Chương 96

Đầu thu năm 2020, Hạ Trúc mang thai.
Dự án [Công Chúa Tiểu Sơn] vừa khái máy, Hạ Trúc đã phát hiện mình mang thai, trong lòng cô nhất thời dâng lên cảm xúc khó tả.
Hứa Mặc đang công tác bên Mỹ, khi biết tin, anh liền giao lại công việc dang dở cho Đoạn Cảnh Du, và ngay hôm sau đã đặt vé bay về Bắc Kinh.
Khi anh trở về Bắc Kinh mới biết Hạ Trúc đã cùng đoàn phim đến Hoành đ**m.
Hứa Mặc lại phải vòng đến Hàng Châu, rồi từ Hàng Châu vội vã tới Hoành đ**m.
Tới Hoành đ**m, thấy Hạ Trúc đang cùng diễn viên ngồi đọc kịch bản ở phim trường, Hứa Mặc lo lắng đến nghẹt thở, chỉ sợ cô có mệnh hệ gì.
Đạo diễn của [Công Chúa Tiểu Sơn] là Chu Xuyên, là một cộng sự lâu năm của Hạ Trúc. Đám cưới của cô, Chu Xuyên cũng là một trong những khách mời.
Thấy Hứa Mặc đến thăm đoàn phim, Chu Xuyên liên tục nháy mắt ra hiệu cho Hạ Trúc bảo cô ra ngoài tiếp đón nhà đầu tư lớn nhất của đoàn phim [Công Chúa Tiểu Sơn]. Tiếc là Hạ Trúc đang dồn hết tâm trí vào kịch bản, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Chu Xuyên.
Thang Thiến ngồi cạnh thấy thế, bèn quay đầu liếc ra cửa phòng họp, huých nhẹ vào vai Hạ Trúc, thì thầm nhắc: “Chồng cô đến rồi kìa.”
Hạ Trúc “Á” lên một tiếng, ngẩng đầu lên khỏi kịch bản.
Thấy Hứa Mặc mặc vest, vẻ mặt lo lắng đứng ở cửa chờ cô, Hạ Trúc ho một tiếng, tìm lý do lén lút ra khỏi phòng họp.
Mặc kệ vẻ mặt hóng chuyện của các diễn viên, Hạ Trúc kéo Hứa Mặc ra một góc, kinh ngạc hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Ánh mắt Hứa Mặc đảo qua gương mặt Hạ Trúc vài giây, cuối cùng dừng lại trên chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của cô: “Em nói xem anh đến vì cái gì?”
Hạ Trúc: “…”
Sao cô biết được chứ.
Thấy Hạ Trúc ngơ ngác, Hứa Mặc đi thẳng vào vấn đề: “Bác sĩ nói sao?”
“Được mấy tháng rồi?”
“Có nghiêm trọng không? Cần chú ý điều gì không? Không được làm việc nặng đúng không?”
Hạ Trúc hiểu ra ngay. Cô chớp chớp mắt, xoa bụng: “Anh hỏi nó ấy.”
“Vẫn ổn, hơn một tháng rồi.”
“Dì út nói chưa đủ ba tháng thì không được nói ra ngoài, em còn chưa nói với ai trong đoàn phim đâu.”
Mặc dù Hứa Mặc đã chuẩn bị tâm lý suốt dọc đường, nhưng khi chính tai nghe Hạ Trúc thừa nhận, anh vẫn không giấu nổi xúc động.
Anh nhìn bụng Hạ Trúc một lúc, rồi ngay sau đó, đưa tay ôm Hạ Trúc vào lòng, với vẻ mặt lo lắng nói: “Đoàn phim quá hỗn loạn, không thích hợp để mang thai, em về Bắc Kinh với anh nhé?”
Hạ Trúc cau mày, khó hiểu: “Có nghiêm trọng như anh nói không? Em mới hơn một tháng thôi, đâu phải bảy, tám tháng rồi.”
“Anh muốn con gái hay con trai?”
Hứa Mặc không chút do dự đáp: “Con gái.”
Hạ Trúc bĩu môi, không nhịn được hỏi: “Lỡ như là con trai thì sao.”
Hứa Mặc khựng lại một chút rồi nói: “Con trai thì con trai, anh đều thích.”
“Nếu không muốn về Bắc Kinh, thì em theo anh về Thượng Hải nhé?”
Hạ Trúc đưa ngón tay chọc vào ngực anh, ấm ức: “Phim này vừa khai máy, em lại lần đầu làm nhà sản xuất, việc ngập đầu. Dù không phải lúc nào cũng ở đoàn như trước, nhưng giờ em cũng đâu rảnh rỗi.”
“Phim này cũng chỉ quay năm sáu tháng thôi, em làm được mà.”
Hứa Mặc thấy không khuyên được cô ấy nữa nên cũng không tiếp tục, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm.
Đợi Hạ Trúc vào phòng họp đọc kịch bản, Hứa Mặc gọi điện sắp xếp người ở Bắc Kinh thuê hai chuyên gia dinh dưỡng và một bảo mẫu, lại còn mua một căn hộ lớn gần phim trường để Hạ Trúc có chỗ nghỉ ngơi tạm thời.

Sợ nhà mới có mùi sơn, anh chọn căn hộ cũ được tân trang lại, sạch sẽ, an toàn.
Chỉ trong một buổi chiều, Hứa Mặc vừa mua xong nhà lại chạy đi siêu thị sắm sửa không ít đồ dùng hàng ngày.
Sợ sàn nhà trơn, Hứa Mặc đã tìm người đến làm thảm trải sàn toàn bộ, những chỗ góc bàn sắc nhọn cũng được bảo vệ, và còn thay một chiếc giường mới phù hợp với thể trạng của Hạ Trúc.
Tám giờ tối, Hạ Trúc vẫn chưa tan làm.
Hứa Mặc xử lý xong mọi việc, tự mình đến phim trường giám sát, anh không ngăn được Hạ Trúc nhưng cũng không yên tâm khi thấy cô làm bừa.
Chu Xuyên vốn đã sợ Hứa Mặc, giờ thấy anh ngồi sừng sững trong đoàn phim như một pho tượng Phật lớn, vừa không dám chọc, cũng chẳng dám động, đành phải len lén ra hiệu cho Hạ Trúc, bảo cô mau dẫn người này đi đi.
Hạ Trúc đành bó tay, chỉ có thể tan làm sớm.
Hạ Trúc vốn định đưa Hứa Mặc về khách sạn nghỉ ngơi, ai ngờ lại hay tin anh đã mua một căn nhà ở Hoành đ**m, vừa kinh ngạc vừa buồn cười.
Sao mà nghiêm trọng như vậy, làm như gặp phải kẻ thù?
Hứa Mặc lại không phản bác, ngược lại còn nói: “Bây giờ em là quan trọng nhất.”
Hạ Trúc thở dài, cuối cùng đành chấp nhận yêu cầu của anh, dọn sang nhà mới.
Đinh Thư Đồng biết tin cô mang thai cũng bỏ hết công việc ở Bắc Kinh, chạy đến Hoành đ**m ở cùng cô.
Hứa Mặc ngoài công việc và những chuyến công tác bắt buộc, gần như đều ở lại Hoành đ**m.
Hạ Trúc mỗi ngày đều bị hai người họ canh chừng sát sao, trong nhà lại có bảo mẫu, chuyên gia dinh dưỡng, cô hoàn toàn biến thành “quốc bảo”.
Nhân viên trong đoàn phim biết cô mang thai cũng hết sức quan tâm chăm sóc.
Ba tháng đầu thai kỳ, cô bị nghén nặng, ăn gì cũng buồn nôn.
Hứa Mặc vì chuyện này mà đau đầu không ít. Nửa đêm Hạ Trúc ngủ không yên, Hứa Mặc cũng thức dậy cùng cô. Sợ cô ăn không ngon miệng, anh gác lại mọi thứ để học nấu cơm, hầm canh.
Khi nghiêm trọng hơn, Hứa Mặc còn nôn cùng với Hạ Trúc.
Đinh Thư Đồng thấy vậy cũng không nhịn được trêu chọc, bảo rằng người không biết còn tưởng Hứa Mặc mới là người mang thai.
Vượt qua ba tháng, Hạ Trúc cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.
Hứa Mặc không dám nhận dự án nhiều, chỉ xử lý công việc trực tuyến, thỉnh thoảng phải chạy về Thượng Hải một chuyến, nhưng lần nào cũng đi về trong ngày.
Có mấy lần anh cứ chạy đi chạy về như thế suốt cả tuần, Hạ Trúc đau lòng, bảo anh không cần lo lắng, ở Hoành đ**m đã có Đinh Thư Đồng bầu bạn, anh cứ lo chuyện của mình đi.
Hứa Mặc không đồng ý, ngày hôm sau vẫn đi về mệt mỏi như vậy.
Sau một thời gian, Hứa Mặc gầy đi trông thấy.
Khi cô mang thai sáu tháng, [Công Chúa Tiểu Sơn] quay gần xong, đoàn phim tăng ca đêm liên tục, cô quyết định giao lại công việc cho người khác để chuyên tâm dưỡng thai.
Dù sao thì môi trường ở Bắc Kinh vẫn quen thuộc hơn, thêm nữa mấy người Chu Tứ cũng réo gọi về Bắc Kinh, cuối cùng Hạ Trúc quyết định về Bắc Kinh chờ sinh.
Hứa Mặc vẫn luôn tìm hiểu kiến thức về trẻ sơ sinh. Vừa về đến Bắc Kinh, anh liền bắt tay chuẩn bị giỏ đồ đi sinh, nhỏ như tã lót, lớn như quần áo ở cữ, món nào anh cũng tự tay lựa chọn. Sự tỉ mỉ đó, ngay cả Hạ Trúc nhìn thấy cũng phải kinh ngạc thốt lên.
Cả hai lần đầu làm bố mẹ, cô còn chưa kịp thích ứng với thân phận mới này, vậy mà anh đã chuẩn bị sẵn sàng để làm một người bố.
Sợ Hạ Trúc lo lắng, Hứa Mặc luôn đả thông tâm lý cho cô, thậm chí còn mời bác sĩ tư vấn tâm lý chuyên nghiệp đến trò chuyện cùng cô.
Dưới sự chuẩn bị kỹ càng này của Hứa Mặc, Hạ Trúc vốn đã không có vấn đề gì lại càng thêm vui vẻ, vô cùng mong chờ đứa bé ra đời.
Khi thai được tám tháng, Hứa Mặc đưa Hạ Trúc đến bệnh viện khám thai. Bác sĩ chỉ vào ảnh siêu âm 4D, chỉ cho vợ chồng Hứa Mặc đâu là mũi, đâu là tai của em bé. Hứa Mặc nhìn sinh linh bé bỏng ấy, hốc mắt chợt ẩm ướt.
Hạ Trúc cũng không kìm được nước mắt, xúc động vì sinh mệnh mới này.
Kiểm tra không có vấn đề gì, em bé hoàn toàn bình thường, khỏe mạnh. Trái tim treo lơ lửng của Hứa Mặc mãi đến lúc ra khỏi bệnh viện mới chịu thả lỏng.
Sợ ngày dự sinh đến sớm, Hứa Mặc sắp xếp cho Hạ Trúc nhập viện trước.
Khoảnh khắc cô vỡ ối, Hứa Mặc như phải đối mặt với đại địch, căng thẳng đến mức tay chân lạnh toát, nhưng vẫn ép mình phải bình tĩnh, vừa dỗ dành Hạ Trúc đang kêu đau, vừa gọi bác sĩ.
Bác sĩ đề nghị Hạ Trúc sinh thường. Sau khi vỡ ối, Hạ Trúc được đẩy vào phòng sinh.
Hứa Mặc muốn vào cùng cô nhưng bị bác sĩ từ chối, cuối cùng người vào cùng là Đinh Thư Đồng.
Hứa Mặc đứng ngoài phòng sinh chờ đợi, ngoài lo lắng, thấp thỏm, anh còn phải chuẩn bị các bước tiếp theo.
Trong suốt thời gian đó, anh đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại trên hành lang.
Đèn phòng sinh cứ sáng mãi. Hứa Mặc chờ đến mức hai chân mềm nhũn, ngón tay cũng mất cả cảm giác.
Mãi đến khi cửa phòng sinh mở ra, bác sĩ bế đứa bé ra ngoài, thông báo mẹ tròn con vuông, Hứa Mặc mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh còn chưa kịp nhìn con, đã vội lao đến bên Hạ Trúc. Thấy tóc cô ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, cả người như vừa vớt từ dưới nước lên, Hứa Mặc đau lòng cúi xuống hôn lên trán cô, giọng nói trầm khàn: “Bà xã, em vất vả rồi.”
Hạ Trúc yếu ớt chớp mắt, mỉm cười: “Là con gái.”
“Anh xem chưa?”
Hứa Mặc lúc này mới quay đầu nhìn đứa bé sơ sinh trong tay y tá. Thấy da con nhăn nheo, đỏ hỏn, Hứa Mặc cau mày, nén lại nỗi nghi hoặc mà nói: “Anh xem rồi.”
Sau khi sinh, Hạ Trúc rất yếu. Hứa Mặc tự tay hầm canh bồi bổ cho cô, trong thời gian đó còn chăm lo việc thay quần áo, lau rửa cơ thể cho cô.
Ngày thứ hai sau sinh, Hạ Trúc đã có thể xuống giường ăn cơm, nhưng Hứa Mặc không yên tâm, nhất quyết bắt cô phải nằm.
Trước đó Hứa Mặc đã bàn với Hạ Trúc, rốt cuộc là đến trung tâm ở cữ hay ở cữ tại nhà.
Hạ Trúc cảm thấy ở nhà thoải mái hơn, nên vẫn quyết định ở nhà.
Hứa Mặc chiều theo ý cô, sắp xếp lại nhà cửa một phen, sau khi xuất viện liền về nhà ở cữ.
Thẩm Nghiên, Khương Mai sợ cô buồn chán, cứ dăm ba bữa lại chạy qua bầu bạn với cô.
Con đã có bảo mẫu chăm trẻ sơ sinh lo, Hạ Trúc thực ra rất nhàn rỗi.
Ở cữ xong, Hạ Trúc “bí bách” cả một tháng trời nên vui chơi một trận cho thỏa thích. Cô tắm gội một trận thật sảng khoái, ăn diện xinh đẹp, rủ rê Thẩm Nghiên cùng đi mua sắm.
Mới lượn lờ được hai tiếng, Hạ Trúc đã không yên tâm về con, trà chiều còn chưa kịp uống đã vội vã chạy về nhà.
Thẩm Nghiên thấy vậy, không khỏi lắc đầu: “Có con vào đúng là khác hẳn.”
Khương Mai bật cười: “Làm mẹ thì sẽ mạnh mẽ.”
Về đến nhà, Hạ Trúc quẳng đống đồ xuống, hưng phấn chạy vào phòng em bé.
Em bé đang ngủ say sưa. Một tháng nay bé đã tăng được bảy tám cân, giờ đã được mười hai cân, ngũ quan cũng đã rõ nét hơn một chút, trông không còn “xấu xí” như trước nữa.
Hứa Mặc vừa dỗ con ngủ xong, nghe thấy tiếng động, anh từ thư phòng bước ra, quay người lại liền thấy Hạ Trúc đang ngồi xổm bên nôi em bé, mỉm cười rạng rỡ ngắm con.
Hứa Mặc rón rén bước vào phòng, cũng ngồi xổm xuống, ôm lấy bả vai Hạ Trúc, cùng cô ngắm nhìn con gái đang say ngủ.
Sợ làm con thức giấc, Hạ Trúc lưu luyến nhìn thêm hai giây rồi ra hiệu bằng mắt bảo Hứa Mặc ra ngoài nói chuyện.
Hứa Mặc không nói gì, nhưng giây sau đã nắm lấy tay cô, dắt cô ra khỏi phòng.
Ra khỏi phòng em bé, Hạ Trúc cau mày: “Vẫn chưa đặt tên cho con.”
“Anh nghĩ ra chưa?”
Hứa Mặc khẽ “ừm” một tiếng: “Nghĩ ra rồi.”
Hạ Trúc chớp mắt: “Gọi là gì ạ?”
Hứa Mặc suy tư một lát, rồi đọc tên: “Hứa Tân Đồng.”
Hạ Trúc lặp lại một lần, cuối cùng gật đầu tán thành: “Tên ở nhà gọi là Tinh Tinh nhé.”
Hứa Mặc đồng ý: “Được.”
Cũng không thể trách họ bây giờ mới đặt tên, chủ yếu là vì Hứa Mặc mãi vẫn chưa nghĩ ra, cảm thấy chọn chữ nào cũng không vừa ý.
Thêm nữa là lúc đó sự chú ý của anh đều dồn hết lên người Hạ Trúc, chẳng còn mấy tâm trí mà dành cho Hứa Tân Đồng.
Hứa Tân Đồng là một em bé rất dễ nuôi, mỗi ngày ăn no uống đủ xong, bé sẽ mở to đôi mắt ươn ướt nhìn mẹ rồi lại nhìn bố, thời gian còn lại đều là ngủ.
Hứa Mặc gần như không để Hạ Trúc phải bận tâm điều gì, từ thay tã, giặt quần áo, tắm rửa cho con đều một tay anh làm hết.
Hạ Trúc cứ ngỡ anh không thích trẻ con, không ngờ anh lại tỉ mỉ đến thế, chăm sóc con khéo đến vậy.
Có đôi khi, ngay cả bảo mẫu cũng phải tấm tắc khen Hứa Mặc quá chuyên nghiệp, chuyên nghiệp đến độ cứ như anh đã làm những việc này cả ngàn lần rồi.
Hạ Trúc bĩu môi, không nhịn được mà thầm nghĩ, anh đương nhiên là chuyên nghiệp, trước đây điện thoại, máy tính của anh đầy những tài liệu, hợp đồng, giờ thì toàn là kiến thức và video về trẻ sơ sinh.

Nếu anh mà chuyển nghề sang làm blogger chăm con thì cũng dễ như trở bàn tay.
Ngược lại, Hạ Trúc với tư cách là mẹ, ngoài việc học cách làm cho con gái vui mỗi ngày, ôm ấp chơi đùa, chụp ảnh, hình như cũng không có việc gì khác để làm.
Hứa Mặc từ khi lên chức bố bỉm sữa, liền dồn hết trọng tâm vào gia đình.
Có lúc còn quá đáng đến mức Lâm Mục Tắc phải gọi điện mắng mấy trận, hỏi có phải anh có con gái rồi thì quên luôn công việc không. Cứ tưởng Hứa Mặc sẽ tức giận, ai ngờ anh thản nhiên thừa nhận: Công việc sao quan trọng bằng con gái được
Khi Hứa Tân Đồng được sáu tháng, đã lật thành thạo, cũng ăn được một chút đồ ăn dặm.
Một hôm, Hứa Mặc chuẩn bị xong đồ ăn dặm, định đi đút cho Hứa Tân Đồng ăn, vừa hay bắt gặp khoảnh khắc bé con tự mình ngồi dậy được. Anh kích động không lời nào tả xiết.
Anh vội lôi điện thoại ra quay một đoạn video gửi vào nhóm chat khoe khoang con gái mình biết ngồi rồi.
Chu Tứ chỉ muốn đá anh ra khỏi nhóm. Lý do thì chẳng có gì khác, từ khi có Hứa Tân Đồng, Hứa Mặc cứ như biến thành một người khác, nửa đêm nửa hôm cũng đăng ảnh con lên nhóm.
Không khoe Hứa Tân Đồng biết lật rồi, thì cũng khoe hôm nay con bé lại cười.
Một cái nhóm chat đang yên ổn bỗng biến thành nơi để Hứa Mặc khoe con, khiến cho mấy kẻ chưa có con như Chu Tứ, Thẩm Hành vừa ghen tị lại vừa ngưỡng mộ.
Dĩ nhiên, không phải họ không thương Tinh Tinh, chỉ là bị Hứa Mặc làm cho phát phiền, thỉnh thoảng vẫn không nhịn được mà châm chọc một câu: “Cậu vừa vừa thôi.”
“Sau này Tinh Tinh lớn lên mà thấy mấy tấm ảnh dìm hàng này, không tìm ông bố là cậu tính sổ mới lạ đấy?”
“Cậu thật sự không coi bọn tôi là người ngoài nhỉ.”
Hứa Mặc vờ như không thấy, cần khoe thì vẫn cứ khoe.
Hạ Trúc cũng ở trong nhóm. Có lúc cô nhận được thông báo, hào hứng mở nhóm lên, tưởng có chuyện gì hay để hóng, ai ngờ đập vào mắt là cả màn hình toàn ảnh con gái. Cô cũng đành lắc đầu, cảm thán Hứa Mặc hết thuốc chữa rồi.
Đến mười tháng, Hứa Tân Đồng bập bẹ biết nói, tiếng đầu tiên là “bố”.
Hạ Trúc nghe mà xót xa, giật con khỏi tay anh, dụ con gọi “mẹ”. Kết quả Hứa Tân Đồng nhìn cô cười khanh khách, miệng vẫn gọi “bố”.
Hứa Mặc thấy thế, cười tít mắt, vẻ mặt đắc ý.
Hạ Trúc thì ghen tị đến nỗi không nói nên lời.
Một tuổi, Hứa Tân Đồng đã biết đi, cũng biết nhận mặt người quen.
Hạ Trúc đang viết kịch bản trong thư phòng, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô buông chuột ra mở cửa. Vừa mở ra đã thấy Hứa Tân Đồng đang lẫm chẫm đứng ở cửa, giang hai tay về phía cô, giọng sữa non nớt gọi “Mẹ ơi, bế”. Hạ Trúc kích động vô cùng.
Cô cúi xuống ôm con vào lòng, hôn lên trán con lia lịa rồi vội gọi cho Hứa Mặc: “Con gái anh biết đi rồi!”
Hứa Mặc đang tiếp đối tác, sững người mấy giây mới nói: “Anh xong việc là về ngay.”
“Vâng.”
Đến khi anh về, Hạ Trúc đã ôm Hứa Tân Đồng ngủ say.
Hứa Mặc bật đèn lên, nhìn thấy hai người con gái quan trọng nhất cuộc đời mình đang bình yên say ngủ bên nhau. Một dòng nước ấm áp chảy qua tim anh, tựa như anh vừa nhìn thấy dáng vẻ hữu hình của hạnh phúc.
Hạ Trúc bị ánh đèn làm cho tỉnh giấc, mơ màng mở mắt ra, thấy Hứa Mặc vẫn đang mặc tây trang, dáng vẻ mệt mỏi đứng ở cửa, trên người còn vương mùi rượu, cô biết anh vừa đi xã giao về.
Cô vớ lấy điện thoại xem giờ, thấy đã 22 giờ 25 phút tối, cô mím môi, quan tâm hỏi: “Anh uống nhiều rượu lắm không?”
Hứa Mặc nới lỏng cà vạt, cởi áo khoác ngoài đi về phía giường, vòng tay qua cổ Hạ Trúc, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, khẽ hỏi: “Không nhiều. Anh đánh thức em à?”
Hạ Trúc lắc đầu: “Không có.”
Hứa Mặc thấy cô lo lắng, vỗ vỗ vai cô an ủi: “Ngủ tiếp đi, anh đi tắm đã.”
Nói rồi, Hứa Mặc tắt đèn trần, bật một ngọn đèn ngủ đầu giường, cầm lấy đồ ngủ, rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, sang phòng tắm của phòng khách để tắm rửa.
Hứa Tân Đồng ngủ rất ngoan, không hề có dấu hiệu bị đánh thức.
Hạ Trúc lại không ngủ được nữa, cô ngồi dậy, xỏ dép lê đi ra khỏi phòng ngủ.
Đi ngang qua phòng khách, cô liếc nhìn cánh cửa đang khép hờ hai cái, rồi đi thẳng vào bếp.
Hứa Mặc tắm xong bước ra, thấy nhà bếp còn sáng đèn, anh vô thức đi tới, thấy Hạ Trúc đang nấu mì Ý. Hứa Mặc bước vào ôm lấy eo Hạ Trúc từ phía sau, cằm tựa lên vai cô hỏi: “Em đói à?”
Hạ Trúc bày ra đĩa, cười nhẹ: “Nấu cho anh đó.”
Hứa Mặc khựng lại, đau lòng nói: “Không cần cố ý nấu cho anh đâu, trên bàn tiệc anh ăn lót dạ rồi.”
Hạ Trúc: “Em cũng đói mà.”
Hứa Mặc lúc này mới không nói gì nữa.
Múc mì Ý xong, Hứa Mặc chủ động bưng đĩa.
Hai vợ chồng ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, Hạ Trúc dùng nĩa cuộn một ít mì, ngẩng đầu lên, lơ đãng hỏi: “Dạo này anh bận lắm à?”
Hứa Mặc ngước mắt nhìn Hạ Trúc, thấy vẻ lo lắng trong mắt cô, anh nói: “Hơi bận. Anh nhận một dự án sáp nhập, có chút rắc rối.”
Hạ Trúc bĩu môi, nhắc nhở: “Bận mấy cũng phải giữ gìn sức khỏe. Anh quên lần trước bị đau dạ dày phải vào viện rồi à?”
Hứa Mặc gật đầu: “Ừ.”
Ăn được hai miếng, Hứa Mặc hỏi: “Tinh Tinh hôm nay làm gì thế?”
Nhắc đến con gái, Hạ Trúc không nhịn được mỉm cười: “Em nói với anh rồi mà. Con bé hôm nay biết đi rồi.”
“Trưa nay em đang viết kịch bản trong thư phòng, nghe có tiếng gõ cửa, còn tưởng là dì giúp việc, ai ngờ mở cửa ra thấy Tinh Tinh đang lảo đảo đứng ở cửa, đáng yêu không thể tả được .”
“Anh không thấy được cảnh đó đâu, giây phút em nhìn thấy con bé, tim em như tan chảy ra luôn.”
Hứa Mặc mỉm cười, ghen tị nói: “Tốt quá.”
“Con bé rất ngoan.”
Điều này thì đúng thật.
Hứa Tân Đồng từ khi sinh ra đã đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện. Ăn no uống đủ xong, cô bé hoặc là ngoan ngoãn đi ngủ, hoặc là mở to đôi mắt tròn xoe, yên lặng ngồi bên cạnh bố mẹ, chăm chú xem bố mẹ làm việc, không hề quấy rầy.
Có lần Hứa Mặc bế con họp online, Hứa Tân Đồng ngồi trong lòng bố, mân mê khuy áo chơi, suốt buổi không phát ra tiếng nào.
Đợi bố họp xong, bé mới đưa tay, nũng nịu gọi “bố”.
Hứa Mặc ăn xong mì, ngắm nhìn Hạ Trúc đang ngồi đối diện trả lời tin nhắn, giọng anh dịu dàng mà chân thành: “Bà xã, cảm ơn em.”
Hạ Trúc ngạc nhiên: “Hả? Cảm ơn gì cơ?”
Hứa Mặc nhếch môi cười, dịu giọng nói: “Cảm ơn em đã cho anh một gia đình, cho anh một cô con gái ngoan ngoãn.”
Hạ Trúc thấy anh bỗng dưng sến sẩm, cô bỏ nĩa xuống, đứng dậy đi tới trước mặt anh, ôm chầm lấy anh, đáp lại tình cảm của anh: “Em cũng vậy.”
Đã lâu rồi hai người không có thế giới riêng. Hứa Mặc dọn bát đĩa vào bếp, lấy một chai sâm panh từ tủ rượu, mang ra hai chiếc ly, bật đèn tạo không khí, thắp thêm nến, cùng Hạ Trúc nhấp môi nửa ly.
Hạ Trúc tựa vào lòng Hứa Mặc, uống rượu, vui vẻ ngâm nga hát.
Hứa Mặc nghe mấy câu mới nhận ra cô đang hát bài “Dưới Chân Núi Phú Sĩ”:
“Nếu như em không lấy anh,
Thì cuối cùng cũng sẽ hóa thành tro,
Một đời một kiếp chờ đợi một ngày cần phải trả giá.”
Hứa Mặc nghĩ, cả cuộc đời này, những gì anh nhận được nhiều hơn mất mát rất nhiều.
Cảm ơn ông trời đã ban cho anh một người vợ hoàn mỹ, và cũng cho phép anh có được một cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Bình Luận (0)
Comment