Chương 92

[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Hứa Mặc không ngờ rằng, Hạ Trúc chỉ vừa mới lên lớp mười đã có chàng trai mình thích.
Hai người yêu sớm bị bắt quả tang, giáo viên gọi phụ huynh đến giải quyết. Hạ Trúc sợ bị Hạ Sùng Duy phát hiện nên đã lén gọi cho Chu Tứ, nhờ anh ta giả làm anh trai mình.
Chu Tứ lại đem tin này tiết lộ cho Hứa Mặc.
Lúc Hứa Mặc biết tin thì đang ở trong phòng thí nghiệm làm thí nghiệm, rõ ràng sắp có kết quả, nhưng anh lại làm hỏng bét. Sau khi bị giáo sư mắng cho một trận, Hứa Mặc lần đầu tiên phá lệ bỏ dở công việc trong tay, muốn đi tìm Hạ Trúc.
Khi đến cổng trường cấp ba, Hứa Mặc mới ý thức được mình làm vậy quá nóng vội. Anh lượn lờ hồi lâu ở cổng trường mới rời đi. Trên suốt quãng đường, anh ngồi trong taxi, không ngừng suy nghĩ rốt cuộc chàng trai mà Hạ Trúc thích trông như thế nào, rốt cuộc có những đặc điểm gì đáng để cô ấy phải lòng.
Sau hai ngày hồn vía treo ngược, một cuộc điện thoại ngoài ý muốn tìm đến anh.
Giáo viên chủ nhiệm khuyên giải nhủ không thành, cuối cùng vẫn quyết định gọi phụ huynh. Chẳng hiểu thế nào, điện thoại lại gọi đến chỗ Hứa Mặc.
Lúc đó anh đang cắm đầu làm thí nghiệm trong phòng, nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm Hạ Trúc, anh sững người trước, rồi tắt thiết bị thí nghiệm, bất chấp ánh mắt khó hiểu của giáo sư, cởi áo blouse trắng bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Trong điện thoại, giáo viên chủ nhiệm trao đổi đơn giản vài câu về tình hình, cuối cùng uyển chuyển hỏi anh khi nào có thời gian đến trường một chuyến.
Hứa Mặc hít sâu một hơi, giọng điệu không rõ vui buồn mà trả lời: “Em qua ngay bây giờ.”
Trên đường đi đến trường cấp ba, Hứa Mặc cứ mải nghĩ lát nữa gặp người thì nên nói thế nào.
Chuyện yêu sớm đối với anh vốn không nghiêm trọng, chỉ là anh có tư tâm, không muốn thấy tên của Hạ Trúc bị buộc chung với một người đàn ông khác, nhất là trong chuyện yêu sớm này.
Anh ngồi ở hàng ghế sau taxi, nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, mường tượng ra khung cảnh lát nữa.
Anh đã lường trước vô số khả năng, nhưng điều khó đoán nhất vẫn là tâm tư của Hạ Trúc.
Nếu cô thật sự thích đối phương, anh nên làm thế nào đây?
Là mặt sắt vô tư vạch trần chuyện này với Hạ Sùng Duy và Đinh Thư Đồng, hay là giữ bí mật này giúp cô, vờ như không biết gì cả?

Hứa Mặc thừa nhận, trước khi gặp người, anh vẫn luôn bình tĩnh và lý trí. Thế nhưng khi bước vào văn phòng, nhìn thấy Hạ Trúc đang đứng sát bên một thiếu niên tuấn tú trạc tuổi cô, mặc đồng phục học sinh, cô cắn môi, ánh mắt thấp thỏm nhìn cậu ta, bộ dạng sợ hãi liên lụy đến đối phương, tim Hứa Mặc bỗng nhiên hẫng một nhịp.
Anh đứng ở cửa, ánh mắt gắt gao dán chặt vào hai người, tầm mắt rơi trên mu bàn tay sắp chạm vào nhau của họ. Hứa Mặc cau chặt mày, sự ghen tuông trong lồng ngực gần như không thể che giấu nổi.
Giáo viên chủ nhiệm của Hạ Trúc là một người ngoài cứng trong mềm. Thấy Hứa Mặc vội vàng chạy tới, cô ta ngạc nhiên đẩy gọng kính, đứng dậy, ngập ngừng hỏi: “Em là anh trai của Hạ Trúc à?”
“Trông trẻ quá. Em có thể đại diện phụ huynh nói chuyện không?”
Giáo viên này mới chuyển đến trường cấp ba trực thuộc năm nay nên không quen biết Hứa Mặc.
Giáo viên chủ nhiệm vừa mở miệng, Hạ Trúc như chim sợ cành cong, quay đầu nhìn ra cửa. Đối diện với ánh mắt Hứa Mặc vừa chạy tới trong giây lát, Hạ Trúc chột dạ lảng tránh tầm nhìn của anh.
Hứa Mặc nhận ra sự né tránh của cô, đáy mắt lướt qua một tia đau đớn, nhưng ngay giây sau đã thu liễm mọi cảm xúc, mặt không đổi sắc đối đáp với cô giáo: “Vừa nãy chúng ta đã liên lạc qua điện thoại rồi ạ.”
“Em có thể hỏi riêng em ấy vài câu được không?”
Giáo viên chủ nhiệm bị khí chất trầm ổn của Hứa Mặc làm cho chấn động, sững sờ hai giây rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Nói xong, giáo viên chủ nhiệm cầm bình giữ nhiệt trên bàn lên, vẫy tay gọi cậu thiếu niên đang đứng im nãy giờ bên cạnh ra khỏi phòng.
“Kiều Gia Vũ, em theo cô ra ngoài một chút.”
Hứa Mặc nghe thấy cái tên, mặt không biểu cảm liếc nhìn cậu thiếu niên. Đối phương cũng không hề yếu thế mà nhìn thẳng lại anh.
Chỉ một ánh nhìn, Hứa Mặc liền khẳng định, Kiều Gia Vũ thích Hạ Trúc.
Ở độ tuổi mười lăm, mười sáu, tuy trông có vẻ chững chạc, nhưng tình yêu và sự yêu thích nơi đáy mắt hoàn toàn không thể đè nén nổi.
Huống hồ, đối phương cũng chẳng hề có ý định che giấu, mà thể hiện ra một cách không chút e dè.
Dù cho bị giáo viên bắt gặp, bị gọi phụ huynh, dưới áp lực kép như vậy, cậu thiếu niên vẫn không muốn thay đổi lời nói.
Hứa Mặc khá ngưỡng mộ cậu ta có được sự can đảm đó, chỉ là đối phương càng như vậy, anh càng cảm thấy chói mắt.
Cạch một tiếng, cánh cửa văn phòng được khép lại. Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người họ.
Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu vào từ cửa sổ, những vệt nắng vàng óng rọi lên người Hạ Trúc, tựa như mạ cho cô một lớp bụi vàng.
Hàng mi cũng nhuốm sắc vàng, tự dưng lại mang thêm vài phần tiên khí.
Tầm mắt Hứa Mặc dừng trên gương mặt cô. Thấy cô chậm rãi cúi đầu, để lộ vẻ mờ mịt, khó hiểu, Hứa Mặc quay đầu nhìn cánh cửa gỗ đang đóng chặt, cất tiếng hỏi: “Thích đến thế cơ à?”
Có lẽ vì đè nén quá nhiều cảm xúc, giọng anh hơi khàn, khiến người ta nghe không rõ.
Hạ Trúc ngơ ngác ngẩng đầu: “Gì cơ ạ?”
Hứa Mặc cử động yết hầu, vẻ mặt phức tạp hỏi lại: “Em thích đến thế cơ à?”
Lần này, Hạ Trúc cuối cùng cũng nghe rõ.
Cô đan xoắn các ngón tay, gương mặt thoáng vẻ trầm tư. Cuối cùng, ngay trước mặt Hứa Mặc, cô từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt trắng trẻo, xinh đẹp.
Trong đôi mắt trong veo của cô hiện lên niềm vui sướng nhàn nhạt, đôi môi mấp máy: “Thích ạ.”
“Rất thích.”
“Cậu ấy thông minh, rạng rỡ như ánh mặt trời, dịu dàng, lương thiện mà nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ. Cậu ấy tung hoành đầy soái khí trên sân bóng rổ, giải đáp thắc mắc trong lớp học, lần nào cũng đứng đầu toàn khối.”
“Cậu ấy có rất nhiều trải nghiệm tuyệt vời mà em chưa từng có. Sáu tuổi đã bắt đầu du lịch vòng quanh thế giới cùng bố mẹ, chưa đến mười tám tuổi đã đi qua mười tám quốc gia, hàng trăm thành phố… Cậu ấy kể cho em nghe rất nhiều thứ, rất nhiều câu chuyện mà em chưa từng thấy.”
“Cậu ấy khiến em cảm thấy cuộc đời mình thật tẻ nhạt và vô vị.”
Nói đến đây, Hạ Trúc ngước nhìn Hứa Mặc, gương mặt đầy tự hào: “Hứa Mặc, cậu ấy là chàng trai xuất sắc nhất mà em từng gặp ở lứa tuổi này.”
“Tất nhiên, anh Chu Tứ và anh cũng rất giỏi, nhưng Kiều Gia Vũ giỏi theo một cách khác với hai người.”
Nghe thấy hai chữ “Hứa Mặc”, mí mắt anh giật khẽ. Anh cúi nhìn cô, thấy cô chìm trong mộng tưởng, hoàn toàn không để ý đến anh, ánh mắt anh chợt tối sầm.
Nhiều câu hỏi đã không cần hỏi nữa, nhưng Hứa Mặc vẫn không cam lòng, không cam lòng đóa hồng do chính tay mình chăm bón bao năm vậy mà lại đi thích một người khác.
Anh khép mắt, hít sâu, cố chấp hỏi: “Nếu giữa anh và cậu ta, em chỉ được chọn một người, em chọn ai?”
Hạ Trúc kinh ngạc, khó tin nhìn anh. Thấy anh nghiêm túc, không hề có ý đùa, cô theo bản năng tìm lý do:
“… Câu này sao mà chọn được, anh với Kiều Gia Vũ không giống nhau.”
“Em không muốn mất ai cả.”
Hứa Mặc thấy rõ sự khó xử của cô, nét mặt vẫn không hề nới lỏng: “Anh và cậu ta, chỉ chọn một. Em chọn ai?”
Ánh mắt Hạ Trúc đầy do dự, nhìn anh tràn ngập sự khó hiểu.
Cô cắn chặt môi, đến khi đau mới rụt rè đáp:
“… Em chọn Kiều Gia Vũ.”
“Nhưng…”
Cô còn muốn giải thích, song Hứa Mặc không cho cơ hội. Anh giơ tay ngăn lại, mỉm cười nói:
“Anh đùa thôi, đừng để bụng.”
“Chuyện này để anh giải quyết.”
Nói rồi, anh bước lên, đầu ngón tay nhẹ lướt qua khóe mắt Hạ Trúc, lau đi giọt lệ sắp trào.
Cảm giác ấm nóng chạm lên làn da mềm mịn của cô như làm bỏng tay, Hứa Mặc lập tức rụt lại.
Anh theo bản năng lùi nửa bước, né đi ánh mắt cô, nhìn về phía cánh cửa.
Không biết do cách âm tốt hay sao, Hứa Mặc không nghe thấy chút động tĩnh nào bên ngoài.
Thấy anh không nói, Hạ Trúc nhỏ giọng giải thích:
“Thật ra bọn em không có yêu đương, chỉ là ngưỡng mộ và thích nhau thôi. Bọn em đã tự hẹn ước với nhau là sau khi thi đại học mới ở bên nhau, nhưng mà họ không tin.”
“Họ” ở đây là chỉ giáo viên và bạn học trong trường.
Hứa Mặc đứng im một lát, tựa như thoả hiệp mà gật đầu: “Anh sẽ giải quyết.”
“Em vui là được rồi.”
Dứt lời, Hứa Mặc sải bước về phía cửa, mở tung cánh cửa ra.
Ngoài hành lang, giáo viên chủ nhiệm đang đứng cùng cậu thiếu niên cao hơn cô một cái đầu, giảng giải về tác hại của yêu sớm.
Nghe thấy tiếng động, cả hai cùng ăn ý nhìn về phía văn phòng.
Hứa Mặc lờ đi cái nhìn điềm tĩnh của Kiều Gia Vũ, ngẩng lên nói với giáo viên chủ nhiệm: “Cô Chu, em có thể nói chuyện riêng với cô một lát được không ạ?”
Giáo viên chủ nhiệm thấy giọng Hứa Mặc nghiêm trọng như vậy, vô thức đồng ý: “Được.”
Hạ Trúc bị đuổi ra khỏi văn phòng, để lại Hứa Mặc và giáo viên chủ nhiệm nói chuyện riêng.
Trước khi rời đi, theo bản năng cô liếc nhìn cánh cửa gỗ sắp khép lại, chỉ thấy được một bóng hình mờ ảo, và một ánh nhìn đầy nhẫn nhịn.
Tim cô bỗng đập lỡ một nhịp.
Trong văn phòng, giáo viên chủ nhiệm nhìn chàng trai trẻ không hé răng trước mặt, tự dưng thấy hơi kinh hồn bạt vía.
Giả vờ bình thản, giáo viên chủ nhiệm mở nắp bình, thả mấy hạt kỷ tử, rồi đứng lên châm nước nóng.
Nước đầy, giáo viên chủ nhiệm quay lại, vô tình mở lời: “… Chuyện này em định…”
Lời còn chưa dứt, Hứa Mặc đã giành nói trước: “Hai đứa nó không có yêu đương.”
“Chỉ là cậu con trai kia đơn phương thích Hạ Trúc.”
Giáo viên chủ nhiệm sững người, ngờ vực: “Hạ Trúc nói với em thế à? Sao cô lại thấy có gì đó không đúng.”
Đối diện cái nhìn chất vấn, Hứa Mặc mặt không đổi sắc gật đầu: “Vâng.”
“Hai đứa nó không có yêu đương.”
“Thật ra ở tuổi này, có người để mến mộ là bình thường, miễn không ảnh hưởng học tập thì không vấn đề. Em có thể đảm bảo việc này tuyệt đối không ảnh hưởng đến việc học của em ấy.”
“Còn về cậu con trai kia, phiền cô giáo nói rõ với cậu ta, đừng làm chậm trễ tiền đồ của người khác.”
Nghe giọng nói là hiểu anh đang bảo vệ người của mình. Giáo viên chủ nhiệm mím môi, muốn nói Kiều Gia Vũ cũng học rất tốt, mọi mặt đều nổi trội, nếu bảo làm chậm trễ, e là người khác mới đúng.
Nhưng lời phản bác vừa đến miệng, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt không cho phép cãi lại của Hứa Mặc, giáo viên chủ nhiệm theo bản năng ngậm chặt môi, không nói thêm câu nào.
Nói chuyện xong, giáo viên chủ nhiệm cho Hạ Trúc quay lại lớp.
Trước khi đi, Hứa Mặc gọi Kiều Gia Vũ ở lại.
Kết thúc giờ nghỉ trưa, học sinh lần lượt quay trở về lớp.
Chuông vào tiết học vang lên, hành lang vừa nãy còn chen chúc bỗng trống trải, im ắng. Hứa Mặc đứng ở bậc thềm đầu tiên nơi đầu hành lang, từ trên cao nhìn xuống người đối diện.
Đối phương tuy nhỏ hơn vài tuổi, nhưng không hề tỏ ra vẻ yếu thế, chẳng lộ ra chút sợ hãi, ngược lại còn bình thản, quang minh. Trong mắt cũng không có nửa điểm chùn bước hay do dự, chỉ có kiên định và tự tin.
Hứa Mặc nghĩ thầm, chỉ cần cậu ta muốn, cậu ta quả thực có thể giành chiến thắng một cách dễ dàng.
Hai người đối diện nhau rất lâu, cuối cùng người thua lại là Hứa Mặc.
Nhớ lại lúc ở văn phòng, anh đã không kìm nén được ngọn lửa ghen tuông, chẳng chút kiêng dè mà thốt ra câu hỏi đó, để rồi nhận lấy kết cục thua cuộc ê chề, trong lòng anh không khỏi dấy lên vài phần bẽ bàng.
Hứa Mặc nhìn Kiều Gia Vũ, thong thả mở miệng:
“Em đã thích Hạ Trúc, sao còn đẩy Hạ Trúc vào cảnh khó xử thế này? Nếu hôm nay đến trường không phải là anh, mà là bố của Hạ Trúc, em còn đứng vững được như vậy chứ?”
“Em không thấy em đang hại Hạ Trúc à?”
Vẻ mặt thản nhiên của Kiều Gia Vũ bỗng lộ nét hoảng hốt. Cậu ta siết chặt vạt áo đồng phục, không nhịn được biện giải:
“Em có thể chịu trách nhiệm.”
Hứa Mặc khẽ cười mỉa: “Em chịu trách nhiệm?”
“Em lấy gì để chịu trách nhiệm? Thân phận học sinh chưa đủ tuổi, hay là chút nhiệt huyết chẳng để làm gì này?”
“Em có chống nổi dư luận ập đến không? Chặn nổi phản đối của hai bên gia đình chăng? Hay em có khả năng nuôi sống cả hai? Em có thể cho Hạ Trúc một đời sống tốt hơn được không?”
“Em bằng lòng, còn Hạ Trúc thì sao?”
Chuỗi câu hỏi dồn dập khiến Kiều Gia Vũ cứng họng.
Kiều Gia Vũ cúi đầu rất chậm, trên mặt viết đầy vẻ hoang mang.
Lâu sau, Kiều Gia Vũ ngẩng lên, mặt cắt không còn giọt máu, khẽ hỏi: “Thế em phải làm gì?”
Hứa Mặc bật cười khẽ, liếc mắt nhìn Kiều Gia Vũ một cách hờ hững, mặt không chút cảm xúc nói: “Nếu anh là em, trước khi đôi cánh đủ lớn, sẽ không đến gần Hạ Trúc nữa.”
“Không bảo vệ nổi, thì đừng để Hạ Trúc gặp cảnh hôm nay lần nào nữa.”
Nói xong, Hứa Mặc quay lưng rời khỏi tòa nhà dạy học, thẳng hướng cổng trường.
Dù đã giải quyết xong, Hứa Mặc cũng chẳng thấy vui hơn là bao.
Trên đường về trường, trong đầu anh cứ tua đi tua lại những câu hỏi sắc lạnh vừa nãy, để rồi nhận ra bản thân anh lúc này cũng làm không nổi.
Vậy nên, anh cũng không thể chạm vào.

Nhóm nghiên cứu có thêm một cô gái mới đến, giáo sư hướng dẫn giao Hứa Mặc kèm.
Anh vẫn mặc kệ, cho đến khi cô ta suýt làm nổ phòng thí nghiệm, Hứa Mặc mới ý thức vấn đề nghiêm trọng.
Hôm ấy cả nhóm đi liên hoan, giáo sư mời mọi người đi ăn lẩu dê. Hứa Mặc từ chối không được, nên đành phải đi.
Giữa bữa ăn, giáo sư chỉ cô gái đối diện Hứa Mặc: “Bảo em kèm đàn em khóa dưới, em kèm thành cái dạng gì rồi? Suýt cho nổ phòng thí nghiệm.”
“Chu Nhiêu, em chọc giận sư huynh của em à?”
Trong lòng có lỗi, Hứa Mặc nâng chén trà, cụng nhẹ với Chu Nhiêu, xin lỗi: “Hai hôm nay tâm trạng không tốt, mong bỏ qua cho.”
Chu Nhiêu chớp mắt, thoải mái: “Không sao ạ. Sư huynh nổi tiếng ở trường là thí nghiệm đến quên cả ăn ngủ, chắc là không để ý đến em thôi.”
Giáo sư cười ha hả, chẳng kiêng kỵ mà ghép đôi: “Sư huynh của em không ít cô gái theo đuổi, mà chưa ai đuổi được. Chu Nhiêu, em thử xem.”
“Đến lúc ấy là vui vẻ chỉ bảo em ngay. Sư huynh của em vốn rộng rãi với ‘người nhà’.”
Mặt Chu Nhiêu đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn Hứa Mặc; còn Hứa Mặc thì đang thất thần, gần như chẳng nghe thấy câu đó.
Cuối bữa, giáo sư còn bận việc khác, gọi Hứa Mặc đưa Chu Nhiêu về trường.
Chín giờ tối, hai người đứng ven đường đợi xe.
Chu Nhiêu nhìn gương mặt khó đoán của Hứa Mặc, khẽ hỏi: “Sư huynh, hôm nay anh không vui sao?”
Hứa Mặc hoàn hồn, chạm phải đôi mắt thắc mắc ấy, khẽ lắc đầu: “Không.”
Chu Nhiêu như hiểu ra, mím môi, hạ giọng: “Giáo sư hướng dẫn bảo anh vẫn độc thân… anh có người mình thích không?”
Hứa Mặc vừa định đáp, một chiếc taxi đã trờ tới. Anh lịch thiệp mời Chu Nhiêu lên trước.
Dọc đường, Chu Nhiêu mấy lần muốn bắt chuyện, đều bị anh khéo léo chặn lại.
Đến cổng trường, Hứa Mặc trả tiền xe, ra trước. Chu Nhiêu thấy anh đứng đó đợi, lí nhí cảm ơn.
Hứa Mặc xem đồng hồ, nói: “Anh về phòng thí nghiệm một lát. Em tự về ký túc xá nhé?”
Chu Nhiêu “à” một tiếng, vội nói: “Em cũng lên phòng thí nghiệm, tiện thể có vài câu muốn hỏi anh.”
Hứa Mặc cau mày, nhưng không phản đối.
Hai người cùng đi. Trên đường, Chu Nhiêu hỏi vài vấn đề chuyên môn, Hứa Mặc đều giải đáp rành rẽ.
Chỉ là khi ấy, Hứa Mặc chưa hề nghĩ, giữa họ còn có câu chuyện về sau.

Sinh nhật mười bảy tuổi của Hạ Trúc, Hứa Mặc đang bận nộp hồ sơ thạc sĩ ở MIT*.
[*MIT: là Học viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ), là một trong những đại học hàng đầu thế giới.]
Hôm đó anh cố dành trọn một ngày để chọn quà, dự tiệc sinh nhật cô.
Buổi tiệc do Đinh Thư Đồng đứng ra sắp xếp, tổ chức ở một khách sạn năm sao, mời không ít bạn bè.
Quan Ký Châu, Chu Tứ, anh em nhà Thẩm Hành đều có mặt.
Hứa Mặc là người đến sau cùng.
Vào hội trường, thấy hoa phủ kín mới biết chủ đề buổi tiệc là [Công Chúa Cổ Tích].
Đến cao trào, Hạ Trúc mặc chiếc đầm quệt đất quây ngực, trong tiếng hát mừng sinh nhật, từ từ bước ra từ cánh cửa nặng nề.
Ánh sáng rọi lên người cô, tựa như một nàng công chúa trên cao.
Mọi người đứng dưới sân khấu, chứng kiến sự lột xác lộng lẫy của cô.
Chu Tứ là kiểu người càng náo càng vui, lúc cắt bánh bôi bừa khắp nơi.
Hứa Mặc cũng chẳng thoát, kem dính đầy mặt, vương cả lên tóc và vai; còn cô chủ tiệc Hạ Trúc thì càng thảm, chỉ chừa lại đôi mắt hạnh long lanh, vừa kinh ngạc vừa hân hoan.
Trò vui lằng nhằng cả tối, xong xuôi thì đã nửa đêm.
Bọn Chu Tứ chịu không nổi kéo nhau về trước, Đinh Thư Đồng bận tiễn khách, người đưa Hạ Trúc về thành ra là Hứa Mặc.
Văn Cầm cũng có mặt, chủ động đề nghị lái xe chở cả hai.
Hứa Mặc bế Hạ Trúc buồn ngủ díp mắt đặt vào ghế sau, rồi do dự giữa ghế phụ và hàng ghế sau, cuối cùng anh ngồi cạnh cô.
Đêm nay Văn Cầm không để tài xế cầm lái, nên tự mình lái xe.
Dọc đường im ắng. Váy dự tiệc của Hạ Trúc bị bẩn, giữa chừng cô thay một chiếc váy đơn giản.
Sáng sớm đã bị Đinh Thư Đồng kéo dậy trang điểm làm tóc, giờ kiệt sức ngã lăn ra ngủ.
Sợ cô nhiễm lạnh, Hứa Mặc cởi áo vest của mình, nhẹ nhàng phủ lên vai cô.
Ánh đèn đường hắt vào khoang xe, khiến gương mặt ngủ say của cô bình yên đến lạ. Chiếc áo của anh vừa đặt lên bờ vai mảnh, ánh mắt anh lại bất giác dừng nơi đôi môi đầy đặn mềm mại ấy.
Nhìn đôi mắt khép hờ của cô, nhớ đến vẻ rực rỡ trên sân khấu ban nãy, anh không kìm được mà cúi xuống, chậm rãi áp lên môi cô.
Cảm giác đúng như anh tưởng mềm và ngọt…
“Két.”
Đến ngã tư đèn đỏ, Văn Cầm giật mình đạp phanh, ngoảnh lại sững sờ nhìn cảnh chưa kịp rời ra.
Hứa Mặc hốt hoảng ngồi thẳng, ngẩng lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt không dám tin của Văn Cầm.
Hạ Trúc bị quấy động khẽ ư một tiếng, nhưng vì quá buồn ngủ nên không mở mắt.
Hứa Mặc đưa tay ra hiệu im lặng với Văn Cầm, nhắc Văn Cầm đừng lên tiếng làm Hạ Trúc tỉnh.
Văn Cầm nhìn Hứa Mặc rất lâu, cuối cùng vẫn nén lời.
Chỉ là xe vừa vào đại viện, chưa đợi Hứa Mặc mở miệng, Văn Cầm đã chặn trước: “Bế Hạ Trúc vào phòng khách cho con bé ngủ.”
“Mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Giọng bà kìm nén cơn giận, hiển nhiên rất tức giận với hành động của Hứa Mặc tối nay.
Hứa Mặc rũ mắt, khẽ “vâng” coi như đáp lời.
Xe dừng ở nhà họ Hứa, Hứa Mặc xuống trước, cúi người bế Hạ Trúc vào. Dưới ánh nhìn của Văn Cầm, anh bế cô vào phòng mình.
Văn Cầm giật mình, suýt kêu thành tiếng.
Trong thư phòng tầng hai, cảm xúc dồn nén, Văn Cầm đập bàn hai cái, quát: “Hứa Mặc, con điên rồi à? Con biết con bé chưa đủ tuổi không?”
“Con biết tối nay con làm cái gì không!? Nếu Đinh Thư Đồng với bố con bé mà biết, con có khi bị đánh chết!”
“Mẹ mặc kệ bây giờ con có tâm tư gì với Hạ Trúc, nhưng nhất định phải cắt đứt!”
“Mẹ sẽ không đứng nhìn con làm bậy!”
Hứa Mặc vẫn cúi đầu, để mặc Văn Cầm trút giận. Đến câu cuối, anh mới ngẩng lên, kiên quyết: “Mẹ, con thích em ấy.”
“Con sẽ không dễ dàng buông tay.”
Văn Cầm cười lạnh, tức đến run người: “Vậy con có từng nghĩ, nếu Hạ Trúc biết tâm tư của con, con bé có thấy ghê tởm con hay không?”
Cả người Hứa Mặc khựng lại, nhìn Văn Cầm với ánh mắt không dám tin.
Văn Cầm vỗ ngực đang phập phồng, gắng bình tĩnh, giọng dần hòa hoãn.
“Hạ Trúc mới mười bảy tuổi, đến thích là gì còn chưa hiểu, con dựa vào đâu mà chắc chắn con bé sẽ thích con? Nếu con bé biết, tối nay con lén hôn con bé… con bé sẽ vui hay thấy đáng sợ?”
“Một người anh đồng hành mười mấy năm trời, lại giấu một tâm tư đáng sợ thế này? Con bé mà biết, có phải sẽ né tránh con không? Còn Đinh Thư Đồng, họ sẽ nhìn con thế nào?”
“Họ có chấp nhận con không?”
“Tốt nhất con dập tắt ý nghĩ đó đi! Đúng là hồ đồ! Nếu tối nay mẹ không nhìn thấy, chẳng phải con còn muốn làm điều gì hơn nữa sao?”
Vừa nghĩ đến nụ hôn ấy, da gà Văn Cầm đã nổi khắp người. Không thể ngờ, lòng đứa trẻ này lại sâu đến thế!
Thật là…
Khiếp vía.
Cuối cùng, Văn Cầm mệt mỏi nói: “Nghe lời mẹ, đừng dây vào Hạ Trúc.”
“Nếu con bé không thích con, việc con làm tối nay là quấy rối. Nặng hơn là hủy cả cuộc đời con đấy.”
“Con không phải đang nộp hồ sơ ở MIT sao? Lẽ nào vì con bé mà bỏ cả con đường đã định ư? Nếu con làm thế, mẹ chết cho con xem.”
Không biết câu nào đánh vào Hứa Mặc, anh trầm mặc rất lâu, cuối cùng yếu ớt nói: “Mẹ, con sẽ không như vậy nữa.”
“Từ nay, con sẽ tránh xa Hạ Trúc.”

 

Bình Luận (0)
Comment