Sáng thứ Hai, Nhiếp Thanh Châu bất ngờ bị cả một đám phóng viên vây cứng ngay tại cổng khi vừa đến trường.
Chẳng biết bằng cách nào mà đám phóng viên này moi được thông tin về tên và trường học của Nhiếp Thanh Châu, đã túc trực sẵn ở cổng trường từ sáng sớm để hỏi han. Mà khổ nỗi, Nhiếp Thanh Châu lại là một nhân vật nổi tiếng trong khối, chỉ cần tóm đại một học sinh khối Mười một để hỏi, cậu học sinh kia bèn nhìn quanh một lượt rồi chỉ ngay vào cậu bạn dáng người cao gầy đang đủng đỉnh ngồi trên chiếc xe ba gác đi tới: “Đó chính là Nhiếp Thanh Châu.”
Lúc này, Nhiếp Thanh Châu vẫn còn đang ngượng chín mặt vì chuyện được Hạ Nghi chở đi học bằng xe ba gác, nào ngờ tình huống còn khó xử hơn gấp bội vẫn đang chờ anh ở phía sau. Anh vừa bước xuống xe đã hoàn toàn choáng váng. Vô số ống kính dài ngắn chĩa thẳng vào người, micro của phóng viên huơ huơ ngay trước mặt. Những người đó tự giới thiệu mình là phóng viên của đài truyền hình, tòa soạn báo này nọ, rồi dồn dập hỏi tới:
“Xin hỏi có phải em chính là học sinh cấp ba đã có hành động nghĩa hiệp trước cổng trường tiểu học Phú An vào chiều thứ Bảy không?”
“Vết thương trên tay em là bị do lúc cứu người phải không?”
“Xin hỏi lúc đó, khi quyết định hành động dũng cảm như vậy, trong lòng em đã nghĩ gì?”
Không ít học sinh đã bắt đầu xúm lại ở cổng trường hóng hớt. Giữa tiết trời lạnh buốt, Nhiếp Thanh Châu chỉ cảm thấy trán mình đã bắt đầu rịn mồ hôi. Trong khi đó, Hạ Nghi lẳng lặng liếc anh một cái, vẫy tay chào rồi dắt chiếc xe ba gác, ung dung đi thẳng vào trường mà bỏ mặc anh lại đó.
Lúc này thì dứt khoát quá nhỉ!
Nhiếp Thanh Châu đành gồng mình giữ nụ cười trên môi để trả lời phỏng vấn, sau đó vội lấy cớ phải vào lớp cho kịp tiết đọc sáng rồi chuồn một mạch vào trong trường. Lần đầu tiên trong đời anh được nếm trải cảm giác làm “người nổi tiếng”.
Thường Xuyên vốn là một nơi nhỏ bé, chẳng mấy khi có tin tức gì to tát, thế nên vụ án hành hung bất thành trước cổng trường tiểu học này đã gây chấn động cả Thường Xuyên, Ngu Bình và thậm chí là toàn tỉnh. Nếu bối cảnh là năm 2021, có lẽ chuyện này đã chiếm một suất trên tốp tìm kiếm, và được ra rả tuyên truyền suốt ngày đêm trên các nền tảng video ngắn với giọng đọc của robot.
Nếu quả thật như vậy, có lẽ Nhiếp Thanh Châu sẽ còn đau đầu hơn nữa. Bởi vì đây thực sự là một việc mà “số mệnh” đã định sẵn anh buộc phải làm, nên cứ nghe những lời tung hô anh lên tận mây xanh là anh lại thấy khó chịu khắp người.
“Họ khen cậu, cậu không vui à?”
Trên đường về nhà sau buổi tự học tối, Hạ Nghi vừa đạp xe phía trước vừa thản nhiên cất lời hỏi. Nhiếp Thanh Châu ngồi trong thùng xe ba gác, ôm khư khư chiếc cặp, thở dài thườn thượt.
“Tớ rất sợ phụ lại sự kỳ vọng của người khác, họ đặt kỳ vọng quá cao về tớ, tớ sợ mình không làm được.”
“Xác suất để gặp chuyện giống thế này rất nhỏ, cậu cũng chẳng có cơ hội mà phụ lòng họ đâu.”
“Nói cũng phải.”
Hạ Nghi rẽ ngoặt, Nhiếp Thanh Châu vô thức níu lấy áo cô. Anh nhìn tấm lưng cô, bất giác bật cười: “Lúc chúng ta mới quen nhau, cậu cũng đã chở tớ đến bệnh viện như thế này. Cậu xem hai đứa mình đi, ban đầu là cậu đạp xe ba gác đưa tớ đến bệnh viện, sau đó cậu bị thương ở chân trong hội thao thì đến lượt tớ đạp xe đưa cậu đi học. Bây giờ người bị thương lại là tớ, người đạp xe lại là cậu. Cứ thế đưa qua đón lại, thấm thoắt mà một năm rưỡi đã trôi qua rồi.”
Hạ Nghi chậm rãi đạp xe, cô gọi tên anh.
“Nhiếp Thanh Châu.”
“Sao thế?”
“Sau này chúng ta cùng vào một trường đại học nhé.”
Nhiếp Thanh Châu sững người một thoáng, anh không nhìn thấy được vẻ mặt của cô, chỉ nghe thấy giọng nói bình thản theo gió bay tới: “Hoặc là ở cùng một thành phố cũng được. Như vậy lỡ cậu có chuyện gì, tớ vẫn còn có thể đưa cậu đi.”
Nhiếp Thanh Châu bật cười khe khẽ, giọng anh trở nên vui vẻ hơn: “Vậy thì mang cả chiếc xe ba gác này theo nữa nhé. Sau này lỡ có gặp phải khó khăn trắc trở gì, cậu chở tớ một đoạn, tớ giúp cậu một tay, một đời người dường như cũng có thể cứ thế mà trôi qua.”
“Đúng thế.”
“Đúng cái gì mà đúng… cứ như con nít vậy.”
Nhiếp Thanh Châu không nhịn được cười. Hạ Nghi trả lời “Đúng thế” vô cùng quả quyết, dường như hoàn toàn không nhận ra anh chỉ đang nói đùa.
Một đời người, một đời người dài biết bao nhiêu.
Chúng ta sẽ không học cùng trường, cũng sẽ không ở cùng một thành phố, suốt tám năm trời đằng đẵng.
Nhiếp Thanh Châu cứ cười, rồi nụ cười trên môi anh dần tắt lịm, đôi mắt anh dần bị sự mờ mịt và buồn bã chiếm lấy, tựa như đến cả linh hồn cũng bị cơn gió đêm thổi cho lạnh buốt.
“Hạ Nghi.”
“Hửm?”
“Tiểu Diên có thường xuyên liên lạc với hai bà cháu không?”
“Một tuần gọi về một lần. Vốn dĩ nghỉ đông này nó định về, nhưng bên mẹ hình như có chuyện gì đó nên năm nay Tiểu Diên không về được rồi.”
“Cậu có nghĩ… khoảng cách xa xôi như vậy sẽ khiến mọi người dần trở nên xa cách không? Trở nên… không còn gì để nói với nhau?”
Hạ Nghi suy nghĩ một lát, giọng có chút do dự: “Tớ không biết nữa. Nhưng vốn dĩ bọn tớ cũng không nói chuyện nhiều.”
“Vậy còn nếu là cậu thì sao? Nếu người ở Mỹ là cậu, còn tớ ở đây, chúng ta sống hai cuộc đời hoàn toàn khác biệt, liệu chúng ta có trở nên xa cách không? Để rồi cuối cùng… trở thành người dưng.”
Đúng lúc Hạ Nghi đạp xe đến chân một con dốc dài, cô dừng xe lại, quay người nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu đang ngồi phía sau.
Trời đã khuya lắm rồi, những cửa hàng hai bên đường đều đã đóng cửa, chỉ còn những ngọn đèn đường cô đơn soi sáng ven lối, thỉnh thoảng lại chớp tắt đôi lần. Nhiếp Thanh Châu tựa vào thành thùng xe, ngước lên nhìn Hạ Nghi. Ánh đèn đường phản chiếu trong đôi mắt anh trông như một mảnh thủy tinh mỏng manh.
Anh đang chờ câu trả lời của cô. Thật ra, chính anh cũng biết, câu hỏi này vốn dĩ chẳng hề có lời giải đáp nào.
Hạ Nghi hơi cúi người xuống quan sát anh một lát, rồi hỏi với vẻ khó hiểu: “Cậu đang bất an sao? Tại sao cậu lại phải sợ hãi? Tớ chưa từng nghĩ tới giả thiết cậu đưa ra, và cũng không muốn nghĩ đến.”
Cô ngừng một lát, rồi nói một cách thẳng thắn và chân thành: “Người phải sợ hãi phải là tớ mới đúng. Từ trước đến giờ, tớ mới là người sợ mất cậu hơn.”
Nhiếp Thanh Châu sững sờ. Đôi mắt anh từ từ mở to, vệt sáng hội tụ trên mảnh thủy tinh mỏng manh kia bỗng tựa như đóa pháo hoa mà cô từng thấy, bùng lên thiêu rụi tất cả, cháy rực rỡ và mãnh liệt.
Anh đột ngột vịn vào thành xe nhỏm người dậy, ngẩng đầu lên và nhắm mắt lại. Mãi cho đến khi hơi thở cô ngập tràn mùi hương bạc hà, khi một cảm giác xa lạ, mềm mại và ấm áp truyền đến từ đôi môi, cô mới nhận ra anh đang làm gì.
Ngọn đèn đường trên đầu chợt tắt, vạn vật chìm vào trong bóng tối.
Hơi thở của anh run rẩy, vừa kìm chế, vừa dồn nén, lại vừa nồng nhiệt.
Hạ Nghi bất giác siết chặt tay lại. Khi ánh đèn sáng lên lần nữa, Nhiếp Thanh Châu đột ngột lùi ra xa, mặt mày đỏ bừng.
“Tớ… tớ…”
Anh hoàn toàn luống cuống, mắt không biết nhìn vào đâu, chân tay không biết đặt chỗ nào. Một người vốn luôn điềm đạm chín chắn, giờ lại nói lắp ba lắp bắp.
“Tớ… tớ… tớ chỉ là…”
Nhiếp Thanh Châu ôm lấy trán, cắn răng nhảy khỏi xe, xách cặp lên hốt hoảng bỏ chạy thục mạng: “Xin lỗi! Tớ… tớ về trước đây!”
Hạ Nghi ngây người nhìn bóng lưng anh xách cặp chạy như bay, mái tóc và vạt áo đều bay phần phật trong gió, giống như chỉ mong có thể bay lên và biến mất khỏi cõi đời này.
Nhiếp Thanh Châu chạy một mạch về đến tận cửa nhà. Anh mở cửa, vào phòng rồi đóng sầm cửa lại. Tất cả diễn ra liền một mạch, rồi anh tựa người vào cánh cửa.
Tiếng th* d*c dồn dập vang bên tai, tim anh đập thình thịch như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Anh không biết ban nãy mình đã chạy nhanh đến mức nào, có lẽ còn nhanh hơn cả lúc thi đấu.
Nhiếp Thanh Châu ôm lấy ngực, từ từ trượt người dọc theo cánh cửa rồi ngồi bệt xuống sàn.
Lời nói của Hạ Nghi không ngừng vang vọng trong đầu anh.
– Người phải sợ hãi phải là tớ mới đúng. Từ trước đến giờ, tớ mới là người sợ mất cậu hơn.
Rốt cuộc cô ấy có biết mình đang nói gì không chứ? Sao cô ấy có thể… thẳng thắn đến thế chứ?
Anh đã cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng kiềm chế hết mức có thể. Dường như đúng vào khoảnh khắc ấy, vị thần nào đó rảnh rỗi trên trời bỗng muộn màng phát hiện ra anh, rồi tiện tay đẩy anh một cái, thế là anh chẳng thể nào kìm nén được nữa.
Nhiếp Thanh Châu từ từ gập người lại, vùi đầu vào vòng tay: “Trời ơi… Mày là đồ cặn bã… Mày đã bị sắc đẹp làm cho mờ mắt rồi, mày vừa làm cái quái gì thế hả!”
Loạn rồi, loạn hết cả rồi.
*
Ngày hôm sau, quả nhiên Hạ Nghi đã bắt tại trận Nhiếp Thanh Châu đang lén la lén lút định đi học một mình ngay trước cửa.
Nhiếp Thanh Châu vừa thấy cô đã giật nảy mình, vội lấy khăn quàng cổ quấn mấy vòng che kín cả mặt, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào cô mà ngoảnh đi nơi khác.
Hạ Nghi ngước lên nhìn anh, nghiêm túc nói: “Cậu đã hứa với tớ sẽ không trốn tránh tớ, trừ khi tớ đuổi cậu đi.”
Nhiếp Thanh Châu vừa che chiếc khăn quàng trên mặt, vừa chột dạ ấp a ấp úng.
“Lên xe.” Hạ Nghi dứt khoát chỉ vào chiếc xe ba gác trước cửa.
Nhiếp Thanh Châu giằng co một hồi, cuối cùng vẫn đành chấp nhận số phận mà leo lên xe.
Hạ Nghi cũng không nói thêm gì, vẫn đạp xe đưa Nhiếp Thanh Châu đến trường như mọi khi, vẫn đeo cặp vào lớp như mọi khi, ngồi vào chỗ của mình rồi lấy sách vở chuẩn bị cho tiết đọc bài.
Nhiếp Thanh Châu lẽo đẽo theo sau cô vào lớp, bước về chỗ ngồi của mình, vừa đối phó với những lời trêu chọc của các bạn về hành động nghĩa hiệp của anh, vừa không kìm được mà liếc nhìn cô.
Cô tỏ ra như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô không có gì muốn hỏi sao? Anh phải giải thích thế nào đây? Thái độ cô như vậy, có phải là không muốn nghe anh giải thích không?
Nhiếp Thanh Châu ôm trán, đầu óc ngập tràn câu hỏi, cảm thấy còn khổ sở hơn cả lúc làm bài tập Hóa hữu cơ.
Vào giờ cơm trưa, mỗi thành viên trong “biệt đội ăn trưa” đều nhận ra điều bất thường giữa Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu.
Bình thường khi ăn cơm, hai người họ luôn ngồi cạnh nhau, nhưng hôm nay Nhiếp Thanh Châu lại định ngồi ở góc chéo đối diện với Hạ Nghi. Hạ Nghi ngồi xuống, nhìn anh, rồi nói: “Cậu đã hứa với tớ.”
Nhiếp Thanh Châu lập tức bật dậy, bưng khay cơm của mình đến ngồi xuống cạnh Hạ Nghi.
Ba người còn lại chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác.
Trong suốt bữa ăn, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đều im lặng lạ thường, im lặng đến độ Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng phải nói chuyện nhỏ giọng lại. Lại Ninh rụt rè hỏi: “Anh Châu, Hạ Nghi, hai người cãi nhau à?”
Nhiếp Thanh Châu liếc Lại Ninh một cái, Trương Vũ Khôn liền coi đó là ngầm thừa nhận, kinh ngạc thốt lên: “Hai người mà cũng biết cãi nhau cơ à? Bình thường thân nhau như thế, chỉ thiếu nước là ruột thịt thôi. Có chuyện gì thế, nói nghe xem nào!”
Trịnh Bội Kỳ gắt lên: “Nói bậy bạ gì đấy? Đừng có đổ thêm dầu vào lửa! Cậu lo ăn cơm đi.”
“Tôi mà là đổ thêm dầu vào lửa á? Tôi đây là đang giúp mọi người bài độc…”
Hạ Nghi ngước mắt lên nhìn Trương Vũ Khôn một cái, rồi quay đầu lại. Quả nhiên, Nhiếp Thanh Châu đang lén nhìn cô. Vừa chạm phải ánh mắt của Hạ Nghi, anh lập tức dời mắt đi chỗ khác.
Hạ Nghi thầm nghĩ, rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì?
Giờ nghỉ trưa, họ vẫn đến phòng nhạc như thường lệ. Hạ Nghi ngồi trước cây đàn dương cầm, tấu lên bản “La Campanella”. Giai điệu nhảy múa dồn dập tựa như những xáo động không yên trong lòng. Khi cô vừa dứt một khúc nhạc, quay đầu lại thì kinh ngạc phát hiện Trịnh Bội Kỳ đang khóc.
Cô nàng đang gục trên chiếc bàn gần cây đàn nhất, mặt đẫm nước mắt nhìn vào điện thoại.
Hạ Nghi lập tức đi đến bên cạnh, ân cần hỏi: “Cậu sao thế?”
“Bộ tiểu thuyết này, ngược quá đi mất!” Trịnh Bội Kỳ vừa quệt nước mắt vừa nói.
“…” Hạ Nghi nhìn vào những dòng chữ đang chạy trên màn hình của cô bạn, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Trịnh Bội Kỳ tự mình lẩm bẩm: “Ôi, sau này giá mà tớ có thể gặp được một anh chàng đẹp trai vừa lạnh lùng vừa u uất, nhưng lại chỉ đối tốt với một mình tớ thôi thì tốt biết mấy. Hạ Nghi, cậu nói xem trên đời này liệu có thật sự tồn tại thứ tình yêu trước sau như một, sắt son một lòng hay không?”
Hạ Nghi ngẩn người, ánh mắt cô bất giác hướng về phía Nhiếp Thanh Châu đang giảng bài ở đằng xa. Anh ngồi trên bàn, một tay chống lên mặt bàn, cúi người xem sách giáo khoa của Trương Vũ Khôn, cây bút trong tay chậm rãi xoay tròn.
Giống hệt như mười lăm tháng về trước, khi cô vừa mới quen anh, lúc anh xem bài tập của Hạ Diên cũng từng có dáng vẻ này.
Dường như ngay từ đầu, thậm chí là từ rất lâu trước đó, từ cái ngày họ bị kẹt trong con hẻm kia, anh đã dành cho cô một sự quan tâm khác thường, và từ trước đến nay vẫn chưa từng đổi thay.
Trước sau như một, sắt son một lòng ư?
“Chắc là có.”
Hạ Nghi ngừng một lát rồi hỏi: “Bội Kỳ, yêu đương là gì vậy?”
Trịnh Bội Kỳ “Hả” một tiếng, vẻ mặt đầy khó hiểu, tựa vào lưng ghế đáp: “Tớ cũng không biết nữa. Hồi cấp hai tớ có thầm thích một bạn nam, nhưng chưa từng yêu đương nghiêm túc bao giờ, toàn là đọc trong sách thôi.”
Trịnh Bội Kỳ ngoảnh lại nhìn Nhiếp Thanh Châu ở phía cuối lớp, rồi ghé sát vào tai Hạ Nghi, thì thầm: “Sao thế, cậu với Nhiếp Thanh Châu có chuyện gì à? Cậu ấy tỏ tình với cậu rồi hả?”
“… Không có. Sao cậu lại nghĩ vậy?”
“Nghĩ vậy là bình thường mà! Thật lòng mà nói, có lúc tớ thấy hai cậu như người nhà, có lúc lại thấy hai cậu y như đang yêu nhau vậy, chỉ còn thiếu mỗi nắm tay và ôm hôn nữa thôi.”
Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi hỏi: “Bình thường thì nắm tay, ôm… hôn, có nghĩa là đang yêu nhau phải không?”
“Đương nhiên rồi!”
Trong đêm tuyết rơi ngày bà nội nhập viện, cô đã từng nắm lấy tay anh.
Trên bờ đê trước cửa tiệm tạp hóa lúc hoàng hôn buông xuống, anh đã ôm lấy cô.
Trên chiếc xe ba gác vào đêm qua, anh đã bất ngờ hôn cô.
Vậy nên… thật ra là họ đang yêu nhau sao?