Sau khi Hạ Sùng Duy không còn phản đối nữa, Hứa Mặc lại bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.
Mùa đông ở Bắc Kinh rất dài, Hứa Mặc cũng không vội vã. Chỉ riêng váy cưới, anh đã tìm mấy nhà thiết kế để đặt may riêng, một bộ kiểu Tây, một bộ Phượng Quan Hà Bội* kiểu Trung, còn có đủ loại lễ phục mời rượu.
[* Phượng Quan Hà Bội là bộ lễ phục cưới truyền thống lộng lẫy và cao quý nhất của cô dâu Trung Quốc ngày xưa.]
Khoảng thời gian đó, Hạ Trúc bị đo số đo ba vòng đến phát mệt.
Tất cả chi tiết về hôn lễ, cơ bản đều do một tay Hứa Mặc quyết định, chưa bao giờ để người khác nhúng tay.
Hạ Trúc thấy anh bận tối mắt tối mũi, suýt chút nữa đã nghi ngờ anh ngoại tình.
Hôm đó, Chu Tứ rủ rê mọi người đến khu trượt tuyết ở ngoại ô.
Hạ Trúc cũng hăng hái muốn đi, cô chạy vào thư phòng hỏi Hứa Mặc có đi không. Hứa Mặc ngẩng đầu lên từ một đống tài liệu, bất đắc dĩ nói: “Bây giờ anh đang bận lắm.”
Hạ Trúc thoáng chút thất vọng, nhưng rồi lại bị sự hưng phấn của việc trượt tuyết lôi kéo. Cô giả vờ rộng lượng “Ồ” một tiếng, rồi chuyển chủ đề: “Vậy thôi, anh cứ bận việc của anh đi. Em đi đây.”
Hứa Mặc khẽ “Ừm” một tiếng, không quên dặn dò: “Chú ý an toàn. Tìm một huấn luyện viên đi theo bên cạnh.”
Hạ Trúc đáp ứng rất nhanh gọn: “Vâng vâng vâng, biết rồi biết rồi.”
Không đợi Hứa Mặc kịp phản ứng, Hạ Trúc đã nhanh chóng rút khỏi thư phòng, còn ân cần khép cửa lại, sau đó vừa ngân nga hát, tâm trạng vô cùng vui vẻ đi hội ngộ với đám Chu Tứ.
Ra khỏi nội thành, mấy chiếc xe sang thẳng tiến lên núi.
Hạ Trúc ngồi trong xe Chu Tứ, hăng hái buôn chuyện với Thẩm Nghiên. Chu Tứ đang lái xe nghe thấy chuyện phiếm của người quen, thỉnh thoảng cũng quay đầu lại bắt chuyện vài câu với hai cô.
Nói chuyện được nửa, Chu Tứ chợt nhớ tới một người, quay đầu liếc Hạ Trúc đang gặm chân gà, cau mày hỏi: “Rùa đen Hứa Mặc đâu?”
[*Rùa đen là cách nói giảm của chửi thề Trung “王八蛋”, nghĩa là “thằng khốn”.]
Hạ Trúc nghe Chu Tứ mắng Hứa Mặc là “rùa đen”, liền bênh chằm chặp: “Anh Chu Tứ, anh mắng ai đó.”
“Hứa Mặc đâu phải rùa đen.”
Chu Tứ “Chậc” một tiếng, không nhịn được cảm thán: “Giờ đã biết bênh chồng rồi cơ à? Trước đây anh chẳng gọi thế suốt còn gì?”
Hạ Trúc nghiến răng “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, không giống nhau nữa.”
Chu Tứ thấy nói không lại Hạ Trúc, vội vàng xuống nước: “Được rồi, được rồi, anh sai rồi. Em gái đại nhân đại lượng, tha cho anh lần này được chưa?”
Hạ Trúc lè lưỡi, rồi nói năng nghiêm chỉnh: “Hứa Mặc bận lắm, không có thời gian ra ngoài chơi.”
Chu Tứ nhướng mày, liếc xéo cái người đang đắc ý kia: “Bận gì?”
Hạ Trúc ho khan một tiếng, ngượng ngùng nói: “Chắc là bận chuẩn bị đám cưới.”
Chu Tứ: “…” “Bận đến mức chút thời gian này cũng không rảnh được à? Thế sau này lúc tổ chức đám cưới cậu ta không định nhờ vả anh em sao?”
Hạ Trúc: “…” Cô đúng là không nghĩ tới chuyện này.
Hạ Trúc đã từng trượt tuyết vài lần, tự nhận kỹ thuật của mình cũng không tệ. Thấy Chu Tứ, Thẩm Hành và cả Thẩm Nghiên vừa bắt đầu đã lên đường trượt cao cấp, cô cũng ngứa ngáy muốn thử.
Khương Mai ở bên cạnh mặc xong đồ bảo hộ, quay đầu lại thấy Hạ Trúc đang nhìn đường trượt cao cấp với vẻ mặt phấn khích, cô ấy nhận ra điều gì đó, theo bản năng giữ tay Hạ Trúc lại, ngăn cản: “Cậu chơi với tớ đi?”
Hạ Trúc ngứa ngáy trong lòng, nhưng cũng ngại từ chối Khương Mai, cuối cùng bị để Khương Mai kéo đến đường trượt trung cấp.
Chơi mấy vòng mà vẫn thấy không đã, Hạ Trúc thấy Thẩm Nghiên chơi trông ngầu ơi là ngầu, vội vàng tìm cớ với Khương Mai: “Mai Mai, tớ chỉ đi xem thôi, không chơi đâu~”
Khương Mai vừa nhìn thấy ánh mắt sáng rực như sao của Hạ Trúc là biết không khuyên nổi cô nàng. Cô thở dài, chỉ đành dặn Hạ Trúc chú ý an toàn.
Được đồng ý, Hạ Trúc tức tốc chạy đến đường trượt cao cấp, đập tay với Thẩm Nghiên một cái, máu ham chơi của Hạ Trúc nổi lên, bắt đầu thử thách các động tác khó.
Vòng đầu tiên kết thúc hoàn hảo, Hạ Trúc lại bắt đầu tăng độ khó.
Thấy cô càng lúc càng liều, Thẩm Nghiên bên cạnh cũng không nhịn được mà cau mày, nhắc cô cẩn thận một chút.
Hạ Trúc không nghe, sau một cú nhào lộn trên không cực ngầu, cô lại tiếp tục thử thách độ khó cao hơn.
Vốn tưởng sẽ tiếp đất hoàn hảo, chẳng ngờ trước khi tiếp đất, cô bị lệch góc, không khống chế được lực, cả người cứ thế ngã thẳng từ trên không xuống.
Sự cố quá đột ngột, mấy người đều không kịp phản ứng, mãi đến khi nghe thấy tiếng hét của Thẩm Nghiên, Thẩm Hành và Chu Tứ mới nhận ra đã xảy ra chuyện.
Lúc Hứa Mặc nhận điện thoại, anh đang họp video với khách hàng nước ngoài. Nghe tin Hạ Trúc trượt tuyết xảy ra chuyện, Hứa Mặc sợ đến mức tay chân bủn rủn, mất mấy giây mới hoàn hồn.
Cúp điện thoại, Hứa Mặc vội vàng kết thúc cuộc họp với khách hàng, áo khoác cũng không kịp mặc, vơ vội chìa khóa xe trên bàn lao đến khu trượt tuyết.
Khu trượt tuyết có đội cứu hộ chuyên nghiệp, cẳng chân Hạ Trúc bị ngã gãy xương, bác sĩ tiến hành các biện pháp sơ cứu đơn giản rồi bắt đầu liên hệ xe cứu thương của bệnh viện.
Mấy người Chu Tứ cũng sợ toát mồ hôi. Nhìn Hạ Trúc đang nằm trên cáng, đau đến mức hít hà liên tục, Chu Tứ không khỏi hối hận: “Chơi gì không chơi, lại đi trượt tuyết. Lát nữa gặp Hứa Mặc, tôi biết ăn nói với cậu ta thế nào đây.”
Thẩm Hành đứng bên cạnh liên hệ bệnh viện, nghe thấy vậy, anh ta cũng áy náy không nói nên lời.
Thẩm Nghiên và Khương Mai đứng sát bên cáng, mỗi người nắm một tay Hạ Trúc, im lặng an ủi cô.
Hạ Trúc thấy mọi người đều tỏ vẻ nghiêm trọng như vậy, bèn nén đau nói đùa: Em không sao, có trách thì trách hôm nay em xui xẻo thôi. Chắc số đã định là có chút huyết quang*.”
[Huyết quang* là cách nói dân gian chỉ điềm xui có dính máu: bị thương, tai nạn, chảy máu. Thường dùng kiểu nửa đùa nửa thật, mang sắc thái bói toán, không phải thuật ngữ y khoa.]
Chu Tứ thở dài, bực bội quay người ra ngoài hút thuốc.
Hứa Mặc lái xe rất nhanh, đồng hồ tốc độ vọt thẳng lên 120km/h, mấy lần đều bị định vị nhắc nhở “Bạn đã vượt quá tốc độ”.
Nếu có Hạ Trúc ở đây, nhất định cô sẽ kinh ngạc. Hứa Mặc lái xe xưa nay luôn ổn định, hiếm khi vượt quá 100km/h, vậy mà bây giờ lại lái đến 120km/h, thật khó để không thốt lên một câu: Anh điên rồi.
Xe cứu thương đến rất chậm, trong thời gian đó Chu Tứ đã gọi thúc giục bốn năm cuộc điện thoại, đối phương vẫn nói ít nhất phải nửa tiếng nữa.
Trải qua chuyện này của Hạ Trúc, mấy người cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chơi bời, lần lượt thay lại quần áo của mình, chỉ chờ xe cứu thương đến là cùng nhau tới bệnh viện.
Cú ngã vừa rồi của Hạ Trúc quá mạnh, lúc đầu cô còn chưa cảm nhận được cơn đau, mấy phút sau cô mới nhận ra cẳng chân phải như gãy lìa, đau đến mức cô cứ hít ngược khí lạnh.
Cơn đau ập đến từng cơn, Hạ Trúc cắn chặt răng, đau đến ứa nước mắt. Cho dù Khương Mai và mọi người vẫn luôn ở bên, cô vẫn rất nhớ Hứa Mặc.
Bốn mươi phút sau, Hứa Mặc chạy tới khu trượt tuyết.
Anh còn chẳng kịp rút chìa khóa xe, đã đẩy cửa ra, vội vã chạy đến phòng nghỉ.
Lúc đẩy cửa bước vào, thấy Hạ Trúc nằm cứng đờ, đau đớn trên cáng, trái tim Hứa Mặc như thắt lại, lo lắng đến tột độ.
Anh hít sâu một hơi, đứng ngay cửa nhất thời không dám bước vào, chỉ sợ nghe phải tin tức xấu nào đó.
Hạ Trúc nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn ra cửa. Thấy Hứa Mặc vội vã chạy tới, chút tâm lý vững vàng mà Hạ Trúc vừa cố dựng lên, giờ phút này khi nhìn thấy anh, mọi tủi thân trong lòng bỗng chốc vỡ òa, nước mắt cũng không kìm được mà trào ra khỏi vành mi.
Vốn tưởng sẽ bị quở trách, chẳng ngờ Hứa Mặc chỉ bước tới gần, đau lòng cúi xuống hôn lên trán cô, sau đó mới lý trí sắp xếp mọi chuyện tiếp theo.
Xe cứu thương đến nơi, nhân viên y tế cẩn thận nhấc Hạ Trúc lên xe, Hứa Mặc cũng đi theo.
Chu Tứ và mọi người lái xe bám theo sau xe cứu thương.
Trên xe, bác sĩ đi cùng kiểm tra đơn giản vết thương của Hạ Trúc một lượt, sau khi xác nhận là gãy xương, ông lại gọi điện cho bệnh viện để sắp xếp trước quy trình kiểm tra
Hứa Mặc ngồi bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy ngón tay lạnh ngắt của Hạ Trúc, vừa sưởi ấm cho cô, vừa nhỏ giọng an ủi cô đừng sợ.
Đối diện với một Hứa Mặc dịu dàng ân cần như vậy, cảm giác áy náy trong lòng Hạ Trúc dâng trào. Cô cắn môi, chột dạ xin lỗi: “Em xin lỗi.”
Hứa Mặc không nghe rõ: “Cái gì?”
Hạ Trúc đỏ hoe mắt, giọng nói lớn hơn hai phần: “Là do em tự tin thái quá, cứ đòi chạy lên đường trượt cao cấp chơi nên mới xảy ra chuyện. Hại anh phải lo lắng rồi.”
Hứa Mặc im lặng một lát, ánh mắt nhìn cô chăm chú, nét mặt lộ rõ vẻ lo âu: “Phải, anh rất lo cho em.”
“Vì sợ em xảy ra chuyện, hôm nay anh đã vượt hai cái đèn đỏ, chạy xe đến 120km/h.”
Thấy vẻ áy náy trong mắt Hạ Trúc càng sâu hơn, Hứa Mặc vội chuyển lời: “Anh nói những điều này không phải để trách em, mà là muốn nói với em, sau này em không còn chỉ có một mình nữa. Đằng sau em còn có anh, cho nên, anh hy vọng sau này làm việc gì, em có thể nghĩ rằng sau lưng mình vẫn còn một gia đình.”
Hạ Trúc tự trách, cúi đầu nói: “Sau này em sẽ không l* m*ng như vậy nữa.”
Hứa Mặc đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má Hạ Trúc, cúi người khẽ hỏi: “Đau không?”
Hạ Trúc cắn môi, chậm rãi lên tiếng: “Đau.”
Yết hầu Hứa Mặc trượt lên xuống, giọng nói khàn đặc: “Anh cũng đau. Đau ở trong tim.”
Hạ Trúc sững sờ, nhìn Hứa Mặc đang chau mày, gương mặt viết đầy vẻ lo lắng, nhất thời không biết nên nói gì.
Đến bệnh viện, Hạ Trúc bị đẩy vào phòng CT làm đủ các loại kiểm tra, cuối cùng mới quay về phòng bệnh.
Chu Tứ và mọi người cũng ở đó, ai nấy mặt mày đều lộ rõ vẻ lo lắng.
May mà kết quả kiểm tra cũng khả quan, ngoài việc gãy xương cẳng chân, còn lại đều là vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại..
Nghe vậy, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, Hứa Mặc tiễn mọi người về rồi một mình quay lại phòng bệnh.
Hạ Trúc vừa ngủ một giấc, tỉnh lại thấy Hứa Mặc đang ngồi trên ghế xem tài liệu, cô chớp chớp mắt, khẽ gọi tên Hứa Mặc.
Hứa Mặc nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía giường bệnh. Thấy Hạ Trúc đã tỉnh, Hứa Mặc vứt tài liệu trong tay xuống, đứng dậy bước tới trước mặt cô, dịu dàng hỏi: “Muốn uống nước à?”
Hạ Trúc gật đầu.
Hứa Mặc lấy bình giữ nhiệt mới trên tủ đầu giường, lấy một chiếc cốc giấy dùng một lần, rót nửa cốc, thử nhiệt độ, cắm ống hút vào rồi đưa đến bên miệng Hạ Trúc.
Hạ Trúc theo bản năng ngậm lấy ống hút, uống vài ngụm.
Uống đủ nước rồi, Hạ Trúc cuối cùng cũng nhớ ra phải nhìn người.
Cô nghiêng đầu nhìn Hứa Mặc đang cúi người hết lòng chăm sóc mình, lúc này mới phát hiện anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, không mặc áo khoác.
Cô ngẩn ra hai giây, không nhịn được hỏi: “…Áo khoác của anh đâu?”
Hứa Mặc thấy cô không uống nữa, bèn đặt cốc giấy lên tủ đầu giường, giọng điệu bình thản: “Ra ngoài vội quá, quên mặc rồi.”
“Đói chưa? Muốn ăn gì?”
Hạ Trúc tạm thời không nghĩ ra: “Gì cũng được.”
Hứa Mặc suy nghĩ vài giây rồi nói: “Anh mời cho em một chuyên gia dinh dưỡng rồi, bữa ăn hôm nay để cô ấy làm nhé?”
Hạ Trúc “A” một tiếng, trong ánh mắt hỏi ý của Hứa Mặc, cô gật đầu.
Nằm viện nửa tháng, Hạ Trúc cuối cùng cũng được xuất viện. Nửa tháng này, phần lớn thời gian đều là Hứa Mặc chăm sóc, thi thoảng mới thuê hộ lý.
Chu Tứ và mọi người tới thăm, thấy Hạ Trúc được chăm bẵm tốt, không nhịn được liền trêu: “Em phải mau khỏe lại đấy nhé, không thì đến hôn lễ, em ngồi xe lăn xuất hiện thì thú vị phải biết.”
Hạ Trúc: “…”
Thảo nào dạo này Hứa Mặc cứ cau mày suốt, hóa ra là sợ cô ngồi xe lăn trong lễ cưới?
Hạ Trúc vừa nghĩ đến cảnh tượng đó đã thấy tối tăm mặt mũi. Một hôn lễ long trọng như vậy, cô lại ngồi xe lăn, mất mặt biết bao nhiêu!
Buổi tối Hạ Trúc kể lại chuyện ban ngày cho Hứa Mặc nghe. Hứa Mặc khựng lại một chút, rồi mặt không đổi sắc nói: “Không sao. Đến ngày cưới nếu em vẫn chưa khỏi hẳn, anh sẽ tìm người trang trí xe lăn một phen, sẽ không xấu đâu.”
Hạ Trúc không nhịn được mà trợn trắng mắt, cái gì thế này! Cô sắp phát điên rồi. Cô tuyệt đối không thể ngồi xe lăn tham gia đám cưới của mình được!!
Cũng may, dưới sự chăm sóc tận tình của Hứa Mặc, hai ngày trước hôn lễ, Hạ Trúc cuối cùng cũng có thể vứt bỏ nạng, tự mình đi lại được.
Cũng không cần phải ngồi xe lăn xuất hiện trong đám cưới của mình nữa.
Hôn lễ được tổ chức tại Lâu đài Ashford ở Ireland, khách sạn lâu đài cổ nhất Ireland.
Toàn bộ chi phí, vé máy bay khứ hồi của khách mời đều do một mình Hứa Mặc chi trả. Hai ngày trước hôn lễ, bạn bè và người thân đã được mời đến Ireland.
Hạ Trúc với tư cách là cô dâu vậy mà chỉ cần ngoan ngoãn chờ đợi, tán gẫu với hội bạn thân.
Văn Cầm cũng xuất hiện tại buổi lễ. Khi biết hai người chuẩn bị làm đám cưới, Văn Cầm đã rưng rưng nước mắt, bất chấp tình trạng sức khỏe vẫn kiên quyết đòi đến dự.
Hứa Mặc thấy bà kiên quyết muốn đến, cũng không ngăn cản.
Ngày cưới, Hạ Trúc mặc bộ váy cưới do Hứa Mặc mời nhà thiết kế riêng may đo, chậm rãi xuất hiện ở cổng lâu đài.
Khoảnh khắc cánh cửa lớn mở ra, Hứa Mặc ngước nhìn Hạ Trúc trong bộ lễ phục lộng lẫy, phảng phất như quay về năm cô mười bảy tuổi.
Người con gái anh từng tha thiết cầu mong mà không có được, cuối cùng, vào giờ phút này, đã trở nên viên mãn.
Trong tiếng vỗ tay của đông đảo bạn bè và người thân, Hứa Mặc bước qua con đường trải hoa, từng bước tiến về phía cô dâu của mình.
Hạ Sùng Duy nắm tay con gái mình, nhìn Hứa Mặc đang vành mắt đỏ hoe, căng thẳng đến mức không biết nói gì. Ông im lặng hồi lâu rồi mới trao tay Hạ Trúc cho Hứa Mặc: “Hứa Mặc, bố giao bảo bối của bố cho con. Sau này mà con bắt nạt Hạ Trúc, bố không bỏ qua đâu.”
Hứa Mặc nắm chặt tay Hạ Trúc, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, anh gập gối quỳ xuống trước mặt Hạ Sùng Duy, gương mặt vô cùng thành kính: “Xin bố yên tâm, con nhất định không phụ cô ấy.”
Hạ Sùng Duy cũng sững sờ trước hành động đột ngột của Hứa Mặc, ông ngẩn ra mấy giây rồi mới rưng rưng nước mắt nói: “Đứng lên đi con.”
Hạ Trúc cũng bị làm cho bật khóc, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Hứa Mặc chống đầu gối đứng dậy, nắm chặt tay Hạ Trúc, dưới ánh mắt của Hạ Sùng Duy, anh dắt cô chầm chậm bước về phía trước.
Tất cả khách mời đều xúc động, vỗ tay chúc phúc.
Hai người bước đến bục tuyên thệ, người dẫn chương trình bắt đầu nghi thức.
Màn hình lớn phía sau chiếu những hình ảnh, video của cả hai, MC kể lại câu chuyện tình yêu của họ, khách mời bên dưới cảm động đến rơi nước mắt.
Đến lượt Hứa Mặc phát biểu, đám Chu Tứ đều đang chờ xem trò cười của anh, chẳng ngờ anh lại thay đổi vẻ trầm mặc ít lời thường ngày, vậy mà lại lôi từ trong túi ra một tờ giấy viết sẵn, bắt đầu nhìn vào đó mà đọc.
Dưới ánh mắt của mọi người, Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc không chớp mắt, mỉm cười nói: “Anh sợ lúc đó anh căng thẳng quá sẽ quên mất mình muốn nói gì, nên đã viết ra trước.”
Hạ Trúc thấy tay anh căng thẳng đến run lên, lần đầu tiên cô cảm thấy, anh cũng không phải là người phi thường. Anh cũng sẽ khó chịu, sẽ sợ hãi, sẽ căng thẳng.
Hạ Trúc bước lên một bước, vươn tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy không ngừng của anh, nhỏ giọng an ủi: “Có em đây, đừng căng thẳng.”
Hứa Mặc như tìm được chỗ dựa, nhanh chóng bình tĩnh lại, nắm chặt micro, bắt đầu đọc thư.
[Lần đầu gặp gỡ, em mặc chiếc váy công chúa màu hồng, kiêu ngạo hệt như một nàng công chúa thực thụ. Khi đó anh chưa từng nghĩ rằng, nhiều năm sau vào ngày hôm nay, em sẽ trở thành vợ của anh.
Có lẽ ông trời đã rủ lòng thương, khi anh đang cô đơn một mình, em đã xuất hiện trong thế giới của anh, thắp lên một ngọn đèn cho cuộc sống vốn u ám của anh, để anh có ánh sáng mà tìm về.
Thời niên thiếu tâm tư sâu nặng, cứ luôn cho rằng yêu là phải giấu kín, không được để lộ nửa điểm yêu thích mới là ngầu, mà nào biết điều đó vừa làm tổn thương người, vừa làm tổn thương mình.
Anh từng có một quãng thời gian tăm tối nhất, chính trong những ngày tháng đó, em đã cho anh sự an ủi, để anh có đường mà đi tiếp.
Con người anh không giỏi ăn nói, luôn cảm thấy những lời nói ra đều không đáng tin, lời hứa cũng chẳng có giá trị. Giờ phút này ngẫm lại mới biết, nhận thức khi đó của mình nực cười đến mức nào.
Từ thuở niên thiếu đến tuổi trưởng thành, mười mấy năm, anh vậy mà lại lãng phí tất cả. May mà ông trời đối xử với anh không tệ, cuối cùng vẫn đưa em đến bên cạnh anh. Dù quá trình có trắc trở, nhưng kết cục chính là điều anh mong mỏi.
Sau này, anh nhất định không phụ em. Cảm ơn em đã đến thế giới của anh, trở thành trạm dừng chân cuối cùng, làm người yêu hoàn hảo của anh.]
Một bức thư đọc xong, Hạ Trúc đã khóc đến tèm lem nước mắt, mà Hứa Mặc cũng chẳng khá hơn, phải giơ tay lau nước mắt mấy lần.
Khi trao nhẫn, Hứa Mặc đeo chặt chiếc nhẫn vào ngón áp út của Hạ Trúc, sau đó cúi xuống hôn lên ngón tay cô, nhẹ nhõm thốt lên: “Cuối cùng cũng viên mãn rồi.”
Hạ Trúc khóc nức nở, ôm chầm lấy anh, dụi nước mũi lên bộ vest của anh, giọng nói nghèn nghẹn: “Hứa Mặc, em yêu anh.”
Hứa Mặc ôm lấy người thương, không chút keo kiệt đáp lại: “Anh cũng yêu em.”
Hôn lễ kết thúc, những người trẻ tuổi lập tức thay đồ để dự tăng hai.
Hạ Trúc thay váy cưới, chọn một chiếc váy đuôi cá màu hồng phấn cùng Hứa Mặc bước vào phòng khiêu vũ, hòa mình theo điệu nhạc.
Chu Tứ và mấy người bạn cũng không chịu yếu thế.
Đây là bữa tiệc thuộc về tuổi trẻ của họ.
Trong buổi tiệc tối, họ mặc sức ca hát, mặc sức khiêu vũ, mặc sức thưởng thức đồ ăn ngon và rượu quý, không có bất kỳ ai làm phiền hay phá đám.
Nhảy được nửa chừng, Hứa Mặc kéo Hạ Trúc ra khỏi phòng khiêu vũ, đưa cô đến bên hồ.
Ban đêm mặt hồ tĩnh lặng, Hạ Trúc dựa vào vai Hứa Mặc, yên lặng cảm nhận cơn gió đêm dịu dàng thổi qua.
Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió, nhỏ giọng nói một câu cảm ơn với Hứa Mặc.
Hứa Mặc ôm lấy người trong lòng, cúi đầu hỏi: “Cảm ơn anh vì điều gì?”
Hạ Trúc nở nụ cười hạnh phúc: “Cảm ơn anh đã cho em một hôn lễ hoàn mỹ như vậy. Em sẽ nhớ mãi không quên.”
Hứa Mặc trầm ngâm một lát rồi nói: “Đây đều là những việc anh nên làm.”
Hạ Trúc chớp mắt, không nhịn được hỏi: “Anh gọi em ra đây làm gì thế?”
Hứa Mặc ngẩng đầu nhìn trời: “Ngắm sao.”
Hạ Trúc “A” một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn. Cô thấy bầu trời đầy sao lấp lánh, tựa như chốn bồng lai.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy lời đồn quả là giả. Ai nói Hứa Mặc là một cán bộ lão thành nghiêm túc, không biết lãng mạn là gì chứ?
Anh rõ ràng mới là cao thủ lãng mạn. Trên đời này không ai hiểu lãng mạn hơn anh.
Ngắm nhìn cảnh đẹp, Hạ Trúc không khỏi nhíu mày: “Bức thư kia anh viết lúc nào thế? Sao em không biết gì hết. Anh làm em trông ngốc quá, anh nói nhiều như vậy, còn em chỉ nói mỗi câu ‘em rất may mắn vì gặp được anh’ là hết.”
“Biết thế em cũng viết một bức, như vậy em đã không thua anh rồi.”
Hứa Mặc: “…”
Một lúc lâu sau, Hứa Mặc cam chịu nói: “Anh sớm đã thua em rồi.”
Hạ Trúc cong cong mày mắt, khoác lấy cánh tay Hứa Mặc, ngẩng đầu nhìn anh, chậm rãi mở lời: “Nếu đã vậy, chúng ta hôn nhau đi?”
Hứa Mặc cúi đầu mỉm cười. Giây tiếp theo, anh nâng lấy khuôn mặt Hạ Trúc, cúi người hôn lên môi cô.
Nụ hôn này mang theo sự kìm nén, vô cùng cẩn trọng, tựa như đang đối diện với một báu vật vô giá. Hạ Trúc nhìn thấy sự trân trọng của anh trong mắt mình, cũng kiễng chân lên, đáp lại nụ hôn của anh.
Hứa Mặc vô thức siết lấy vòng eo cô, đỡ lấy cô, không để cô bị ngã.
Một nụ hôn kết thúc, Hạ Trúc thở hổn hển trong lòng Hứa Mặc. Đầu ngón tay cô chậm rãi lướt qua mu bàn tay anh, rồi xuyên qua những ngón tay anh, mười ngón đan chặt.
Dưới ánh trăng không người quấy rầy, Hạ Trúc nhìn mặt hồ sẫm màu phía xa, từ từ lên tiếng: “Hứa Mặc, cuộc đời này có anh thật tốt.”
“Anh cũng vậy.”