[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
“Anh ơi, em không còn mẹ nữa rồi.”
Hạ Trúc như thể tìm thấy nơi để trút hết cảm xúc, vừa nhìn thấy Hứa Mặc, nước mắt cô lập tức tuôn rơi khỏi khóe mắt.
Hứa Mặc nhìn cô bé sắp vỡ vụn trước mắt mình, hơi thở nghẹn lại, anh vươn tay ôm người vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô, bất lực an ủi: “Có anh ở đây, có anh ở đây rồi.”
Không biết đã qua bao lâu, cô bé trong lòng rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.
Hứa Mặc cúi người xem xét mới phát hiện cô đã khóc đến thiếp đi, gồng mình suốt cả ngày trời, chung quy cũng không chống đỡ nổi nữa.
Anh quay đầu nhìn về phía nhà tang lễ, người lớn bận rộn chuẩn bị hậu sự, căn bản không có thời gian rảnh rỗi để ý đến họ.
Hứa Mặc bế Hạ Trúc đang ngủ say trên tay, sải bước đi thẳng về nhà mình. Người nhà họ Hứa đều không có ở nhà, Hứa Mặc không gặp trở ngại gì, bế Hạ Trúc lên phòng ngủ ở tầng hai, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại, cẩn thận đặt Hạ Trúc lên giường của mình.
Đắp chăn điều hòa cho cô xong, Hứa Mặc đứng dậy tìm khăn ướt trong ngăn kéo, rút ra một tờ, động tác dịu dàng lau đi vệt nước mắt trên má cô.
Có lẽ vì quá đau lòng, ngay cả trong giấc ngủ cô cũng không yên ổn, chốc chốc lại thì thầm gọi mẹ, sau đó nức nở, bờ vai run rẩy.
Hứa Mặc chẳng đi đâu cả, cứ ngồi bên mép giường canh chừng cô.
Anh hiếm khi làm chuyện vi phạm kỷ luật như trốn học, đây là lần đầu tiên.
Từ tiểu học đến trung học, luôn có nữ sinh bày tỏ tình cảm với anh, có người vì vẻ bề ngoài của anh, có người vì thành tích học tập của anh, có người vì giọng nói của anh hay, lại có người cảm thấy anh phù hợp với hình tượng nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình…
Đối với những lời bày tỏ đó, lòng Hứa Mặc không hề có chút rung động nào. Lúc đó anh chỉ nghĩ, tại sao người ta nhất định phải thích một người? Không mệt sao? Không thấy phiền phức sao?
Giờ phút này, anh ngồi bên giường, nhìn Hạ Trúc đang ngủ mà vẫn không thấy yên lòng, lòng anh lại đau thắt.
Cảm xúc này hình như đã khác với trước kia.
Chỉ là…
Cô mới chín tuổi.
Anh có vẻ hơi b**n th** rồi.
Hứa Mặc buộc mình gạt bỏ những ý nghĩ lệch lạc trong đầu, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Anh cúi đầu nhìn Hạ Trúc với dáng ngủ ngoan ngoãn vài giây mà không nói một lời nào, sau đó đứng dậy, trốn khỏi căn phòng.
Hạ Trúc đã mất gần cả năm trời mới thoát khỏi nỗi ám ảnh mất mẹ, sau khi Đinh Lăng qua đời, dì của Hạ Trúc là Đinh Thư Đồng đột ngột về Bắc Kinh, đề nghị thay chị gái chăm sóc cô.
Hạ Sùng Duy là một người đàn ông tuy yêu thương con gái, nhưng lại quá đỗi vô tâm, công việc bình thường cũng bận rộn, không có nhiều thời gian bên Hạ Trúc. Thấy Đinh Thư Đồng kiên quyết, Hạ Sùng Duy suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đồng ý chuyện này.
Hứa Mặc nghỉ hè về nhà biết chuyện này, theo bản năng nhíu mày, điều này có nghĩa là anh có thể sẽ rất lâu không gặp được cô.
Ngày hôm đó, Hứa Mặc lần đầu tiên phá lệ tìm Hạ Trúc nói chuyện.
Hạ Trúc lên lớp sáu đã trưởng thành hơn nhiều, sau khi mất mẹ, cô trở nên nhạy cảm, yếu đuối, và không có cảm giác an toàn. Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi nói chuyện lại ra vẻ già dặn hơn nhiều, bắt đầu biết nghĩ cho người khác.
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc cứ cúi đầu không dám nhìn anh, khẽ hỏi: “Em có muốn rời khỏi đại viện, về ở cùng dì út không?”
Hạ Trúc xoay xoay ngón tay, ngập ngừng nói: “Một mình bố chăm sóc em rất vất vả, dì nói lần này dì về Bắc Kinh là để chăm sóc em, em không muốn làm dì buồn.”
“Em cũng không nỡ xa mọi người.”
Hứa Mặc nhìn cô gái trước mặt, thấy cô cau mày, đôi mắt vốn trong veo thường ngày giờ phủ một lớp u ám, anh đột nhiên không đành lòng bắt Hạ Trúc phải lựa chọn nữa.
Trong lòng anh vạn mối tơ vò, cuối cùng chỉ thở dài, chấp nhận nói: “Em đi ở với dì đi, có dì chăm sóc em, anh sẽ yên tâm hơn.”
Sau khi vợ mất, Hạ Sùng Duy từng quên cả sự tồn tại của Hạ Trúc, mấy lần cô tan học về nhà đều bị Hạ Sùng Duy sơ ý khóa cửa ở ngoài. Sau khi dì giúp việc xin nghỉ, hai bố con ngay cả bữa tối cũng không có mà ăn.
Tết Thanh minh đi tảo mộ Đinh Lăng, Hạ Sùng Duy đối diện bia mộ nói chuyện cả buổi chiều, còn Hạ Trúc bên cạnh bụng đói kêu réo mà Hạ Sùng Duy cũng không hề phản ứng. Vẫn là dì giúp việc đi cùng phát hiện ra, vội vàng nhắc Hạ Sùng Duy đã đến giờ về.
Hạ Trúc cũng không hề trách bố chút nào, cô biết sau khi mất mẹ, cô buồn, bố còn buồn hơn, chỉ là bị Hạ Sùng Duy lơ là, Hạ Trúc trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Giờ đây Đinh Thư Đồng đồng ý chăm sóc cô, thực ra Hạ Trúc trong lòng rất vui. Thứ nhất là có thể ít làm phiền bố hơn, thứ hai là dì rất giống mẹ, mỗi lần cô nhìn thấy dì đều như nhìn thấy mẹ, cứ như vậy, dường như cô chưa từng mất mẹ.
Hạ Trúc chuyển đến căn nhà mới Đinh Thư Đồng mới mua vào học kỳ một lớp Bảy, ngay cạnh trường cấp hai trực thuộc, hai vợ chồng Đinh Thư Đồng đi theo chăm sóc.
Hứa Mặc đã học lớp Mười hai, Hạ Trúc ở khu cấp hai, Hứa Mặc ở khu cấp ba bên cạnh, cùng một khu vực trường học.
Ngày Hạ Trúc nhập học thì lớp Mười hai đã khai giảng được hơn nửa tháng, giờ đã đến giai đoạn chạy nước rút. Ngay cả khi tan học, hành lang khu giảng đường lớp Mười hai hầu như không có học sinh nán lại, tất cả đều vội vã đi vệ sinh xong là quay lại lớp tiếp tục làm bài.
Hứa Mặc đã giành được suất tuyển thẳng môn Vật lý, nhưng anh không hề lơ là, ngược lại còn chuẩn bị kỹ càng cho kỳ thi đại học.
Hôm đó, Hứa Mặc lần đầu tiên phá lệ xin nghỉ một ngày, đến khu trường cấp Hai để lo liệu thủ tục nhập học cho Hạ Trúc.
Hạ Trúc mười hai tuổi đã bắt đầu trổ mã, ngũ quan ngày càng tinh tế, đặc biệt là cô sở hữu đôi mắt hạnh vô cùng chuẩn chỉnh, lúc nào cũng long lanh ngấn nước, khi nhìn người khác luôn khiến đối phương vô thức nảy sinh niềm yêu thích.
Từ khi có những ý nghĩ lệch lạc đó, Hứa Mặc đã chột dạ không dám nhìn thẳng vào cô.
Anh vừa tự mắng mình là đồ b**n th**, vừa không thể nhịn được mà muốn lại gần cô.
Chỉ cần đứng cạnh cô và nói vài câu, anh đã cảm thấy thỏa mãn.
Lúc này Hạ Trúc vẫn xem Hứa Mặc như anh trai ruột, vì vậy khi biết anh xin nghỉ đến giúp mình trải ga giường, Hạ Trúc rất tự hào giới thiệu với bạn cùng phòng tạm thời, đây là anh trai chơi cùng từ bé của cô.
Hứa Mặc đang trải ga giường cho Hạ Trúc, anh quỳ một gối ở cuối giường, nghe thấy lời Hạ Trúc nói, động tác trên tay anh khựng lại.
Giữa tiếng cười đùa của mấy cô gái nhỏ, anh quay lưng về phía Hạ Trúc, mí mắt hạ xuống, nhanh chóng che giấu nỗi buồn trong đáy mắt.
Có Hứa Mặc ở đây, Hạ Trúc không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì.
Ban đầu Đinh Thư Đồng nói sẽ đưa cô đi, nhưng bị Hạ Trúc từ chối thẳng thừng, cô giải thích một cách nghiêm túc rằng mình đã là học sinh cấp Hai, đã lớn rồi, không cần sự chăm sóc quá mức của họ. Đinh Thư Đồng bị lời nói của cô chọc cười, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng sự lựa chọn của cô, quyết định để cô học cách tự lập.
Thế nhưng, trước mặt Hứa Mặc, cô dường như mãi mãi là một đứa trẻ, không thể lớn lên.
Hạ Trúc ngậm một cây kẹo m*t vị dâu tây, ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế cứng nhắc, khoanh tay, thảnh thơi nhìn Hứa Mặc trải giường, dọn dẹp ký túc xá, đặt đồ vệ sinh cá nhân của cô ra ban công, cuối cùng còn gói gọn rác, chuẩn bị lát nữa mang xuống lầu.
Mọi thứ đều được thu xếp đâu vào đấy, Hứa Mặc cuối cùng cũng chuyển sự chú ý sang Hạ Trúc.
Thấy cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jeans, buộc tóc đuôi ngựa cao, cả người toát lên vẻ sạch sẽ, cao ráo và có khí chất, Hứa Mặc không hề lộ vẻ gì, chỉ hơi nheo mắt lại.
Anh nhìn cô gái trước mặt, dường như có thể dự đoán được chẳng bao lâu nữa, quả đào xanh đó sẽ dần chín, lớn lên thành một dáng vẻ mà người khác không thể với tới.
Và anh, hình như cũng không xứng để nếm thử.
Trong lúc ngẩn ngơ, một giọng nói trong trẻo như quả mơ xanh bên cạnh cất lên hỏi: “Hứa Mặc, em mời anh đi ăn nhé?”
“Nếu hôm nay không có anh, chắc em phải bận rộn lâu lắm. Em còn không biết cách lồng vỏ chăn nữa.”
Nghe cô không gọi “anh”, mà gọi thẳng “Hứa Mặc”, anh khựng mất một thoáng.
Vô hình chung, khoảng cách giữa họ dường như đã bị kéo xa hơn.
Nói về độ am hiểu ngôi trường này, Hứa Mặc – người đã học từ cấp Hai lên cấp Ha ở đây – chắc chắn rành rẽ hơn Hạ Trúc rất nhiều.
Giờ này căng tin chưa mở cửa, Hứa Mặc đưa Hạ Trúc đến một quán ăn nhỏ gần đó, gọi món lẩu cay nổi tiếng nhất của quán.
Hứa Mặc chọn vài món mình thích, còn lại đều là những món Hạ Trúc thích ăn.
Nhưng khi chọn đến đậu phụ chiên, Hạ Trúc ở bên cạnh kịp thời nhắc nhở: “Em không ăn đậu phụ chiên nữa.”
“Vậy em muốn ăn gì?”
“Gắp cho em hai miếng khoai môn đi.”
Hứa Mặc hơi cau mày, nghi hoặc hỏi: “Trước kia không phải em không ăn món này sao?”
Hạ Trúc không để ý đến phản ứng của Hứa Mặc, không ngẩng đầu lên nói: “Giờ em thích rồi.”
Tay Hứa Mặc khựng lại.
Anh gắp miếng đậu phụ chiên đã cho vào bát ra, đặt lại chỗ cũ, rồi thêm vào hai miếng khoai môn.
Trên đường đi, ánh mắt anh liếc nhìn khuôn mặt người bên cạnh. Ánh sáng chiếu vào người Hạ Trúc, những sợi lông tơ nhỏ li ti trên mặt hiện rõ. Da Hạ Trúc rất đẹp, không có một chút mụn đầu đen, mụn trứng cá, hay quầng thâm nào, trạng thái tốt đến mức những phản ứng tiêu cực của tuổi dậy thì đều lướt qua Hạ Trúc.
Những gì còn lại, đều là sự rực rỡ.
Suy nghĩ đến đây, Hứa Mặc quay đầu hỏi: “Còn món nào không thích nữa không? Anh sẽ gắp ra hết.”
Hạ Trúc nghiêng đầu, cúi sát về phía Hứa Mặc, cô nhìn vào bát một lúc, thấy những món còn lại đều là món mình thích, Hạ Trúc lắc đầu: “Hết rồi ạ.”
Hứa Mặc thấy gần đủ, đưa bát cho cô chủ quán. Cô chủ quán cân xong, đưa miếng thẻ gỗ nhỏ ghi vị cay cho Hứa Mặc, bảo anh ngồi đợi.
Tìm một chỗ ngồi gần quạt, Hứa Mặc ngồi đối diện Hạ Trúc, nhìn cô gái đột nhiên im lặng trước mặt, khẽ hỏi: “Gần đây em thích gì?”
Hạ Trúc “Ah” một tiếng, khó hiểu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy kiên nhẫn của Hứa Mặc.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chưa kịp nắm bắt được bản chất thì bị giọng nói của Hứa Mặc cắt ngang: “Mới một năm không liên lạc nhiều, giờ nói chuyện với anh cũng xa cách rồi sao?”
Hạ Trúc lập tức lắc đầu, giải thích: “Không có!”
“Em chỉ đang nghĩ xem giáo viên chủ nhiệm là ai thôi.”
Nghe cô phủ nhận, khóe môi Hứa Mặc khẽ cong lên, anh giải thích cho cô: “Giáo viên chủ nhiệm của em trước đây là giáo viên của anh, họ Dương, dạy Toán. Dạy khá thú vị, chỉ là yêu cầu khá cao, có thể hơi nghiêm khắc một chút.”
“Em đừng ngủ gật trong lớp, không thì bị bắt được sẽ phải mời phụ huynh đấy.”
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Trúc nhăn lại, không kìm được kêu khổ: “Nghiêm khắc vậy cơ ạ.”
Hứa Mặc bật cười, khẽ nói: “Có gì không hiểu thì đánh dấu lại, anh sẽ dạy em.”
“Thời gian trôi qua nhanh thật, em đã lên cấp Hai rồi.”
Hạ Trúc chớp mắt, hai tay úp lên bàn, khuôn mặt đầy tò mò hỏi: “Anh có người mình thích ở trường không?”
Hứa Mặc khựng lại, ánh mắt phức tạp nhìn người trước mặt, phủ nhận ngay trước mặt cô: “Không có.”
Hạ Trúc “A” một tiếng, ngạc nhiên nói: “Anh không có người mình thích sao? Anh Chu Tứ đã có mấy cô bạn gái rồi.”
Hứa Mặc sợ cô tiếp tục hỏi, liền ngắt lời cô: “Anh sẽ không yêu đương.”
“Tại sao không yêu đương ạ?”
“Tại sao phải yêu đương?”
Hạ Trúc bị nghẹn lại, hồi lâu không nói nên lời.
Đúng lúc lẩu cay đã làm xong, Hứa Mặc cầm thẻ gỗ đi ra quầy bưng đồ ăn.
Trở lại chỗ ngồi, Hứa Mặc thấy Hạ Trúc có vẻ buồn bã, anh tự mình nói tiếp: “Anh có rất nhiều việc phải làm, yêu đương không nằm trong thứ tự ưu tiên của anh.”
“Trừ khi…”
Hạ Trúc không nghe rõ, vô thức hỏi tiếp: “Trừ khi gì ạ?”
Ánh mắt Hứa Mặc xa xăm, như thể nhìn xuyên qua Hạ Trúc thấy một người khác, anh do dự rất lâu mới nói: “Trừ khi anh hoàn toàn thay đổi, biến thành một người khác.”
Hạ Trúc không hiểu: “Tại sao phải biến thành một người khác?”
Hứa Mặc khẽ cười, lắc đầu không chịu nói thêm nửa lời.
Có lẽ là sự tự ti ngấm từ trong xương tủy, nửa phần cũng chẳng do người định đoạt mà thôi.