Chương 94

Sau màn cầu hôn, cả nhóm lại tiếp tục tự lái xe về phía tây, mãi đến Lhasa* mới khép lại hành trình.
Trước cung điện Potala*, Hạ Trúc đứng trên quảng trường, nhắm mắt, thì thầm khấn nguyện: “Cầu mong người nhà và người yêu luôn bình an, vui vẻ, vạn sự thuận lợi.”
Hứa Mặc đứng bên cạnh lắng nghe, lẳng lặng ngắm nhìn cô.
[*“Cung điện Potala” là kiến trúc có quy mô hùng vĩ nhất ở Tây Tạng.]; [*“Lhasa” là thủ phủ của Tây Tạng từ thế kỉ 7 và là điểm du lịch làm say đắm lòng người.]
Tối đến, mọi người tắm rửa nghỉ ngơi, rồi tìm một quán địa phương, gọi một nồi lẩu thịt bò Tây Tạng nghi ngút khói.
Khung cảnh xa lạ, bạn bè thân quen, không khí vừa vặn ấm áp.
Hạ Trúc ngồi bên cạnh Hứa Mặc, vừa khuấy nước chấm trong chén, vừa nghe Chu Tứ chẳng kiêng nể gì khui lại chi tiết màn cầu hôn của Hứa Mặc.
“Cái tên Hứa Mặc này hồi đó tìm tôi nhờ vả, cái giọng điệu phải gọi là khách sáo thôi rồi. Tôi chưa từng thấy cậu ta nói chuyện với tôi như thế bao giờ, nếu không phải là chính chủ, tôi còn tưởng cậu ta bị ai đoạt hồn rồi cơ.”
“Chậc, cái cảm giác đó sướng gì đâu.”
“Nói đến hoa hồng ấy à, toàn bộ đều được vận chuyển theo đường hàng không từ nước ngoài về đấy, để giữ được độ tươi của hoa, tốn không ít công sức đâu.”
“Còn cái kế hoạch cầu hôn nữa, Hứa Mặc tìm bao nhiêu đội ngũ mà đều không vừa ý. Mấy ngày đó đầu tôi sắp hói luôn, phải liên hệ mấy vòng quan hệ mới tìm được người khiến cậu ta hài lòng.”
“…”
“Tôi nghi ngờ tên này là tín đồ màu hồng hay sao ấy, hiện trường cầu hôn không có thứ gì mà không phải màu hồng. Không ngờ ngần này tuổi rồi mà vẫn còn trái tim thiếu nữ ghê.”
Hứa Mặc thấy Chu Tứ càng nói càng lố, cạn lời lườm anh ta một cái, cảnh cáo anh ta bớt nói vài câu. Kết quả Chu Tứ càng nói càng hăng, sắp l*t s*ch hết bí mật của Hứa Mặc đến nơi rồi.
Thẩm Hành với mấy người khác nghe xong, thỉnh thoảng chen vài câu, đều nói Hứa Mặc chuẩn bị màn cầu hôn này thật sự khiến người ta bất ngờ.
Bọn họ đều tưởng người cứng nhắc như Hứa Mặc sẽ không biết làm trò lãng mạn, không ngờ lại làm tốt hơn bất kỳ ai.
Hạ Trúc nghe mà cảm động, hốc mắt dần đỏ lên, cô siết chặt đũa, người hơi nghiêng về phía Hứa Mặc, nói nhỏ với anh: “Vất vả cho anh rồi.”
Hứa Mặc nghe vậy, thân hình khựng lại, giây tiếp theo, anh quay mặt sang, đăm đăm nhìn cô, giọng nói quyến luyến: “Đây đều là việc anh nên làm.”
“Em thích là được rồi.”

Hạ Trúc chống cằm, cười rạng rỡ nói: “Em thích lắm.”
Chu Tứ vỗ vỗ cánh tay nổi da gà của mình, vội vàng ngăn lại: “Được rồi, được rồi, hai người đừng làm bọn này buồn nôn nữa, mau ăn cơm đi.”
Giây phút ấm áp bị cắt ngang, Hạ Trúc nhún vai, ngồi thẳng dậy, gắp hai miếng thịt bò Tây Tạng tươi ngon bỏ vào nồi lẩu đồng, sau đó gác đũa lên miệng bát, nhìn miếng thịt không ngừng đảo lộn trong nước lẩu sôi sùng sục.
Hứa Mặc luôn quen tay chăm sóc cô, thịt bò Tây Tạng vừa chín tới, anh theo phản xạ bưng bát của cô lên gắp cho cô mấy miếng, rồi lại lấy một cái bát khác, múc cho cô một bát canh nóng hổi.
Điều may mắn là mấy người họ đều không có phản ứng sốc độ cao gì nghiêm trọng, chỉ hơi đau đầu một chút.
Ăn uống no nê, Thẩm Nghiên đề nghị đến khu Barkhor* chụp một bộ ảnh với trang phục Tây Tạng.
[*“Barkhor” là khu vực náo nhiệt nhất ở Lhasa, luôn đông vui, tấp nập bởi những người hành hương, người địa phương và du khách đến tham quan.]
Mấy cô gái đều vui vẻ đồng ý, các chàng trai đương nhiên phải đi cùng.
Trên phố đâu đâu cũng là tiệm chụp ảnh nghệ thuật, trước cửa bày những bức ảnh mẫu xinh đẹp, trong tủ kính treo mấy bộ trang phục Tây Tạng màu sắc sặc sỡ mời gọi mọi người.
Mấy cô gái lựa chọn mấy tiệm liền, cuối cùng bước vào một tiệm không mấy bắt mắt ở góc phố.
Hứa Mặc vốn tưởng không liên quan đến mình, kết quả Hạ Trúc vừa chui vào tiệm ảnh, giây tiếp theo đã lùi ra nửa bước, quay đầu hỏi anh: “Chúng mình chụp ảnh đôi nhé?”
Chu Tứ nghe thế cũng không chịu kém: “Thẩm Nghiên, chúng ta cũng chụp một bộ đi.”
Thẩm Hành không nói gì, chỉ nhìn Khương Mai đang đứng ở cửa.
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc, cuối cùng Khương Mai đầu hàng trước, nhỏ giọng hỏi: “Thẩm Hành, anh có chụp không?”
Thẩm Hành đắc ý nhếch môi, nói kiểu cà lơ phất phơ: “Cái này mà không chụp sao được? Bà xã ơi, chúng ta không thể thua hai người họ được.”
Khương Mai: “…”
Mọi người tâm đầu ý hợp, cả nhóm kéo nhau vào tiệm.
Chủ tiệm thấy có khách, lập tức từ phía sau đi ra, nhiệt tình đón tiếp, lần lượt giới thiệu cho họ sự khác biệt giữa trang phục nam và nữ.
Hạ Trúc lựa mấy vòng, cuối cùng chọn một bộ trang phục Tây Tạng màu đỏ, Khương Mai chọn một bộ màu xanh rêu, còn Thẩm Nghiên chọn bộ màu trắng.
Chọn xong, Hạ Trúc bị chuyên gia trang điểm kéo đến trước gương, bắt đầu làm tóc và trang điểm.
Lớp trang điểm rất lộng lẫy, má hồng đánh rất đậm, kiểu như bị cháy nắng, cuối cùng tết hai bím tóc dài, đeo chuỗi đá ngọc lam, khuyên tai cũng là hai hạt ngọc lam xinh đẹp.
Ngay khoảnh khắc trang điểm xong, cô theo phản xạ đứng dậy đi tìm Hứa Mặc.
Hứa Mặc đang thay đồ trong phòng trang điểm, nghe thấy tiếng động, anh vô thức liếc nhìn tấm rèm che.
Giây tiếp theo, Hạ Trúc linh động tựa tinh linh chui vào không gian chật hẹp đó.
Hứa Mặc nhìn một Hạ Trúc hoàn toàn khác với trước đây, tim bỗng dưng lỡ một nhịp.
Hạ Trúc thở ra một hơi, xoay nửa vòng trước mặt Hứa Mặc, vẻ mặt đầy mong chờ hỏi: “Đẹp không anh?”
Hứa Mặc nhìn cô chăm chú, ánh mắt lướt qua trán, mắt, mũi, môi cô, cuối cùng dừng lại ở chuỗi san hô trên cổ cô, yết hầu trượt lên xuống, không hề keo kiệt mà gật đầu: “Đẹp lắm.”
Hạ Trúc nghe được lời khen, khóe môi khẽ nhếch lên, tay xách váy thúc giục: “Anh nhanh lên nhé, em ra chụp ảnh trước đây.”
Nói rồi, cô không chút do dự mà xoay người rời đi, chỉ để lại Hứa Mặc vẫn còn ngẩn ngơ tại chỗ.
Mọi người lần lượt sửa soạn xong, đi theo ba nhiếp ảnh gia đến các điểm chụp ảnh.
Trên đường đi, Hạ Trúc thỉnh thoảng lại rút điện thoại ra tự sướng, đôi lúc ghé sát vào Hứa Mặc, kéo tay anh bắt anh nhìn vào camera.
Hứa Mặc không thích chụp ảnh lắm, nhưng mỗi khi Hạ Trúc tự sướng, anh vẫn phối hợp cúi thấp người, nhìn vào ống kính.
‘Tách’ một tiếng, máy ảnh bắt trọn khoảnh khắc, chụp lại bức ảnh của hai người.
Hạ Trúc cúi đầu xem lại ảnh, chỉ thấy Hứa Mặc không hề nhìn ống kính, mà đang quay sang nhìn cô.
Không biết có phải ảo giác của cô không, cô luôn cảm thấy trong mắt Hứa Mặc dường như có thêm một cảm xúc mà cô nhìn không rõ, cũng không thể gọi tên.
Tựa như kìm nén không nói, lại không thể đè nén xuống được.
Hạ Trúc còn đang muốn tìm hiểu, Khương Mai đã vẫy tay gọi cô từ đằng xa: “Hạ Trúc, qua đây chụp ảnh.”
Hạ Trúc “A” một tiếng, vội vàng nhét điện thoại vào tay Hứa Mặc, rồi xách váy chạy lon ton qua, sáp lại bên cạnh Khương Mai, tạo dáng, chờ nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp bấm máy.
Hứa Mặc bị bỏ lại tại chỗ, nhìn chiếc điện thoại đột nhiên có trong tay, rồi lại ngước mắt nhìn Hạ Trúc đang chen chúc trong đám con gái, tận hưởng ánh mặt trời, tận hưởng việc chụp ảnh, anh bất giác cong môi cười.
Chụp ảnh đơn, ảnh chụp chung với hội chị em xong, Hạ Trúc lại kéo Hứa Mặc chụp mấy tấm ảnh đôi.
Hứa Mặc phối hợp suốt quá trình, không hề có chút bất mãn nào.
Nhưng phần lớn thời gian, anh chỉ là một tấm nền.
Chụp xong ở Barkhor, cả nhóm lại chạy sang chùa Đại Chiêu, rồi ra ngoài cung điện Potala để chụp bộ ảnh cuối cùng.
Chụp xong thì trời cũng đã tối, cung điện Potala lên đèn, đẹp tựa như một bức tranh.
Vật lộn cả một ngày, ai nấy đều mệt rã rời.
Ngắm cảnh đêm một lúc, mọi người liền đề nghị về khách sạn.
Về đến khách sạn, không còn bí mật cầu hôn phải giữ nữa, Chu Tứ là người “vùng lên” đầu tiên, nói tối nay nhất định phải ngủ cùng vợ mình.
Thẩm Hành cũng liếc Hứa Mặc đầy oán trách, ánh mắt như đang nói: Vì chuyện cầu hôn của cậu mà tôi mấy đêm rồi không được ngủ với bà xã, cậu phải đền bù đi.
Hạ Trúc chớp chớp mắt, cũng quay đầu nhìn Hứa Mặc.
Kết quả là anh vẫn thản nhiên kéo khóe môi, cuối cùng dùng một câu “bốn lạng đẩy ngàn cân”*: “Về Bắc Kinh mời mọi người ăn cơm.”
[* “Bốn lạng đẩy ngàn cân” là ý chỉ dùng sự khéo léo, mưu trí để hóa giải nhẹ nhàng một áp lực lớn.]
Chu Tứ ‘chậc’ một tiếng, bất mãn: “Một bữa cơm là muốn đuổi người đi à?”
Hứa Mặc cũng không giận, thản nhiên hỏi: “Vậy cậu muốn thế nào?”
Chu Tứ ngẫm nghĩ một lát, chậm rãi nói: “Tôi có một dự án đầu tư không biết cậu có hứng không.”
Hứa Mặc: “……”
Mấy người họ đều là những người không thiếu tiền, để đảm bảo sự thoải mái cho chuyến đi, họ đã chọn khách sạn tốt nhất, đặt phòng xịn nhất.
Sau khi tạm biệt ở cửa thang máy, ba cặp đôi cầm thẻ phòng của mình đi về phòng.
Có Hứa Mặc ở bên, Hạ Trúc không cần lo lắng bất cứ điều gì.
Cô đi bên cạnh Hứa Mặc, cầm điện thoại, cúi đầu sửa ảnh. Hứa Mặc đóng vai trò là người dẫn đường của cô, thỉnh thoảng lại nhắc cô cẩn thận.
Đến cửa phòng, Hứa Mặc quẹt thẻ phòng, đẩy cửa ra, đỡ vai Hạ Trúc đẩy cô vào trong
Giây tiếp theo, Hứa Mặc giật lấy điện thoại của cô, ôm chầm lấy eo cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Vừa chụp ảnh xong, Hạ Trúc tuy đã thay đồ nhưng vẫn chưa tẩy trang, Hứa Mặc cũng mặc kệ, anh cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô, ép cô vào tấm cửa, hôn cô một hồi lâu mới chịu buông ra.
Hạ Trúc rõ ràng cảm nhận được Hứa Mặc đã có phản ứng, tưởng rằng giây tiếp theo anh sẽ bế cô ném lên giường để tiếp tục, ai ngờ anh hôn đến cuối cùng lại kéo bộ đồ mới tuột được một nửa của cô lên lại.
Đầu ngón tay ấm nóng của anh lướt qua cổ cô, cảm giác tê dại khiến Hạ Trúc vô thức rụt vai lại.
Cô mờ mịt, ánh mắt ngấn nước nhìn Hứa Mặc đột nhiên dừng lại, Hứa Mặc nuốt khan, giọng khàn khàn kìm nén: “Không nên.”
Hạ Trúc bối rối: “Hả?”
Hứa Mặc th* d*c, giải thích: “Phản ứng độ cao, vật lộn cả ngày rồi, không nên.”
Hạ Trúc: “……”
Sợ buổi tối phản ứng độ cao trở nên nghiêm trọng, Hứa Mặc không cho cô tắm, chỉ để cô lau người qua loa.
Ngâm chân với nước nóng xong, Hạ Trúc vui vẻ chui vào chiếc giường đã bật chăn điện, cảm nhận hơi ấm bên trong, cô thoải mái “A” lên một tiếng.
Hứa Mặc tắm rửa xong đi ra, thấy cô đang lăn lộn trên giường, bất giác mỉm cười.
Có lẽ là do chưa quen với môi trường mới, hoặc có lẽ là vừa trải qua một màn cầu hôn khó quên, hay cũng có thể là đã lâu không được đi du lịch cùng Hứa Mặc, Hạ Trúc vậy mà lại mất ngủ.
Cô rúc vào lòng Hứa Mặc, mân mê chiếc nhẫn cầu hôn trên cổ, nhỏ giọng hỏi: “Sao đột nhiên anh lại cầu hôn em vậy?”
Hứa Mặc vươn tay ôm lấy người trong lòng, cằm tựa lên trán cô, ôn tồn đáp lời: “Đột nhiên sao? Anh còn thấy mình chuẩn bị chưa đủ chu đáo nữa là.”
Hạ Trúc chớp mắt, hỏi: “Anh quyết định cầu hôn em từ khi nào thế?”
Hứa Mặc trầm tư hai giây, đưa ra một câu trả lời bất ngờ: “Trước khi chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Hạ Trúc kinh ngạc, không nhịn được thốt lên: “Sớm vậy á? Vậy mà anh…”
Hứa Mặc biết cô định nói gì, bàn tay to nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Hạ Trúc, giọng nói trầm thấp: “Sớm đã muốn cầu hôn từ cái khoảnh khắc anh hạ quyết tâm cưới em rồi. Chỉ là vẫn luôn chưa có cơ hội.”
“Hoặc là, chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Hạ Trúc ‘hì’ một tiếng, không nhịn được trêu chọc: “Có phải anh đã thầm thương trộm nhớ em nhiều năm rồi không?”
Hứa Mặc khựng lại, dưới ánh mắt mong chờ của Hạ Trúc, anh chậm rãi gật đầu: “Phải.”
Lần này thì Hạ Trúc thật sự sốc.
Cô chỉ thuận miệng hỏi thôi, không ngờ lại moi ra được bí mật động trời thế này.
Cô cắn cắn môi, không thể tin nổi mà hỏi: “…Anh thích em từ khi nào?”
Hứa Mặc cụp mắt xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Trúc, không biết qua bao lâu, Hứa Mặc mới hé lộ: “…Lúc em bảy, tám tuổi.”
Hạ Trúc trợn tròn mắt, không nhịn được trêu: “Anh đúng là b**n th** mà.”
“Nếu bố em mà biết, chắc anh bị đánh chết.”
Hứa Mặc hiếm khi không phủ nhận, chỉ lẳng lặng nhìn Hạ Trúc, không nói thêm gì.
Hạ Trúc thấy anh không muốn nói tiếp, nhưng không nén nổi tò mò trong lòng, lại hỏi: “…Vậy hồi cấp ba lúc em thích Kiều Gia Vũ, có phải anh đã rất đau lòng không?”
“Hèn chi anh hỏi em giữa cậu ta và anh, em chọn ai… Thực ra lúc đó em muốn chọn cả hai, nhưng mà…”
Hứa Mặc khẽ “Ừm” một tiếng, ngăn cô nói tiếp: “Anh biết.”
“Là anh quá bồng bột.”
Hạ Trúc bĩu môi, nhướng mày hỏi: “Thế sao sau đó anh lại lạnh nhạt với em? Làm mấy anh chị em trong đại viện đều nghĩ là em đơn phương… Hại em theo đuổi khổ sở bao lâu nay.”
Trong đầu Hứa Mặc bất chợt ùa về một đoạn ký ức, hôm tiệc sinh nhật mười bảy tuổi của Hạ Trúc, anh đã không kìm nén được mà hôn cô, và cảnh này đã bị Văn Cầm bắt gặp.
Anh vẫn luôn nghĩ đây là chuyện của riêng mình anh, nhưng sau này mới hiểu, từ khoảnh khắc anh không thể kìm nén đó, anh đã liên lụy đến Hạ Trúc.
Hạ Trúc thấy Hứa Mặc im lặng, không nhịn được giục giã anh: “Hỏi anh đó, anh đang nghĩ gì vậy?”
Hứa Mặc hoàn hồn, mỉm cười với Hạ Trúc, trịnh trọng nói: “Là anh đã phụ em. Sau này sẽ không thế nữa.”
Hạ Trúc nghe vậy, bao nhiêu câu hỏi bên miệng lập tức không thốt ra được nữa. Cô chớp chớp mắt, hào phóng nói: “Được rồi, em tha thứ cho anh.”
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc một lát, rồi cất lời: “Anh yêu em.”
Hạ Trúc bị Hứa Mặc làm cho ngượng, cô rúc đầu lại, dụi vào lòng Hứa Mặc, ngượng ngùng nói: “Rồi rồi rồi, em biết rồi. Em cũng yêu anh.”

Ai cũng biết Hứa Mặc không thích đăng bài trên trang cá nhân, kết quả là ngay ngày về Bắc Kinh, anh đã phá lệ đăng một bài.
Nội dung là bức ảnh ngày anh cầu hôn và bức ảnh chụp trang phục Tây Tạng của hai người, kèm theo dòng trạng thái:
[Một mình lê bước ba mươi năm, cuối cùng cũng có người cùng tôi chung thuyền.]
Bài đăng này vừa xuất hiện, đã khiến Chu Tứ và Thẩm Hành đồng loạt bất mãn.
Chu Tứ ấn like rồi lại hủy, cuối cùng chỉ vào Hứa Mặc mắng: “Cậu đúng là đủ lắm rồi đấy. Còn ‘một mình lê bước ba mươi năm’ nữa chứ, sao hả? Bọn này chết hết rồi à? Không ở bên cậu à?”
“Vì để lấy lòng Hạ Trúc, lương tâm bị chó tha rồi đúng không?”
Thẩm Hành đứng bên cạnh không ngại châm dầu vào lửa, cố ý kích bác: “Ý người ta là không coi cậu là người đấy.”
“Chu Tứ, địa vị của cậu sa sút quá rồi.”
Chu Tứ tức đến mức lườm Hứa Mặc mấy cái liền.
Hứa Mặc: “…”
Hạ Trúc: “…”
Văn Cầm cũng lướt thấy bài đăng đó, lúc này bà đang dưỡng bệnh ở tứ hợp viện
Hôm đó thời tiết rất đẹp, trời hửng nắng, Văn Cầm bảo dì giúp việc kê một chiếc ghế mây ra sân, pha ấm trà, bà tranh thủ thời gian nhàn rỗi tắm nắng.
Trà vừa pha xong, thấy Wechat có thông báo mới, mở ra thì thấy là bài của Hứa Mặc.
Bà nhìn Hứa Mặc cười hạnh phúc trong ảnh, rồi lại nhìn dòng trạng thái, lặng lẽ ấn like, cuối cùng bình luận một câu: [Có thời gian thì đưa Bánh Trôi đến chỗ mẹ ngồi chơi nhé.]
Hứa Mặc không trả lời.
Vợ chồng Đinh Thư Đồng cũng nhìn thấy bài đăng này.
Đinh Thư Đồng nhìn chằm chằm vào bài đăng đó suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng nhìn bức ảnh Hạ Trúc cười tươi rạng rỡ, bà thở dài: “Thôi, mặc kệ, con bé vui là được rồi.”

Đêm Giao thừa năm 2019, anh chị em trong đại viện năm nay vậy mà lại tụ tập đông đủ.
Mọi người đi chúc Tết một vòng, hẹn nhau sau bữa cơm đoàn viên sẽ đến tứ hợp viện của Chu Tứ để đánh bài thâu đêm.
Hứa Mặc vốn định ở lại ăn cơm tất niên cùng Văn Cầm, kết quả bị bà từ chối, nói là sức khỏe bà không tốt, không chịu được ồn ào, năm nay bỏ qua, bảo Hứa Mặc năm nay hãy đi cùng Hạ Trúc.
Hạ Trúc biết chuyện thì thương cảm cho Hứa Mặc một lúc, rồi mời anh cùng về nhà dì út của cô.
Cứ tưởng đây sẽ là một trận chiến cam go, nào ngờ, Hứa Mặc xách đồ đến cửa, Đinh Thư Đồng mở cửa thấy là hai người, ánh mắt lướt nhẹ qua cả hai, cuối cùng dừng lại trên người Hứa Mặc, nhàn nhạt cất lời: “Vào đi, chỉ còn thiếu hai đứa nữa thôi.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Hạ Trúc lập tức thả lỏng, thấy dì út không làm khó Hứa Mặc, Hạ Trúc cảm động ôm chầm lấy Đinh Thư Đồng, hôn lên má bà mấy cái.
Đinh Thư Đồng giả vờ ghét bỏ: “Hôn hít gì mà toàn nước miếng, phiền chết đi được?”
Hạ Trúc hét lớn: “Không phiền!”
Hứa Mặc đứng bên cạnh nhìn Hạ Trúc làm nũng với Đinh Thư Đồng không chút e dè, anh bất giác mỉm cười.
Bà ngoại đã ở nhà chờ hai người từ sớm, nghe thấy tiếng động, bà chống gậy đi ra, vẫy tay gọi Hứa Mặc: “Tiểu Hứa đến rồi à, mau vào ngồi đi.”
“Tiểu Hứa khôi ngô quá, bảo sao Hạ Trúc nhà mình lại thích.”
Nụ cười trên môi Hứa Mặc càng rạng rỡ, anh đặt quà tặng trong tay xuống, tiến lên đỡ lấy cánh tay bà ngoại, khẽ gọi một tiếng: “Bà ngoại.”
Bà ngoại cười vui vẻ, vẻ mặt đầy cưng chiều đáp lại: “Ừ, ừ, tốt lắm, cháu rể.”
“Giờ thấy cháu rồi, mới gọi là trọn vẹn.”
Hạ Sùng Duy là người đến cuối cùng, ông phải xử lý công vụ đến tận 30 Tết, bận tối mắt tối mũi.
Mấy năm nay ông đều ăn cơm đoàn viên ở nhà Đinh Thư Đồng, lần này cũng không ngoại lệ.
Chỉ là ông không ngờ người mở cửa lại là Hứa Mặc.
Nghe thấy tiếng cười nói náo nhiệt trong nhà, Hạ Sùng Duy ngước mắt đánh giá Hứa Mặc trước mặt, thấy anh không kiêu ngạo cũng không tự ti, thần thái tôn trọng nhưng không khúm núm, Hạ Sùng Duy khựng lại, nhớ đến bài đăng trên Wechat ông lướt thấy mấy hôm trước, và cả video Chu Tứ gửi qua, Hạ Sùng Duy hỏi như không có chuyện gì: “Không đón Tết cùng Văn Cầm à?”
Hứa Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng giải thích: “Sức khoẻ bà ấy không tốt, ngại ồn ào, bảo cháu vài hôm nữa qua.”
Hạ Sùng Duy nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng thoáng qua, cuối cùng nói: “Có thời gian thì đến thăm bà ấy nhiều hơn, giúp bà ấy giải sầu.”
Hứa Mặc gật đầu nói vâng.
Hạ Sùng Duy thấy anh nghiêng người nhường lối, nhớ đến chuyện của anh và Hạ Trúc, ông nhíu mày: “Con gái chú từ bé được chú chiều, tính có phần bướng bỉnh, nhưng tấm lòng lương thiện.”
“Nếu một ngày nào đó chú phát hiện cháu ức h**p Hạ Trúc, chú sẽ không bỏ qua.”
Hứa Mặc vừa nghe, vừa bất ngờ vừa vui mừng liếc nhìn Hạ Sùng Duy, thấy ông không còn phản đối nữa, Hứa Mặc lập tức thề:: “Nếu cháu bắt nạt cô ấy, ra cửa bị xe tông chết.”
Hạ Sùng Duy: “……”
Cũng không cần phải thề độc như vậy chứ.
Bữa cơm đoàn viên này ăn uống coi như hòa hợp, trong bữa ăn, Hạ Sùng Duy nói với Hứa Mặc không ít chuyện hồi nhỏ của Hạ Trúc, kết quả nói đến cuối cùng, Hạ Sùng Duy phát hiện, ông còn lâu mới hiểu Hạ Trúc bằng Hứa Mặc.
Cũng trong quá trình này, ông nhận ra, Hứa Mặc thật sự rất thích Hạ Trúc.
Có lẽ mức độ yêu thích còn sâu đậm hơn cả Hạ Trúc.
Ăn cơm đoàn viên xong, Hứa Mặc đưa Hạ Trúc tứ hợp viện bên Thập Sát Hải.
Trên đường đi, Hạ Trúc gục bên cửa sổ xe, quay đầu nhìn Hứa Mặc đang lái xe, tò mò hỏi: “Trước khi đi bố em đã nói gì với anh thế?”
Hứa Mặc nắm vô lăng, ánh mắt lướt qua Hạ Trúc, nhưng vẫn cứng miệng không chịu nói.
Hạ Trúc bĩu môi, chê Hứa Mặc quá kín miệng.
Hứa Mặc mỉm cười, không phản bác.
Nhưng trong đầu anh lại vang lên lời cảnh cáo của Hạ Sùng Duy: [Đừng phụ lòng con gái của chú. Nếu có ngày không còn yêu nữa, xin hãy trả con bé lại cho chú một cách nguyên vẹn.]
Lúc đó Hứa Mặc đã nghĩ, sao có thể có ngày anh không còn yêu cô được chứ.
Anh đã chờ đợi nhiều năm như vậy, chưa bao giờ nghĩ đến ngày sẽ chia xa.
Cả đời này, anh chỉ yêu một mình Hạ Trúc.

Bình Luận (0)
Comment