Tiêu Tịch Hòa tốn gần 15 phút mới thoát khỏi tên dai như đỉa kia, vừa vào đến nhà đã chạm phải ánh mắt trêu chọc của Liễu An An.
“Chẳng phải em nói sẽ suy nghĩ kỹ trước khi quyết định có tiếp tục với anh ta hay không sao? Sao chưa kịp suy nghĩ gì mà đã ôm nhau rồi?” Cô nàng đứng dựa vào cầu thang trêu ghẹo.
Khuôn mặt Tiêu Tịch Hòa đỏ bừng: “Sao chị biết?”
“Làm ơn đi, hai người đứng ngay ngoài cửa sổ phòng chị, chị không thể giả vờ không nghe thấy được.” Liễu An An tặc lưỡi, đi theo em gái vào phòng ngủ: “Nhưng chị thật sự không ngờ, người như Tạ Trích Tinh khi yêu đương lại có thể hạ mình đến vậy.”
“Anh ấy hạ mình chỗ nào chứ, em mới là người hạ mình đây này!” Người ta nói đi là đi, nói đến là đến, còn cô chẳng có sức chống cự nào cả.
Liễu An An liếc nhìn cô: “Bớt bớt lại, đổi lại là em thì em có thể chấp nhận được không?”
Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn trời.
Liễu An An vỗ vai em gái: “Phải biết trân trọng nhé, đàn ông như vậy hiếm lắm.”
Tiêu Tịch Hòa cười cười, đang định phản bác đã nghe cô ấy hỏi tiếp: “Anh ta thật sự có mấy trăm triệu luôn à?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Liễu An An ho khan một tiếng: “Đừng nghĩ nhiều, chị chỉ hỏi vậy thôi.”
Suy cho cùng chính cô ấy cũng chưa từng thấy nhiều tiền đến như vậy.
Dù rằng nhà mở bệnh viện, ba mẹ đều có tiền của, nhưng ba anh em họ gần như từ khi tốt nghiệp đại học xong đã không xin tiền trong nhà nữa, không giống những cậu ấm cô chiêu có thể tiêu xài hoang phí khác.
Vài trăm triệu lận đó! Rất nhiều tiền!
“Chị nói trước nhé.” Liễu An An nói một cách nghiêm túc: “Chị ủng hộ hai người.”
Sự ủng hộ này của cô ấy tuyệt đối tuyệt đối không liên quan gì đến tiền bạc!
Tiêu Tịch Hòa: “… Cảm ơn chị nha.”
“Mau kể cho chị nghe đi, hai người đã quay lại với nhau như thế nào.” Liễu An An lại cười hì hì tiến sát đến.
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Chẳng phải chị vừa nghe hết rồi sao?”
“Nghe chưa đủ kỹ, em nói lại đi.” Liễu An An thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn cô ấy một lúc lâu rồi cũng phụt cười. Hai chị em chui vào chăn, tắt đèn thì thầm tâm sự, bên ngoài cửa sổ đã bất ngờ bắt đầu đổ tuyết, những bông tuyết rơi trên kính cửa sổ rồi nhanh chóng tan biến.
“Nghe có vẻ anh ta thật sự rất thích em.” Liễu An An mắt nhắm mắt mở nói với vẻ sâu xa: “Nhưng em nói cần suy nghĩ thêm cũng đúng, khoan hẵng nói những cái khác, chí ít cũng phải làm cao một chút để cho anh ta biết em không dễ dỗ, để anh ta khỏi phải giẫm vào vết xe đổ.”
Biết chị gái muốn tốt cho mình, Tiêu Tịch Hòa cũng tươi cười đáp “ừm” một tiếng.
Hai người nói chuyện mãi đến tận 1 giờ sáng, trước khi ngủ cô còn mở điện thoại xem qua, mới phát hiện Tạ Trích Tinh đã gửi mấy chục tin nhắn từ 1 tiếng trước.
[Ngủ chưa?]
[Em còn đói không?]
[Sao không nói chuyện với anh?]
[Em hối hận rồi đúng không?]
…
Ban đầu còn coi như bình tĩnh, sau đó dần dần trở nên sốt sắng rồi lại thăm dò một cách e dè, mấy chục tin nhắn đã thể hiện rõ ràng toàn bộ quá trình suy nghĩ của anh.
Người xuất sắc như Tạ Trích Tinh… cũng có lúc thiếu cảm giác an toàn thế này sao?
Tiêu Tịch Hòa nhớ lại những lời Liễu An An vừa nói, do dự một lúc vẫn đặt điện thoại xuống, nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
1 phút sau, cô lại mở điện thoại lên, gõ chữ: [Không có, vừa nãy nói chuyện với chị An An thôi.].
Gửi đi.
Tạ Trích Tinh trả lời lại ngay lập tức: [Được rồi, em mau ngủ đi.]
Quả nhiên vẫn đang đợi cô trả lời, Tiêu Tịch Hòa cong môi mỉm cười, nghĩ bụng thức khuya rất dễ đột tử, mà tội của Tạ Trích Tinh không đáng phải chết, vậy nên hôm nay tạm thời đừng làm cao vậy.
Ừm, để hôm khác đi.
Tiêu Tịch Hòa tắt điện thoại, trở mình ngủ thiếp đi.
Trong khi đó ở một căn biệt thự khác cách đó chưa đầy 100 mét, Tạ Trích Tinh cũng mỉm cười tắt điện thoại đi, nhưng khi ngước mắt nhìn người đối diện, sắc mặt lạnh nhạt hẳn đi.
“… Tôi sai rồi, thật sự sai rồi, tôi hèn hạ vô sỉ, tôi suy nghĩ nông cạn, ngày mai tôi sẽ đi xin lỗi Tiểu Tiêu, tôi sẽ cam tâm chịu phạt, được chưa?” Lâm Phàn bị nhốt trong biệt thự lúc này đã buồn ngủ díp mắt, cả người gần như phát điên.
Tạ Trích Tinh cong môi: “Đúng là cậu nên xin lỗi, nhưng không phải bây giờ.”
“Vậy khi nào đi?” Lâm Phàn vác đôi mắt thâm quầng sốt sắng hỏi.
Tạ Trích Tinh: “Đợi cô ấy tha thứ cho tôi trước rồi cậu mới được đi.”
“… Thế phải đợi bao lâu?” Lâm Phàn yếu ớt lên tiếng.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn anh ta: “Phải xem khi nào cô ấy mới tha thứ cho tôi.”
Lâm Phàn: “…” Nói cũng như không.
Thấy thời gian đã càng lúc càng muộn, cuối cùng Lâm Phàn cũng không chịu nổi nữa dứt khoát nằm bẹp xuống sofa: “Tôi mặc kệ hết, hôm nay dù anh có giết tôi, tôi cũng phải ngủ trước đã.”
Tạ Trích Tinh nghe vậy, từ tốn cầm ly nước lên.
Lâm Phàn lập tức tỉnh như sáo: “Này này này, anh muốn dùng hình phạt thật à?! Mặc dù xét về bản chất, tôi là đầu sỏ hại hai người chia tay nhưng tôi cũng là lực đẩy để hai người hòa giải kia mà! Dù không có công lao cũng có…”
Anh ta còn chưa nói dứt câu, Tạ Trích Tinh đã uống nước xong đặt ly xuống bàn, lườm anh ta một cái rồi trở về phòng ngủ.
Lâm Phàn: “…”
Diêm Vương đi rồi, nhưng anh ta không còn buồn ngủ nữa.
Lâm Phàn mở to đôi mắt hoảng sợ, đang tự hỏi xem đây là chiêu trò gì mới của Tạ Trích Tinh, vừa quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt thông cảm của Tạ Vô Ngôn.
“Nó cố tình dọa cậu đấy, đi ngủ đi.” Tạ Vô Ngôn an ủi.
Lâm Phàn nuốt nước bọt, một hồi lâu sau mới thành tâm hỏi nhỏ: “Bác này, sống chung với cậu ấy chắc bác cực khổ lắm phải không?”
Thằng cha này mà ở cổ đại, chắc chắn sẽ là Giáo chủ Ma giáo cho xem.
Tạ Vô Ngôn nặng nề gật đầu, sau đó ngồi xuống đối diện anh ta: “Tình hình tài chính của công ty nửa năm nay…”
“Cũng muộn rồi, cháu đi trước nhé bác!” Lâm Phàn tông cửa lao ngay ra ngoài. Giáo chủ Ma giáo tuy kh*ng b* thật nhưng Chu Bát Bì còn đáng sợ hơn, anh ta vẫn nên chạy càng xa càng tốt mới được.
Tạ Vô Ngôn nửa đêm không ngủ được, muốn tâm sự công việc một chút, nào ngờ nhân viên duy nhất có mặt ở nhà cũng đã chạy mất, ông ấy thở dài một hơi.
Tuyết rơi liên tục 3 ngày liền, cuối cùng cũng trong trời vào sáng ngày thứ tư.
Tạ Trích Tinh cuống cuồng nhắn tin cho Tiêu Tịch Hòa hẹn cô ra ngoài đi dạo, nhưng nửa tiếng sau cô mới trả lời: [Bận, hẹn hôm khác đi.]
Tạ Trích Tinh khựng lại: [Ngày mai thì sao?]
Tiêu Tịch Hòa: [Ngày mai tính.]
Tạ Trích Tinh buồn bực muốn phàn nàn vài câu, nhưng nghĩ đến mình vẫn đang trong thời gian thử thách, chỉ đành nhẫn nhịn lại.
Tiêu Tịch Hòa cũng không cố ý lạnh nhạt với anh, từ sau khi quay lại công việc chính, số lượng bệnh nhân đặt lịch ngày càng nhiều, cô thật sự không thể dành thời gian để ứng phó với Tạ Trích Tinh.
Sau khi từ chối Tạ Trích Tinh ba lần liên tiếp, cô cũng đã giải thích kỹ lưỡng với anh, nhưng một đoạn tin nhắn dài dòng của cô trong mắt Tạ Trích Tinh chỉ gói gọn bằng bốn chữ ngắn gọn: Không muốn quan tâm.
Là một người rảnh rỗi vừa rút lui khỏi giới giải trí không có việc gì làm, mỗi ngày Tạ Trích Tinh đều có rất nhiều thời gian để suy đoán ý nghĩ của Tiêu Tịch Hòa, overthinking đến nỗi tự biến mình thành một gã chồng hay ghen.
Thời gian cứ trôi qua từng ngày, rõ ràng hai người ở gần sát bên nhưng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Trích Tinh cũng thấy sốt ruột.
Một buổi sáng cuối tuần nọ, Tiêu Tịch Hòa đứng trước cửa sổ duỗi mình vươn vai, bất chợt nhìn thấy nhân viên quản lý đang treo đèn lồng đỏ lên cây.
Tết sắp đến rồi sao!
Tiêu Tịch Hòa mở ghi chú trên điện thoại xem qua, xác nhận hôm nay không có bệnh nhân đặt lịch mới định nhắn tin cho Tạ Trích Tinh. Thời gian gần đây cô bận tối mắt tối mũi nên cũng qua loa với Tạ Trích Tinh nhiều, cô có thể cảm nhận rõ ràng nỗi oán giận của anh nhưng lại không có thời gian để dỗ dành anh.
Ừm… dù rằng có nói là muốn thử thách anh thêm, nhưng cũng không thể phớt lờ anh như thế được.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, đang chăm chú soạn tin nhắn, Liễu An An đột nhiên chạy vào từ bên ngoài: “Tịch Hòa mau ra đây, nhà mình có khách kìa!”
Tiêu Tịch Hòa: “?”
Liễu An An không nói nhiều, một mực kéo cô đi ra ngoài.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác thắc mắc: “Khách nào? Em ra ngoài làm gì?”
“Em ra sẽ biết ngay thôi.” Liễu An An cũng không giải thích thêm, kéo thẳng cô ra phòng khách.
“Tịch Hòa, bác Tạ của con đến rồi!” Liễu Giang giới thiệu người bên cạnh: “Đây là con trai của bác Tạ, Tạ Trích Tinh, trước đây chẳng phải con làm việc với cậu ấy rồi sao? Chắc còn nhớ nhau ha.”
“Tịch Hòa từng làm việc với Trích Tinh à?” Tạ Vô Ngôn ngạc nhiên.
Liễu Giang cười cười: “Cũng không biết con bé này bị chạm mạch nào, đang làm Chuyên gia dinh dưỡng hẳn hoi lại không chịu làm, nhất quyết đòi đi làm trợ lý ở công ty giải trí cho bằng được, vừa hay được phân đến làm trợ lý cho Trích Tinh.”
“Làm trợ lý vất vả biết chừng nào, sao ông không nói trước với tôi một tiếng, tôi sẽ sắp xếp cho con bé một công việc nhẹ nhàng hơn.”
Tạ Vô Ngôn nói xong còn liếc nhìn Tạ Trích Tinh đầy ẩn ý: “Hèn gì cứ đòi ba đến thăm nhà người ta.”
Tạ Trích Tinh giả vờ không nghe thấy, chỉ im lặng nhìn Tiêu Tịch Hòa.
Mới nửa tháng không gặp mà cô gầy đi nhiều, sắc mặt cũng có vẻ mệt mỏi, xem ra công việc rất vất vả.
Ừm, vất vả vì công việc chứ không phải cố ý lạnh nhạt với anh. Tạ Trích Tinh hơi đau lòng nhưng cũng có cảm giác vui sướng là lạ.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ Tạ Trích Tinh sẽ đột nhiên đến đây, càng không ngờ anh lại đến cùng Tạ Vô Ngôn. Cô biết Tạ Vô Ngôn, đây là bạn thân nhiều năm của ba; cô cũng biết Tạ Trích Tinh, đây là sếp cũ kiêm bạn trai tương lai của cô, nhưng cô không ngờ… họ lại là cha con.
Cũng đúng thôi, Tạ Trích Tinh có thân phận đặc biệt, hơn nữa anh đã ra mắt làng giải trí từ khi mười mấy tuổi nên ít khi về nhà, cô không biết cũng rất bình thường.
“Cháu chào bác Tạ.” Cô liếc nhìn Tạ Trích Tinh rồi chủ động lên tiếng chào hỏi.
“Tịch Hòa đã lớn phổng phao thế này rồi à.” Tạ Vô Ngôn tươi cười vui vẻ nói.
Vốn từ vựng khen ngợi của ông ấy rất nghèo nàn, chỉ mỗi câu này mà Tiêu Tịch Hòa đã nghe rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ khiến cô đỏ bừng mặt như vậy.
Liễu Giang vô tư cười nói không nhận ra điều gì bất thường, Tân Nguyệt vội vã đi ra tiếp đón cũng nhìn Tiêu Tịch Hòa thêm mấy lần, nhưng nhờ có Liễu An An chuyển hướng sự chú ý.
Tiêu Tịch Hòa nhìn Liễu An An bằng ánh mắt cảm kích, cô đi tới ngồi xuống ghế sofa, còn chưa kịp ngồi yên thì Tạ Trích Tinh đã đưa một ly nước trái cây sang: “Em gái, nước cam.”
Hay thật, sự chú ý của mọi người vừa được Liễu An An chuyển đi, giờ đã quay trở lại trong nháy mắt.
Tiêu Tịch Hòa hứng chịu ánh mắt của mọi người, cố gắng bình tĩnh nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Anh Trích Tinh, của em đâu?” Liễu An An trêu chọc.
Tạ Trích Tinh khựng lại, rồi rót thêm một ly khác.
“Cảm ơn anh Trích Tinh.” Liễu An An nói xong, nhịn cười nhìn sang Tiêu Tịch Hòa: “Tịch Hòa, vừa rồi em chỉ nói cảm ơn, không gọi anh đàng hoàng.”
“… Cảm ơn anh Trích Tinh.” Tiêu Tịch Hòa âm thầm véo Liễu An An một cái.
Cùng là “anh Trích Tinh”, tại sao khi được thốt ra từ miệng Tiêu Tịch Hòa lại giống như có cây bàn chải nhỏ đang len lỏi trong người anh vậy? Lòng Tạ Trích Tinh ngứa ngáy, chỉ có thể ngồi thẳng người để xoa dịu.
Ánh mắt của Tân Nguyệt lập tức đảo qua đảo lại giữa Tạ Trích Tinh và Tiêu Tịch Hòa, bà phì cười hỏi: “Trích Tinh có thích hoa cỏ không?”
Tạ Trích Tinh thành thật trả lời: “Cháu không hiểu biết lắm…”
“Tịch Hòa có trồng mấy chậu lan quân tử đẹp lắm, để nó dẫn cháu đi xem?”
“… nhưng rất hứng thú.” Tạ Trích Tinh kịp thời bổ sung, sau đó nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Em có thể dẫn anh đi xem không?”
Tiêu Tịch Hòa cười gượng đối phó, đứng dậy dẫn đường cho anh.
Tạ Trích Tinh lập tức đi theo.
Hai người một trước một sau đi ra ngoài, ở giữa cách nhau gần 2 mét, nhưng khi đi đến góc tầng hai, người nào đó đã đột nhiên bước nhanh lên trước áp sát Tiêu Tịch Hòa vào tường.
“Anh… làm gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc nhỏ giọng hỏi.
“Em không quan tâm anh nửa tháng rồi.” Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm.
Trái tim Tiêu Tịch Hòa mềm nhũn: “Dạo này em bận quá, với lại tin nhắn của anh lần nào em cũng trả lời rồi mà.”
“Anh gửi mười tin em trả lời một tin, cũng tính là lần nào cũng trả lời sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại: “Hơn nữa hôm nay em ở nhà, sao không tìm anh?”
Tiêu Tịch Hòa cố đẩy anh ra nhưng không thành, chỉ đành phải tiếp tục dỗ dành: “Em đang định tìm đây này, nhưng chưa kịp gửi tin nhắn thì anh đã đến rồi.”
“Thật không?” Tạ Trích Tinh không tin lắm.
Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc gật đầu: “Thật mà, nếu anh không tin, em đi về phòng lấy điện thoại cho anh xem, tin nhắn mới soạn được một nửa…”
Còn chưa nói hết câu, miệng đã bị chặn lại.
Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc mở to hai mắt, cho đến khi anh nắm lấy cằm buộc cô phải mở miệng đón nhận sự xâm lược của anh, cô mới tỉnh táo lại: “Anh đừng…”
Tạ Trích Tinh cắn nhẹ môi rồi quấn lấy đầu lưỡi cô, đôi mắt đen sâu nhìn chằm chằm vào cô, dưới vẻ bình tĩnh như có vô số xoáy nước muốn hút cả linh hồn cô đi. Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy như mèo cào rồi cũng buông xuôi, hai tay nắm chặt cổ áo anh, im lặng đón nhận nụ hôn vồn vã ập đến.
Một nụ hôn dài kết thúc, cả hai đều thở gấp.
Lúc họ im lặng nhìn nhau, dường như ngay cả ánh mắt cũng trở nên quấn quýt.
“Em suy nghĩ xong chưa?” Giọng Tạ Trích Tinh hơi khàn đi: “Anh muốn chuyển thành chính thức.”
“… Chính thức gì cơ?” Tiêu Tịch Hòa đỏ mặt xấu hổ, bất lực nói: “Anh hết ôm rồi lại hôn, làm gì cũng dựa vào cảm xúc, em có suy nghĩ hay không thì có gì khác đâu?”
“Tất nhiên là khác rồi.” Tạ Trích Tinh ghé sát vào tai cô, thì thầm: “Ít nhất muốn ngủ với em phải đợi đến khi chính thức hóa quan hệ.”
Tiêu Tịch Hòa bặm môi trợn mắt, đang định đẩy anh ra chợt nghe thấy tiếng hô lên từ góc cầu thang bên kia: “Á à… ồ!”
Cả hai cùng nhìn qua, Hứa Như Thanh tỏ ra vô tội lắc lắc bình giữ nhiệt trong tay: “Anh chỉ định xuống lầu rót nước thôi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Hai người tiếp tục đi.” Hứa Như Thanh cười híp mắt vẫy tay ra hiệu, lúc đi ngang qua hai người còn liếc nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Em gái chịu chơi quá nhỉ, hôm nay còn dẫn bạn trai về nhà luôn.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tạ Trích Tinh che chắn Tiêu Tịch Hòa trong lòng mình, Hứa Như Thanh cười khúc khích cầm bình bỏ đi.
“Tiêu rồi, anh trai em thích mách lẻo nhất.” Tiêu Tịch Hòa thở dài dựa lưng vào tường.
Tạ Trích Tinh nghe vậy càng mừng trong lòng hơn, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ bình tĩnh: “Hay là mình hóa bị động thành chủ động, nói với người lớn trước anh trai em luôn?”
“Nói cái gì?” Tiêu Tịch Hòa lườm anh: “Đừng tưởng làm vậy là có thể chuyển thành chính thức.”
Tạ Trích Tinh chớp chớp mắt: “Anh em đã biết rồi, không công khai còn làm thế nào được nữa?”
“Nói chung anh muốn làm bạn trai chính thức không dễ thế đâu, em…” Tiêu Tịch Hòa nói được nửa chừng bỗng nhận ra điều gì đó bất thường: “Tạ Trích Tinh, sao bụng anh to thế?”
Tạ Trích Tinh lập tức hóp bụng lại: “Làm gì có chuyện đó, có khi là do áo dày quá thôi.”
Anh là ngôi sao lớn nổi đình nổi đám kia mà, sao có thể có bụng được?
“Hôm nay anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi thôi đó.” Tiêu Tịch Hòa bất lực liếc nhìn người trước mặt, sau đó đưa tay sờ bụng anh, nhưng càng sờ chân mày cô càng nhíu chặt lại: “Không giống như mập lên, bây giờ anh đi với em đến bệnh viện, em sẽ làm siêu âm kiểm tra tình hình cho anh.”
“Không cần phải làm lớn chuyện như thế…”
“Đừng nói nhảm nữa.” Tiêu Tịch Hòa nắm tay anh kéo đi ra ngoài.
Tạ Trích Tinh nhìn hai bàn tay đan vào nhau cũng không muốn phản bác thêm nữa, cứ thế ngoan ngoãn đi theo cô.
Khi hai người xuống lầu, mọi người trong phòng khách vẫn đang cười nói vui vẻ, vừa ngước sang thấy hai người nắm tay nhau đi vào, ai nấy đều im bặt.
Tiêu Tịch Hòa đang lo lắng về tình trạng của Tạ Trích Tinh nên cũng không để ý đến vẻ mặt bất thường của mọi người: “Ba mẹ, bác Tạ, con và anh Tạ có việc phải ra ngoài một lát.”
“Anh Trích Tinh mới đúng.” Tạ Trích Tinh nhấn mạnh.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn anh, thẳng thừng kéo anh ra ngoài.
Tạ Trích Tinh quay đầu lại nhoẻn miệng cười mọi người, sau đó còn thấy Tạ Vô Ngôn giơ ngón cái lên với mình.
Một tiếng sau, hai người đã xuất hiện trong phòng siêu âm của bệnh viện Dược Thần Cốc.
Tiêu Tịch Hòa nhìn hình ảnh xuất hiện trên màn hình, im lặng.
“Sao vậy?” Tạ Trích Tinh vốn còn đang chìm đắm trong niềm vui sắp được trở thành bạn trai chính thức, nhưng khi thấy vẻ mặt cô không ổn lắm, nhất thời anh cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Tiêu Tịch Hòa nhìn anh, hồi lâu không thấy nói gì.
“… Cái cục đen đen đó là gì? Khối u à?” Tạ Trích Tinh ngập ngừng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa mím môi, hít sâu một hơi rồi mới nói: “Phải đợi ba em đến mới nói được.”
Trái tim Tạ Trích Tinh thoáng chốc nặng trĩu.
Trong thời gian chờ đợi Liễu Giang đến, trong đầu Tạ Trích Tinh đã lướt qua rất nhiều hình ảnh trong cuộc đời, lần đầu rời khỏi nhà đi học, lần đầu nhận giải Nam chính xuất sắc nhất, lúc bị anti-fan tấn công… Nghĩ ngợi lung tung đến cuối cùng, chỉ còn lại mỗi cô.
Tiêu Tịch Hòa đang cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể, Tạ Trích Tinh đột nhiên nắm lấy tay cô. Cô hơi giật mình, vừa cúi đầu xuống đã đối diện với một đôi mắt tĩnh mịch.
“Anh sẽ nhờ luật sư soạn một bản di chúc, chia tài sản của anh làm hai phần, bảy phần cho em, hai phần cho ba, phần còn lại mang đi quyên góp.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đưa ra kế hoạch sắp xếp của mình.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn anh: “Anh Tạ…”
“Em không cần nói gì cả, anh hiểu mà.” Tạ Trích Tinh bật cười, đáy mắt toát lên vẻ bi thương: “Anh chỉ thấy hơi tiếc, không dễ gì mới quen được em, vậy mà chẳng còn bao nhiêu thời gian để sống. Nhưng anh vẫn rất vui vì đã quen biết em, tiền của anh không nhiều nhưng chắc đủ để em sống no đủ nửa đời còn lại, sau này em…”
“Ngưng.” Tiêu Tịch Hòa cũng hoảng loạn trước những lời trăng trối của anh: “Không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu, đừng vội từ bỏ có được không?”
Tạ Trích Tinh nhìn cô bằng ánh mắt “em không cần lừa anh, anh hiểu hết”…
Tiêu Tịch Hòa thở dài bất lực, chỉ vào khối màu đen nọ trên màn hình: “Nhìn thấy chỗ này không?”
“Thấy.”
“Em nghi ngờ đó là một cái u quái.” Tiêu Tịch Hòa nói.
Tạ Trích Tinh khựng lại: “U gì cơ?”
“U quái, là một loại u tế bào mầm ở buồng trứng rất thường gặp, phần lớn là lành tính, dù có là ác tính cũng không khó chữa trị, anh yên tâm đi.” Tiêu Tịch Hòa lên tiếng trấn an.
Tạ Trích Tinh hoài nghi nhân sinh: “Buồng trứng? Anh có cái đó à?”
“Không liên quan đến cái đó cho lắm, đây là do tế bào sinh dục bị dị hóa khi phân hóa. Cụ thể như thế nào cũng không nói rõ được, bây giờ em cũng chỉ phán đoán sơ bộ thôi, cần phải làm xét nghiệm thêm để xác định chắc chắn.”
Tiêu Tịch Hòa nắm lấy bàn tay lạnh cóng của anh: “Nói chung là anh yên tâm, em sẽ không để anh có chuyện gì đâu.”
Tạ Trích Tinh nhìn ánh mắt kiên định của cô, không kìm được đưa tay ôm lấy cô.
“Này này này! Anh còn chưa lau gel siêu âm trên bụng đó!” Tiêu Tịch Hòa nhắc nhở, nhưng anh đã ôm cô rồi.
“Có em thật tốt quá.” Anh nói.
Tiêu Tịch Hòa thở dài bất lực, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng anh.
Trong lúc hai người nói chuyện, Liễu Giang đã vội vàng chạy đến, đi cùng còn có Tân Nguyệt và Tạ Vô Ngôn.
Tiêu Tịch Hòa không nói lời thừa thãi, lập tức để họ vào phòng siêu âm: “Ba xem cái này đi, ba cảm thấy nó có phải u quái không?”
Liễu Giang nhìn chằm chằm màn hình một hồi lâu, làm lại kiểm tra cho Tạ Trích Tinh lần nữa, sau đó mới quay lại hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Con thấy sao?”
Bị ba mình hỏi ngược lại, Tiêu Tịch Hòa do dự ngay. Thực ra vừa nãy cô không nói hết sự thật với Tạ Trích Tinh, cái bóng đen này so với u quái càng giống… một bào thai hơn.
Nhưng sao có khả năng đó chứ? Tạ Trích Tinh là đàn ông mà! Nhưng nếu là u quái… Tạ Trích Tinh kiểm tra sức khỏe đều đặn hai lần một năm, suốt nhiều năm như vậy chẳng lẽ ba cô hoàn toàn không phát hiện ra sao?
Tiêu Tịch Hòa đã bắt đầu rối loạn, Liễu Giang cũng cau mày rối rắm, Tạ Vô Ngôn ở bên cạnh sốt ruột đến phát điên: “Rốt cuộc là bệnh gì, cha con hai người đừng có úp úp mở mở nữa!”
Liễu Giang bật một thiết bị, một loạt những tiếng bíp dồn dập vang lên, Tiêu Tịch Hòa mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
“Cái này là…?” Tạ Vô Ngôn cứ cảm thấy có hơi quen thuộc.
Liễu Giang mím môi, nhìn người bạn cũ với vẻ mặt phức tạp: “Ông chuẩn bị tinh thần đi.”
Tạ Vô Ngôn và Tạ Trích Tinh cùng hít sâu một hơi.
“Con trai ông có khả năng đã mang thai rồi.”
Tạ Vô Ngôn: “…”
Tạ Trích Tinh: “…”
Phòng siêu âm chìm vào im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là Tạ Trích Tinh bình tĩnh phá vỡ sự im lặng: “Chú Liễu, chú nói sao?”
“Chỉ là phán đoán sơ bộ, còn cần kiểm tra sâu thêm, nhưng đã có tim thai rồi… khả năng cao là mang thai.” Liễu Giang thở dài nói.
Tạ Vô Ngôn lau mồ hôi trên trán, ngây ra như phỗng: “Cứ cứ kiểm tra trước đã.”
Liễu Giang nhìn sang Tiêu Tịch Hòa, thấy con gái đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, ông chỉ đành nhờ Tân Nguyệt đưa Tạ Trích Tinh đi lấy máu.
Tất cả các xét nghiệm được hoàn thành trong nửa tiếng đồng hồ, trong quá trình chờ kết quả, Tạ Trích Tinh vẫn cảm thấy vô lý đến tức cười. Anh là đàn ông, sao có thể mang thai được chứ?
Thế mà 2 tiếng sau…
“Đã xác định là mang thai.” Liễu Giang nghiêm túc thông báo: “Đã được 5 tháng rồi.”
Tạ Vô Ngôn trợn tròn mắt, một lúc sau mới ngập ngừng nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Con là… con gái hả?”
“Con là con trai hay con gái, ba không biết sao?” Tạ Trích Tinh hờ hững hỏi ngược lại.
Tạ Vô Ngôn: “… Đúng rồi, nó là con trai tôi mà!”
“Thế gian rộng lớn không gì là không có, đàn ông mang thai cũng không phải không có tiền lệ.”
Liễu Giang ngừng lại một lát mới nói thêm: “Vấn đề bây giờ là, đứa bé đã được 5 tháng, tuy nhỏ hơn bào thai bình thường một chút nhưng phát triển khá tốt, các chỉ số cũng khỏe mạnh… Hai người định giữ lại hay bỏ đi?”
Tạ Trích Tinh im lặng không nói.
Tạ Vô Ngôn cũng không biết nói gì cho phải.
Thấy hai cha con nhà họ Tạ chẳng có ý kiến, Liễu Giang thở dài định hỏi đến cùng, đột nhiên quay sang thấy sắc mặt con gái mình không ổn cho lắm.
Đứa bé này chẳng lẽ là…
Ông hít sâu một hơi, mở to mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa bằng vẻ mặt không thể tin nổi.
“Là của con.” Tiêu Tịch Hòa yếu ớt lên tiếng.
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cô.
“Đứa bé là của con.” Tiêu Tịch Hòa hít sâu, kiên định bước đến trước mặt Tạ Trích Tinh rồi nắm lấy tay anh.
Trái tim Tạ Trích Tinh đã trôi nổi bấy lâu đột nhiên có chỗ bám víu, anh không nói gì chỉ lặng lẽ đan tay mình vào tay cô.
Tạ Vô Ngôn mù mờ chẳng hiểu ra sao: “Nhưng… nhưng sao lại thế được… Tại sao đàn ông lại mang thai, tại sao một cô gái trẻ như cháu có thể khiến đàn ông mang thai được? Rốt cuộc chuyện này là sao…”
“Quả thật rất kỳ lạ, nhưng sự thật đã được xác định, có truy hỏi thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Là một bác sĩ, Liễu Giang thực sự có dao động muốn nghiên cứu hiện tượng hiếm gặp này, nhưng khi vấn đề xảy ra với người thân, ông lại chẳng còn ý nghĩ gì về nghiên cứu hay tìm kiếm sự thật mà chỉ muốn giải quyết chuyện này một cách suôn sẻ: “Vấn đề bây giờ là, hai đứa định làm thế nào?”
“Con tôn trọng ý kiến của anh ấy.” Tiêu Tịch Hòa ôm lấy Tạ Trích Tinh: “Bất kể anh ấy quyết định thế nào, con đều tôn trọng ý kiến của anh ấy.”
“Vậy anh có thể làm bạn trai chính thức không?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ đến lúc này rồi mà anh vẫn còn nghĩ đến chuyện đó, nhất thời cũng thấy buồn cười: “Anh đã chính thức từ lâu rồi.”
Từ lúc anh xuất hiện lần nữa, cô đã sa ngã lần thứ hai rồi.
Cứ cho là cô vô dụng đi, cô thực sự rất thích anh.
Tạ Trích Tinh ôm lấy eo cô, một hồi lâu sau mới nghiêm túc nhìn sang Liễu Giang: “Xác suất cháu sinh đứa bé này an toàn là bao nhiêu vậy chú?”
Liễu Giang nói: “Chú không có kinh nghiệm đỡ đẻ cho đàn ông, nhưng dựa theo kết quả kiểm tra chắc là không khó, có lẽ cũng giống với độ khó của một sản phụ bình thường.”
Tạ Trích Tinh gật đầu: “Vậy thì cứ sinh ra thôi.”
Tiêu Tịch Hòa sửng sốt: “Anh Tạ…”
“Dù sao sau này kết hôn bọn mình cũng phải sinh con mà.” Tạ Trích Tinh lơ đãng cầm một lọn tóc của cô nghịch trong tay: “Nếu anh có thể sinh con, sao phải để em vất vả nữa?”
Tiêu Tịch Hòa đỏ hoe đôi mắt: “Cảm ơn anh Tạ.”
Tạ Trích Tinh mỉm cười, liếc mắt nhìn sang Tạ Vô Ngôn: “Ba đã chuẩn bị sẵn sàng để làm ông nội chưa?”
“Chuẩn bị từ 800 năm trước rồi…” Vẻ mặt Tạ Vô Ngôn rất phức tạp: “Nhưng không ngờ người sinh cháu nội lại là con trai mình.”
5 tháng sau, Tạ Trích Tinh bình an sinh ra một bé trai khỏe mạnh, đặt tên là Tạ Thần. Khi Tạ Thần 1 tuổi, hai người tổ chức một lễ cưới bù.
Thời gian thấm thoát trôi qua, nhóc Tạ Thần đã học được cách lật mình, biết ngồi, biết đi, cũng bắt đầu đi học mẫu giáo. Thỉnh thoảng, Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy hai cha con họ đùa giỡn, đều sẽ hoảng hốt nhớ lại hình ảnh của mình nhiều năm trước khi vừa mới đến nhà họ Liễu.
Khi đó Tiêu Tịch Hòa vừa mất người cha nuôi đầu tiên, cô nhút nhát sợ người lạ, cả ngày trốn trong phòng xem đi xem lại một bộ phim điện ảnh, nam chính trong phim đẹp trai tài giỏi, vừa nhìn đã biết là người trưởng thành trong gia đình gia giáo. Mỗi khi anh xuất hiện trên màn hình, dường như trái tim cô cũng trở nên yên bình theo.
Nhiều năm sau đó Tiêu Tịch Hòa đã ngày càng trở nên hoạt bát hơn, nhưng cô không còn mở lại bộ phim đó nữa, cũng hoàn toàn không quan tâm đến bất cứ điều gì liên quan đến nam chính, cho đến một đêm khuya tan làm, cô bất ngờ nhìn thấy quảng cáo của anh trên tivi.
Hay là đổi công việc để điều chỉnh tâm trạng nhỉ? Vừa nghĩ đến đây, cô đã ấn mở thông tin tuyển dụng của công ty giải trí Ma Cung.