rồi. Dì Đinh đừng trách em ấy nhé.”
Đinh Lăng ngẩn ra, dường như không ngờ Hứa Mặc lại nói đỡ chuyện này.
Bà cười cười, nắm lấy bàn tay nhỏ của Hạ Trúc, nói đùa: “Bánh Trôi sao mà nghe lời cháu thế nhỉ? Hay là cháu mang về nuôi đi?”
Hứa Mặc khựng lại.
Anh vân vê vạt áo, nghiêm túc trả lời: “Dì Đinh, hiện tại cháu vẫn chưa nuôi nổi em ấy.”
Đinh Lăng phì cười thành tiếng, giải thích: “Dì đùa thôi, đừng coi là thật.”

Bình Luận (0)
Comment