Chương 123

Khi Tạ Thần đến 120 tuổi đã ra dáng một người đàn ông cao lớn rắn chắc, cả người thẳng tắp như tùng. Mỗi lần Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy đứa con cao hơn mình một cái đầu, cô lại nhớ đến đứa nhóc năm xưa lúc nào cũng bám riết lấy cô làm nũng.

“Hồi nhỏ nó cũng có nũng nịu gì với nàng đâu.” Tạ Trích Tinh vẫn khôi ngô tuấn tú như thuở ban đầu, chỉ hời hợt liếc nhìn cô một cái thôi mà cứ như có móc câu níu người ta lại.

“Ta nhớ lúc con còn nhỏ, ngày nào nàng cũng than rằng con nhà mình chẳng hoạt bát lanh lợi bằng con nhà người ta.”

“Ai bảo chàng thế? Hồi nhỏ nó ngoan lắm, còn ôm tay ta nói mẹ là tốt nhất trên đời nữa kia.” Tiêu Tịch Hòa quyết không chịu thua.

Tạ Trích Tinh hơi nhướng mày: “Nàng nhớ nhầm rồi.”

“Không có.”

“Nhớ nhầm rồi.”

“Không có.”

“Nhớ nhầm rồi.”

“Không…”

Hai vợ chồng đã bắt đầu tranh cãi nhau vang cả sân, Tạ Thần thản nhiên quay lưng định chuồn đi, Tạ Trích Tinh lập tức gọi cậu lại: “Quay lại đây.”

“Nói đi, lúc nhỏ con có hay làm nũng không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.

Tạ Thần: “…”

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, cậu mới nhàn nhã cất lời: “Con đã 120 tuổi rồi.”

Mi mắt Tiêu Tịch Hòa giật mạnh.

“Đã 120 tuổi rồi mà còn phải đứng giữa phân xử chuyện của cha mẹ sao?” Cậu hỏi.

Tiêu Tịch Hòa nghẹn họng, không còn sức phản kháng.

Tạ Trích Tinh lại đáp rất hùng hồn: “Phải.”

“Vậy con ủng hộ mẹ.” Tạ Thần quả quyết chọn phe: “Mẹ nói gì cũng đúng.”

“Thấy chưa?” Tiêu Tịch Hòa chống nạnh nhìn sang Tạ Trích Tinh.

Tạ Trích Tinh chẳng tỏ rõ cảm xúc, chỉ hỏi: “Con đột phá Đại Thừa chưa?”

Tạ Thần: “…”

“Đã 120 tuổi rồi mà ngay cả Đại Thừa cũng chưa vượt qua được, đúng là vô dụng.” Tạ Trích Tinh mấp máy đôi môi mỏng, trời đang nóng bức mà lại nói ra một câu lạnh buốt đến thấu xương.

Tạ Thần hít sâu một hơi, xoay người bỏ đi ngay lập tức.

“Nàng nói đúng.” Tạ Trích Tinh vòng tay ôm Tiêu Tịch Hòa vào lòng: “Thằng con mình thật sự chẳng ra sao cả, hay là…”

“Chàng nằm mơ đi.” Tiêu Tịch Hòa chặn họng hắn ngay tức khắc.

Tạ Trích Tinh nhíu mày: “Ta đã nói gì đâu.”

“Chàng có thể nói được gì hay chứ? Nói đi nói lại chẳng phải chỉ bảo ta sinh thêm một đứa nữa sao, còn lâu ta mới đồng ý ấy.” Tiêu Tịch Hòa nói dứt lời đã quay người bỏ đi.

Tạ Trích Tinh bất mãn kéo cô lại: “Người ta thường nói, yêu ai thì mới sinh con cho người ấy mà, sao nàng lại không chịu?”

“Không muốn là không muốn.” Tiêu Tịch Hòa vẫn kiên quyết.

Tạ Trích Tinh phụng phịu: “Cũng có bắt nàng mang thai đâu, chỉ nhờ nàng góp chút sức thôi cũng không được sao?”

“Vấn đề nằm ở chỗ đó.” Tiêu Tịch Hòa xoay người lại ôm lấy eo hắn: “Ta không muốn để chàng chịu khổ thêm lần nào.”

Tâm trạng của Tạ Trích Tinh dịu hẳn đi: “Nàng thương ta vất vả sao?”

“Nói thừa.” Tiêu Tịch Hòa nhón chân hôn lên môi hắn: “Ta thương chàng nhất.”

Tạ Trích Tinh được dỗ dành cũng ngoan ngoãn hơn hẳn, tâm trạng phơi phới tiếp tục đi tu luyện.

Hắn vừa đi khỏi, Tạ Thần đã vòng trở lại: “Mẹ thương cha vất vả, hay là không muốn phải chịu tính nết thất thường của cha trong lúc mang thai lần nữa?”

Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu, bỗng lắc đầu than thở: “Cha con nói chẳng sai, con lớn rồi không còn đáng yêu như hồi nhỏ nữa.”

Tạ Thần: “…”

Tiêu Tịch Hòa vỗ vai con trai: “Cha mẹ đã đến từng tuổi này rồi, không còn thích hợp để sinh thêm nữa. Nếu con chịu cưới vợ sớm một chút, cha mẹ cũng chẳng ngại bế cháu đâu.”

Tạ Thần nhìn xuống người mẹ thấp hơn mình một cái đầu nhưng vẫn trông tươi tắn như thiếu nữ, cảm thấy lý do thoái thác này không được thuyết phục lắm.

Cậu bĩu môi: “Mẹ từ bỏ ý nghĩ đó đi, con không thành thân, cũng sẽ không sinh con đâu.”

“Cái gì?”

Một giọng đàn ông thanh thoát vang đến từ sau lưng, Tạ Thần và Tiêu Tịch Hòa đồng loạt khựng lại. Đến khi xoay người sang, chỉ thấy lão tổ tông nhà cô đang đứng đó ngơ ngác nhìn hai mẹ con họ.

Lão tổ tông tuổi tác đã cao nhưng vẫn duy trì vẻ bề ngoài rất kỹ lưỡng, mái tóc bạc óng như ánh trăng kết hợp cùng đường nét mày mắt tuấn tú, phong thái và khí chất ngời ngời giống như tiên nhân hạ phàm… Chỉ tiếc rằng trong đáy mắt phảng phất nỗi kinh hoảng và đau lòng quá rõ rệt, phá mất vẻ thanh nhã vốn có.

Tạ Thần hoảng hốt lập tức bào chữa ngay: “Con chỉ nói bừa thôi, thật ra con đã muốn kết hôn sinh con từ lâu rồi.”

Tiêu Tịch Hòa cũng giật mình, trố mắt nhìn con trai: “Từ lúc nào mà con…”

“Con đã muốn như thế từ lâu rồi.” Tạ Thần trả lời hết sức nghiêm túc.

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Hiểu rồi! Chắc là lại vừa ý món bảo bối nào đó của lão tổ tông, cho nên mới bịa chuyện lừa y đây mà!

Tạ Thần cam đoan năm lần bảy lượt, tâm trạng của lão tổ tông mới vui vẻ hơn một chút, thế là thuận tay thưởng cho cậu vài viên đan dược: “Có thể nâng cao công lực.”

“Tạ ơn lão tổ tông.” Tạ Thần lập tức ngửa đầu ăn ngay.

Tiêu Tịch Hòa mím môi, bỗng cảm thấy đề nghị của Tạ Trích Tinh trước đó cũng không tệ lắm… nếu thực sự không ổn nữa, hay là vợ chồng cô sinh thêm đứa thứ hai nhỉ…

——Hết ——

Bình Luận (0)
Comment