Chương 219

Có gì đó ở học viên kia khiến Leon khó mà diễn tả bằng lời.
…Cậu ta trông không hề mạnh, vậy mà chỉ cần liếc qua cũng khiến toàn thân Leon nổi da gà vì sợ hãi. Cảm giác ấy… thậm chí còn quen thuộc.

Chẳng lẽ…?

Một ý nghĩ lóe lên, ánh mắt Leon hẹp lại.

“Anh nhìn gì vậy?”

Aoife bước đến cạnh, ánh mắt dõi theo hướng Leon đang nhìn rồi dừng lại ở người học viên kia.

“Hử?”

Có vẻ cô cũng vừa nhận ra điều gì đó, lông mày khẽ nhướn lên.

“Cậu ta là ai?”

“Tôi không rõ.”

Leon đáp bằng giọng nghiêm túc.
Quan sát thêm một chút, anh chia sẻ suy đoán của mình.

“Cậu ta trông không mạnh, nhưng lại có cảm giác quen thuộc.”

“Ý anh là…?”

“Đúng vậy. Rất có thể là một Ma Thuật Sư Cảm Xúc.”

“…”

Aoife im lặng nhìn về phía học viên kia. Như thể cảm nhận được ánh nhìn, cậu ta nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại.

Thấy nụ cười ấy, Aoife bất giác cau mày.
Dù nghĩ mãi, cô vẫn không nhớ nổi khuôn mặt đó. Không hẳn đẹp trai, nhưng cũng chẳng thuộc dạng dễ quên.
Điều khiến cô bức bối chính là thứ cảm giác rợn người tỏa ra từ cậu ta.

Có gì đó… khiến cô không thoải mái.

Dẫu vậy, Aoife vẫn phải thừa nhận: ấn tượng về cậu ta quá mạnh.
Cậu ta chỉ xuất hiện thoáng qua rồi rời đi cùng nhóm của mình.
Hai bên còn đi theo hai hướng khác nhau—cô vốn nghĩ sẽ không gặp lại nữa. Nhưng…

“Cậu ta rốt cuộc là ai?”

Hình ảnh thành viên mới ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
Nhóm họ đã phải chật vật mới thắng được đội có Kaelion, dù anh ta bỏ cuộc giữa chừng. Nếu giờ đối phương lại xuất hiện thêm một kẻ như vậy…

“Không ổn chút nào.”

Ánh nhìn Aoife dừng lại trên cô gái thấp bé, tóc đen ngang vai, đeo kính gọng.

“Chloe, em có biết cậu ta là ai không?”

Chloe là phân tích viên của nhóm—người chuyên thu thập, kiểm tra và phân loại thông tin đối thủ.
Cô rất giỏi lĩnh vực này, gần như nắm rõ hầu hết thông tin về các học viên đến từ Đế quốc Aurora.

Nhưng lần này, Chloe chỉ khẽ lắc đầu.

“Không. Đây là lần đầu em thấy cậu ấy.”

Sắc mặt Aoife trở nên căng thẳng, Leon trông cũng chẳng khá hơn.
Hít sâu, Aoife mím môi.

“…Phiền phức rồi.”

“Phiền cái gì?”

Kiera bước tới, ánh mắt nheo lại khi nhìn về hướng họ đang quan sát.

“Ai thế?”

“Chúng tôi cũng đang cố tìm hiểu.”

“Ồ.”

Kiera gật gù, rồi liếc sang Aoife.
Cảm nhận được ánh mắt ấy, Aoife nhíu mày.

“Gì…?”

“Thì cô biết đấy.”

Nhai thanh cam thảo trong miệng, Kiera hất cằm.

“Làm việc của cô đi.”

“…Hả?”

Aoife chớp mắt.
Làm việc của mình?
Con nhỏ này đang nói linh tinh gì vậy?

“Chậc.”

Kiera khẽ chép miệng, ánh mắt như muốn nói: Cô giả ngu hay thật sự ngu vậy?
Trán Aoife giật giật.

“Chính xác là—”

“Cô là cao thủ theo dõi mà, đúng chứ?”

Kiera cắt ngang khiến mặt Aoife khựng lại.
Cô chỉ tay về phía nhóm học viên vừa rời đi.

“Làm điều cô giỏi nhất đi. Theo dõi cậu ta, để chúng ta biết rốt cuộc cậu ta là ai.”

“…”

Bàn tay Aoife run nhẹ.
Đôi má tròn trịa mũm mĩm của Kiera…
Trong mắt Aoife lúc này trông thật là… đáng ghét.

Cạch—

Julien đóng cửa căn phòng gỗ.
Sàn kêu cót két dưới bước chân khi cậu đảo mắt quan sát.

Phòng nhỏ, chỉ có một cửa sổ hẹp, một chiếc giường đơn và một chiếc sofa.

“…Cảm giác như bị lừa.”

Cậu đã phải trả 100 Rend cho căn phòng riêng này.
Dù cả nhóm chỉ ở trạm kiểm soát một tiếng rồi tiếp tục lên đường.
Thật ra không cần thiết phải thuê phòng.

…Nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác.

Cào. Cào. Cào.

Julien đưa tay gãi cổ. Biểu cảm thay đổi, lông mày nhíu lại, hơi thở nặng nề.

“Haa… Haa… Haa…”

Ầm!

Nắm đấm cậu đập mạnh xuống mặt bàn, đôi mắt đỏ ngầu.

“Ưc…!”

Cậu đưa tay che mặt, gân cổ nổi lên.

Cào. Cào.

Tốc độ gãi tăng dần.
Biểu cảm cũng biến dạng theo—ánh mắt, dáng vẻ… tất cả đều thay đổi.

“Đỏ… đỏ… đỏ…”

Cậu lẩm bẩm lặp lại một từ duy nhất.

“Ác…!”

Julien lúc này như biến thành một con người khác hoàn toàn.
Cơn bộc phát kéo dài đến khi cậu cảm nhận chất lỏng ấm nóng chảy xuống cổ mình.

Chỉ khi nhìn thấy máu trên lòng bàn tay, cậu mới dần lấy lại ý thức.

“Haaa… Haa… A…”

Gương mặt giãn ra, cơn giận cũng từ từ tan biến.

“Hô…”

Ngồi xuống chiếc ghế gỗ, Julien ngửa đầu nhìn trần nhà, hít sâu.

“…Phải nhanh lên mới được.”

Chuyến đi đến Bremner rất quan trọng.
Tinh thần cậu đang xuống dốc từng ngày, những nhân cách mà cậu cố kìm nén đang dần trỗi dậy.

Đặc biệt là Alexander.
…Hắn đang chiếm nhiều hơn từng lúc.

Chỉ có một người biết tình trạng hiện tại của cậu.
Delilah.
Chính cô đã bảo cậu rời khỏi nhóm Haven và tạm thời đi chung với nhóm khác.
…Vì lợi ích của cậu và của cả họ.

Chỉ một k*ch th*ch nhỏ cũng đủ khiến cậu mất kiểm soát.
Cách duy nhất là giữ khoảng cách.
Ít nhất cho đến khi đến được Bremner—nơi có thể tìm ra phương pháp chữa trị.

Chỉ tiếc là mình phải tự làm.

Delilah vốn chẳng có quan hệ tốt với Hoàng tộc.
Nói đúng hơn là cực kỳ tệ.
Cô hoàn toàn không thể chen vào chuyện này.
Atlas thì đã giúp quá nhiều khi lấy cho cậu Xương Rồng.

Lần này… Julien chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Huuu…”

Phải mất thêm năm phút nữa cậu mới hoàn toàn bình tĩnh.

“…Không ổn chút nào.”

Ngay cả việc giữ cho suy nghĩ không rối loạn cũng trở thành thử thách.
Trong đầu cậu vang lên vô số giọng nói, cố chiếm lấy quyền kiểm soát.
Cảm xúc cũng hỗn loạn, xoay vòng giữa sáu trạng thái khác nhau chỉ trong vài ngày.

Cậu phải dùng toàn bộ ý chí để không bùng nổ trước đám đông.
Đến được Bremner là ưu tiên tuyệt đối—nếu không, cậu sẽ thật sự không thể trở lại bình thường.

“May mà mình mua được phòng riêng.”

Nhìn đống hỗn độn vừa gây ra, Julien thở dài rồi bắt tay vào dọn dẹp.
Bàn bị đấm nứt, đồ đạc văng khắp sàn.
Phải mất một lúc, cậu mới gom gọn lại tất cả.

Cậu vừa định ngồi xuống nghỉ thì—

Cốc cốc—

“Chuẩn bị đi. Chúng ta sắp rời khỏi đây.”

Một giọng quen thuộc.
Kaelion.
Anh ta tự đến gọi… thật hiếm thấy.

Thật tốt bụng.

Julien đứng dậy, chỉnh lại quần áo.
Đặt vài tờ giấy bồi thường lên bàn, cậu mở cửa. Kaelion đang đứng đó.

“…”

Tựa vào lan can gỗ, Kaelion lướt ánh mắt qua Julien rồi nhìn ra xa.

“Sao lại mua phòng?”

“…À, tôi cần chút không gian riêng.”

Julien đáp bằng nụ cười.
Cậu không còn giữ được vẻ mặt lạnh từ lâu rồi.
Chỉ có nụ cười là giúp che giấu suy nghĩ thật.

“Ra vậy.”

Kaelion gật nhẹ rồi đi thẳng xuống cầu thang.
Julien theo sau, chẳng mấy chốc đã hòa vào đội hình.

“Mọi người đủ rồi. Tốt.”

Giáo sư Thornwhisper đứng đầu hàng như thường lệ.
Đếm số lượng xong, ông dẫn cả nhóm ra cổng trạm kiểm soát.

Vài lính gác trao đổi với ông, sau đó cánh cổng từ từ mở ra, để lộ khu rừng rộng lớn phía trước.

“Có những đường dễ hơn để vào thủ đô, nhưng…”

Ông dừng lại, quay đầu, ánh mắt sắc lạnh.

“…Các người cần một buổi huấn luyện khắc nghiệt để bù đắp cho thất bại của mình.”

Giọng nói trầm xuống, khiến mọi học viên cúi đầu xấu hổ.

“Tốt. Không lãng phí thời gian nữa.”

Giáo sư lập tức tiến sâu vào rừng.
Mọi người nhìn nhau nhưng chẳng ai nói gì, lặng lẽ đi theo.

Khởi đầu của địa ngục bắt đầu từ đây.

 

Bremner nằm trong Rừng Netherborn.
Thành phố được xây dựng giữa rừng nhằm tăng tính phòng thủ vì cổng dịch chuyển không thể mở gần khu vực này.
Muốn vào thủ đô, phải băng qua rừng quái vật.

Có nhiều trạm kiểm soát chiến lược rải rác trong rừng.
Cổng Gryphon là điểm nổi tiếng, nơi bắt đầu những lối đi dễ dàng hơn.

Nhưng không phải ai cũng chọn đường dễ.
Có những con đường đầy quái vật—và đó chính là tuyến mà nhóm Aurora đi theo.

Xiu! Xiu! Xiu!

Kaelion đưa tay, tóc tung bay khi hơn chục phép thuật xé toạc cây cối và đá phía trước.

“Hiiieeek!”
“Ác…!”

Vài giây sau, mặt đất rung chuyển, những bàn tay đen sì trồi lên từ dưới đất.

“Hap…!”

Jessica lao tới, đại kiếm trong tay, que kẹo m*t vẫn ngậm nơi miệng.
Cô vung kiếm.

Ầm—!

Những bàn tay bị chém gọn.
Nhưng rồi chúng nhân đôi, trồi lên gấp đôi số lượng ban đầu.

Lúc này, Aiden bước tới.
Chỉ một cái búng tay, toàn bộ bàn tay đều khựng lại, rồi vỡ nát thành bụi.

Xong xuôi, cậu liếc Jessica với vẻ đắc ý.

“Thấy không? Làm thế này mới—”

“Biến đi.”

Rộp…!

Nhổ que kẹo, Jessica lại lao tới một cụm bàn tay khác.

“Hap…!”

Ầm!

“Không tệ.”

Giáo sư Thornwhisper quan sát từ phía sau.
Quái vật họ đang đối đầu là Shadow Walker—loài ẩn nấp trong bóng tối và tấn công vào điểm yếu của con mồi.
Rất khó đối phó, nhưng nhóm xử lý khá tốt.

Đặc biệt là Kaelion.
Chỉ cần ánh mắt anh lướt qua, bóng tối cũng không che giấu được gì.
Dù anh hoàn toàn có thể tiêu diệt tất cả, nhưng anh chỉ lôi chúng ra cho người khác xử lý, giữ nhịp cho cả đội.
Không có gì để chê.

Nếu như anh ta không bỏ cuộc thì…

“Hử?”

Ánh mắt giáo sư dừng lại.
Một học viên đang đứng một mình, hai tay chắp sau lưng, mỉm cười xem trận chiến như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.

Và khi cảm nhận ánh nhìn, cậu ta ngẩng đầu, mỉm cười đáp lại.

“…”

Giáo sư khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng lắc đầu.
Bị nhìn thấy là điều bình thường—ông không hề che giấu ánh mắt.

Có lẽ cậu ta không muốn lộ thực lực.

Đó là lý do hợp lý duy nhất cho việc đứng yên quan sát.
Giáo sư Thornwhisper cũng chẳng quan tâm.
Miễn không phá rối, cậu ta sống hay chết không thuộc trách nhiệm của ông.
Nhiệm vụ của ông chỉ là đưa toàn bộ đến Bremner.

“Sau này sẽ báo lại cho—Ơ?”

Chỉ một cái chớp mắt.

Khi mở mắt ra, cảnh tượng trước ông hoàn toàn thay đổi.
Toàn thân giáo sư đông cứng.

“Đây là…!?”

Ông lao tới như bị giật điện.

“…Bọn chúng đi đâu rồi!?”

Biến mất.
Toàn bộ học viên… đã biến mất không dấu vết.

Bình Luận (0)
Comment