Chương 121

Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Tạ Trích Tinh một lúc lâu. Cô vừa định ném điện thoại sang một bên thì tin nhắn thứ ba đã đến: [Tôi biết em đang xem, mau xuống đây.]

Tiêu Tịch Hòa: “…” Anh gắn camera theo dõi trên trán tôi à?

Cô khẽ hừ một tiếng, phụng phịu gõ chữ trả lời: [Xin lỗi, hiện giờ tôi không còn là trợ lý của anh nữa, chẳng có nghĩa vụ gì phải chạy đến ngay khi anh gọi cả.]

Tạ Trích Tinh trả lời ngay lập tức: [Không có ý ra lệnh em phải chạy đến ngay, chỉ muốn nói chuyện với em chút thôi.]

Văn vẻ quá rồi đấy, Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: [Chẳng có gì để nói cả, mời ngài Tạ về cho.]

Trước đây còn gọi mình là anh Tạ, giờ đổi thành ngài Tạ luôn rồi, Tạ Trích Tinh im lặng 1 giây, dứt khoát chuyển tiền sang.

Lúc Tiêu Tịch Hòa thấy thông báo chuyển tiền đến, mí mắt giật liên hồi.

Thấy cô không trả lời tin nhắn, Tạ Trích Tinh cứ ấn gửi chuyển tiền liên tục, cho đến khi WeChat báo đã đạt hạn mức ví, anh mới mở ứng dụng ngân hàng, tìm số tài khoản của cô rồi chuyển tiếp. Chuyển khoản qua ngân hàng không giống với WeChat, không cần Tiêu Tịch Hòa chấp nhận đã tự động chạy vào tài khoản của cô. Thế là sau khi liên tục nhận tin nhắn WeChat, Tiêu Tịch Hòa lại bắt đầu liên tục nhận được tin nhắn thông báo từ ngân hàng.

Ban đầu Tiêu Tịch Hòa còn làm thinh, dần dần cũng không chịu nổi nữa, cô thẳng thừng trả lời tin nhắn: [Anh tưởng làm vậy là xong à?]

Tạ Trích Tinh: [Em có muốn nhà không? Tôi có hai căn hộ cao cấp khá tốt.]

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh: [Còn cổ phiếu, quỹ đầu tư thì sao?]

Hỏi xong, anh gửi liên tiếp mấy tấm ảnh chụp màn hình các sản phẩm đầu tư, còn hỏi cô có thích màu sản phẩm đó hay không nữa.

Tiêu Tịch Hòa mím môi, cố gắng kiên nhẫn trả lời: [Rốt cuộc anh muốn làm gì?]

Tạ Trích Tinh vẫn câu nói cũ: [Muốn nói chuyện với em.]

Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu mới gửi đi dòng chữ: [Tôi không muốn nói.]

Tạ Trích Tinh không trả lời nữa.

Tiêu Tịch Hòa thở dài một hơi, tiu nghỉu trở mình về hướng cửa. Căn phòng cô ở là phòng đẹp nhất trong ba anh em, có cửa sổ sát sàn to đùng, từ góc độ này nhìn ra bên ngoài còn có thể thấy rõ mặt trăng trên bầu trời.

Dù cô đã thề cả đời sẽ không qua lại với Tạ Trích Tinh nữa, nhưng vào khoảnh khắc khi anh thực sự xuất hiện, cô vẫn rung động một cách đáng xấu hổ. Nhất là khi nghe anh nói sẽ chịu trách nhiệm với cô và “con”, sự rung động đó phút chốc đã lập tức tăng gấp mười lần.

Nhưng cô cũng có lòng tự trọng, không thể vì chút rung động đó mà quên hết dáng vẻ dứt khoát của anh lúc trước. Mặc dù đứng ở lập trường của anh để suy xét thì quyết định dứt khoát như vậy cũng bình thường, nhưng… tại sao cô phải đứng ở góc độ của anh để suy nghĩ chứ?! Cả đời này cô ghét nhất là đặt mình vào vị trí người khác!

Tiêu Tịch Hòa nằm lăn lộn trên giường, sau khi bình tĩnh lại mới cầm điện thoại lên, ấn thẳng vào avatar của Tạ Trích Tinh.

Đang định ấn chặn anh, nào ngờ điện thoại lại rung lên.

Không cần phải suy nghĩ, chắc chắn là tin nhắn của Tạ Trích Tinh gửi đến.

Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được tò mò, lặng lẽ quay lại khung chat.

Tạ Trích Tinh: [Ít nhất cũng lấy gà rán đi, sắp nguội rồi.]

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh: [Nếu em không lấy, tôi sẽ đứng ngoài cửa nhà em cả đêm.]

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: [Anh uy h**p tôi?]

Tạ Trích Tinh: [Ừm.]

Ừm?! Anh còn dám ừm?! Tiêu Tịch Hòa bặm môi không thể tin nổi nhìn tin nhắn trong điện thoại, một lúc sau vẫn phải nhượng bộ đi xuống lầu.

Trời đã vào đông, nhiệt độ bên ngoài rất thấp, cô vừa bước ra khỏi cửa đã hắt hơi ngay.

Tạ Trích Tinh đã đợi bên ngoài rất lâu, thấy vậy lập tức cởi áo khoác lông của mình xuống khoác lên người cô: “Vội thế làm gì? Sao không khoác thêm áo rồi hãy ra?”

“Gà rán đâu?” Tiêu Tịch Hòa xòe tay về phía anh.

Tạ Trích Tinh nắm chặt túi không chịu đưa: “Tôi chưa xác minh mà đã gây chuyện với em là tôi sai, nhưng ai có thể ngờ bệnh viện lại làm ra chuyện nhầm lẫn báo cáo khám sức khỏe như vậy chứ…”

“Tiền trên WeChat tôi chưa nhận, còn số tiền anh chuyển khoản qua ngân hàng, hạn mức tài khoản ngân hàng của tôi không đủ, ngày mai tôi sẽ đến quầy giao dịch để hoàn trả hết.” Tiêu Tịch Hòa nhìn thẳng vào mắt anh: “Đưa gà rán cho tôi, tôi phải về rồi.”

“Tịch Hòa, chúng ta đừng cãi nhau nữa có được không?” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Khoảnh khắc Tiêu Tịch Hòa vừa va vào ánh mắt anh, suýt nữa đã bị sự nồng nhiệt trong đáy mắt làm tan chảy, may mà lúc sắp không kìm được gật đầu đồng ý đã đột nhiên tỉnh táo lại: “Không phải cãi nhau, mà là tự anh giận dỗi thôi.”

“Tôi sai rồi.”

Không ngờ Tạ Trích Tinh lại nhận lỗi dứt khoát như vậy, Tiêu Tịch Hòa nghẹn họng: “… Đúng là anh sai thật.”

“Ừm, tôi sai rồi.” Tạ Trích Tinh tiến lên một bước, trong đôi mắt xinh đẹp như ẩn chứa những vì sao lấp lánh: “Em muốn bồi thường gì, tôi cũng đều cho em.”

“Muốn anh tránh xa tôi ra một chút.”

“Cái này không được.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Em nghĩ cái khác đi, tiền, cổ phiếu, bất động sản, tôi đều có thể cho em.” Tạ Trích Tinh dẫn dắt từng bước một: “Hoặc là em đánh tôi, mắng tôi, hành hạ tôi, chỉ cần để tôi thở là được.”

… Người này bị ai nhập hồn vậy? Tiêu Tịch Hòa nhìn vẻ mặt lấy lòng của anh cũng bất giác nuốt nước bọt.

Cảnh tượng lần đầu tiên hai người gặp mặt vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí cô. Chỉ vì một cái liếc mắt vô tình mà anh đã bảo cô cút đi. Khi đó tính nết anh dữ dằn thế nào chứ, hệt như một chú công cao ngạo sẵn sàng vồ lấy cô bất cứ lúc nào. Nhìn xem bây giờ thì sao? Lại còn đích thân chỉ dẫn cô cách hành hạ mình, rốt cuộc là anh điên hay là cô điên đây?

Thấy Tiêu Tịch Hòa đứng ngây người không động đậy, Tạ Trích Tinh lại tiến lên thêm một bước: “Tịch Hòa, thời gian qua mỗi ngày tôi đều nghĩ về em, nghĩ về căn nhà nhỏ đó, nhưng tôi vẫn không thể hạ mình để quay lại tìm em…”

“Vậy bây giờ sao lại hạ mình đến tìm tôi?” Tiêu Tịch Hòa hỏi vặn lại.

“Vì tôi tưởng em sống không tốt.” Tạ Trích Tinh trả lời.

Tiêu Tịch Hòa chết sững.

“Tôi tưởng, em sống không tốt.” Tạ Trích Tinh lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt đen như mực tràn ngập vẻ nghiêm túc: “Cho nên tôi đã đến.”

Phải thừa nhận rằng, ngay lần đầu tiên đến tìm cô, anh đã muốn làm lành với cô rồi.

Dù lúc đó anh vẫn đang đinh ninh rằng cô đã có con với người khác, nhưng vẫn không kìm được muốn đi tìm cô, muốn chia sẻ với cô về niềm vui và nỗi buồn khi cuối cùng đã rút lui khỏi giới giải trí, muốn nói với cô rằng thực ra anh cũng không quá để tâm đến việc l*m t*nh nhân, muốn… nói với cô rằng, anh vẫn thích cô, vẫn muốn ở bên cô.

Nhưng anh còn chưa kịp lên tầng, đã thấy cô và Hứa Như Thanh đi xuống.

Lúc đó anh tưởng cô sống rất tốt nên mới không xuất hiện nữa, nếu không phải vì hôm nay nghe những lời của Lâm Phàn, có lẽ anh cũng sẽ không vội vàng chạy đến đây.

“…Vậy nếu tôi thật sự có gì đó với người khác, anh cũng có thể chấp nhận à?” Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu mới hỏi.

Thực ra trước đó cô đã hỏi câu hỏi tương tự rồi, nhưng vẫn không kìm được lòng hỏi lại một lần nữa, suy cho cùng… anh cũng là Tạ Trích Tinh kia mà, một chú công kiêu ngạo ngút trời làm sao có thể vì cô mà xuống nước như thế chứ?

Thế nhưng sự thật là, anh thực sự có thể làm đến mức ấy vì cô…

“Anh đã xuất hiện ở đây rồi, em vẫn chưa biết câu trả lời của anh sao?” Anh nhẹ giọng hỏi lại.

Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa thoáng xao động, lúng túng liếc nhìn anh.

Tạ Trích Tinh nóng lòng trước ánh mắt ấy, đáng bạo tiến thêm một bước nữa.

Bất thình lình, anh đã thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức không thể đo đếm được. Khi Tiêu Tịch Hòa nhận ra điều này chỉ biết vô thức lùi lại phía sau, nhưng Tạ Trích Tinh đã nhanh tay ôm lấy eo cô.

Trong cái lạnh dưới 0 độ, anh chỉ mặc một chiếc áo len, bàn tay bị lạnh đến mức cứng đờ, dù cách một lớp áo dày cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng cái lạnh từ lòng bàn tay anh chạm đến.

Cô rùng mình, đưa tay cố đẩy anh ra: “Anh đừng chạm vào…”

“Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh kéo cô vào lòng, một tay giữ chặt lấy gáy cô: “Anh hơi lạnh.”

Trái tim Tiêu Tịch Hòa bỗng chốc mềm nhũn: “Ai bảo anh đưa áo lông cho tôi, đáng đời.”

“Ừm, anh đáng đời.” Khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên một đường cong không rõ ràng.

Tiêu Tịch Hòa khịt mũi, đẩy anh ra: “Đưa gà rán cho tôi, anh về đi.”

“Nhà anh có lò vi sóng, có thể hâm nóng gà rán cho em.” Tạ Trích Tinh cứ chần chừ không chịu đưa túi gà rán cho cô, đã vậy còn nói bóng gió để cô về với anh.

Tiêu Tịch Hòa trợn mắt lườm anh: “Ngại quá, nhà tôi cũng có lò vi sóng.”

Tạ Trích Tinh ra ám hiệu thất bại, đành phải đưa túi cho cô.

Tiêu Tịch Hòa nhận túi xoay người đi thẳng vào nhà, đi được nửa đường chợt nhớ ra gì đó, lại ngoái đầu nhìn anh.

Hai mắt Tạ Trích Tinh sáng lên, lập tức tiến lên một bước: “Dùng lò vi sóng của anh chứ?”

“… Ngày mai tôi sẽ đến quầy giao dịch trả lại tiền cho anh.” Tiêu Tịch Hòa phớt lờ câu nói vô nghĩa của anh.

Tạ Trích Tinh sững sờ: “Tại sao?”

Không phải đã làm lành rồi sao? Tại sao vẫn không chịu nhận tiền của anh chứ?…!

“Vì không muốn nhận của anh.” Tiêu Tịch Hòa khựng lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Tạ Trích Tinh, tôi rất cảm kích anh vì đã sẵn sàng đến giúp đỡ khi anh lầm tưởng tôi sống không tốt, nhưng trước đó anh không hỏi rõ ràng mà đã đơn phương cắt đứt liên lạc hại tôi khổ sở lâu như vậy, tôi cũng rất khó để xem như không có chuyện gì xảy ra, thế nên…”

“Tịch Hòa!” Tạ Trích Tinh nghe thấy giọng điệu căng thẳng như muốn vạch rõ ranh giới với anh mà lòng sốt sắng không yên, không nhịn được lên tiếng ngắt lời cô: “Anh, anh xin lỗi, em có thể…”

“Không thể.” Tiêu Tịch Hòa lạnh lùng cắt ngang: “Lời xin lỗi của anh đáng giá được mấy đồng?”

Tạ Trích Tinh im lặng một lúc: “Tài sản hiện tại của anh cộng lại cũng được vài trăm triệu, anh có thể cho em tất cả.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Cả đời này cô chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế.

“Muốn không?” Tạ Trích Tinh hỏi một cách, gần như nếu cô dám gật đầu thì anh sẽ lập tức liên hệ với quản lý tư vấn tài chính ngay vậy.

… Thật khó từ chối phải không? Tiêu Tịch Hòa hít một hơi thật sâu mới kìm được sự thôi thúc muốn gật đầu: “Bớt lấy tiền ra vả mặt tôi đi!”

“Anh sai rồi.” Tạ Trích Tinh lại xin lỗi lần nữa.

Tiêu Tịch Hòa hừ một tiếng, nhìn dáng vẻ cúi đầu ngoan ngoãn của anh, giọng điệu cũng dịu đi nhiều: “Thế nên tôi cần phải suy nghĩ lại, xem xem có nên tiếp tục với anh hay không.”

“Em định suy nghĩ bao lâu?” Tạ Trích Tinh nghe đến đây mới lặng lẽ thở phào một hơi.

Vẫn sẵn lòng suy nghĩ có nghĩa là sẽ tha thứ.

Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn anh, giả vờ kiểu cách: “Cái này thì tôi không biết, để tôi nghĩ đã.”

Nói xong cô sải bước rời đi, nhưng vào đến cửa lại đi vòng trở lại trả áo khoác lông cho anh.

“Mau về nhà đi! Nếu bị cảm lạnh tôi sẽ không quan tâm anh nữa đâu.” Cô hù dọa.

Tạ Trích Tinh nhịn cười, ngoan ngoãn gật đầu.

Không ngờ con hổ lớn khi được v**t v* lại ngoan đến như vậy, Tiêu Tịch Hòa suýt nữa đã không kìm được đưa tay muốn sờ, nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn kịp thời tỉnh táo, ngẩng cao cằm kiêu ngạo quay người vào nhà.

“Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh gọi cô lần nữa.

Tiêu Tịch Hòa lại dừng bước: “Gì nữa?”

Tạ Trích Tinh nhìn cô chăm chú hồi lâu, cuối cùng giơ hai tay về phía cô: “Cho anh ôm một cái.”

“… Tôi vẫn chưa tha thứ cho anh đâu.”

“Tịch Hòa.” Trong mắt anh tràn ngập vẻ cầu xin: “Ôm.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Ôm một cái.” Tạ Trích Tinh tiến về phía trước: “Chỉ một cái thôi.”

Tiêu Tịch Hòa: “Anh học cái thói này ở đâu…”

Chưa nói hết câu, người nào đó đã ôm cô vào lòng.

Cổ kề cổ, nhiệt độ từ hai cơ thể hòa vào nhau.

Tiêu Tịch Hòa nghe thấy tiếng anh thở dài rất thư thái: “Yên tâm rồi.”

Cuối cùng cũng yên tâm rồi.

Bình Luận (0)
Comment