Chương 83

Thời gian học tập luôn trôi qua nhanh chóng, không bao lâu sau, đoàn phim lấy tên tạm thời là chính thức khai máy.   *Chuyện kỳ lạ ngày xưa.   Tô Tiểu Ngọc cũng dùng nhân viên trong đoàn đội cũ, từ đạo diễn đến diễn viên, gần như đều là người của Thiên Hỏa, chẳng qua phần lớn đều là người mới.   Nghe Lộ Trưng nói, Tô Tiểu Ngọc lần này chịu thiệt ở bên ngoài, cho nên hạ quyết tâm, muốn kéo đoàn đội của Thiên Hỏa, tự mình mò mẫm tạo ra một bộ phim truyền hình không tệ, để dập tắt uy phong của những kẻ ngu xuẩn bên ngoài.   Nhân tiện giúp đỡ Tạ Hào, nâng đỡ người mới của nhà mình một phen.   Chẳng qua những lời này, bản thân Tô Tiểu Ngọc nhất định sẽ không tự mình nói ra.   Chẳng qua mặc dù đại đa số là đoàn đội Thiên Hỏa, nhưng một đoàn phim cũng không thể không có một người ngoài nào.   Nhân vật của Mạc Bắc Hồ cũng xem như nam hai, so với hai bộ phim trước thì suất diễn của cậu nặng hơn một chút. Hơn nữa bộ phim này có chút đặc biệt, mặc dù xem như không CP, nhưng giai đoạn đầu nam chính đã nhất kiến chung tình với “thiếu nữ” trong gánh hát, chính là tạo hình hí khúc của nam phụ.   Còn nam chính, chính là trụ cột hiện tại của Tinh Thần, Tần Khác.   Ấn tượng của Mạc Bắc Hồ đối với “Tinh Thần” vẫn còn dừng lại ở diễn viên nhỏ lén chạy đi nhảy lúc trước của nhà bọn họ, bởi vậy trong nhóm người của nghi thức khai máy, cậu có chút tò mò nhìn sang Tần Khác ở bên cạnh, cũng xuất thân từ Tinh Thần.   Tần Khác có dáng người rất cao, vai rộng chân dài, biểu cảm có chút lãnh đạm, ít nhiều cũng có hơi thở người sống chớ gần.   Nhận ra Mạc Bắc Hồ đang nhìn người, hệ thống lặng lẽ nói với cậu: “Hắn ta vẫn luôn như vậy, nghe nói tính cách ngoài đời cũng là dạng cool boy tương đối lạnh nhạt.”   “Lát nữa nếu hắn ta hơi lạnh nhạt với cậu, cũng không phải là vấn đề của cậu đâu.”   “Yên tâm đi, nếu hắn ta đã nhận bộ phim này, hẳn sẽ không để ý đến những xung đột nhỏ trước kia của chúng ta với Tinh Thần đâu.”   Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, cậu hạ giọng nghi ngờ hỏi: “Xung đột gì vậy?”   “Chính là lúc trước cái...” Hệ thống dừng một chút: “Thôi, cậu cũng không cần biết những thứ này, cậu chỉ cần chuyên tâm quay phim là được.”   “Được.” Mạc Bắc Hồ đáp một tiếng, lại nhìn về phía Tần Khác, tò mò hỏi: “Tôi nhớ rõ nhân thiết của nam chính tương đối hoạt bát, khác biệt rất lớn nhỉ.”   Trong số các diễn viên cậu từng gặp, người có sự tương phản lớn nhất giữa nhân vật và bản thân có lẽ là Hạ Phong Khinh, chẳng qua Hạ Phong Khinh hẳn là trường hợp đặc biệt, dù sao thật ra lúc đó đạo diễn tìm diễn viên theo tiêu chuẩn phù hợp với nam phụ…   Như vậy xem ra, người thực sự có sự tương phản lớn nhất, chính là Tần Khác.   Mạc Bắc Hồ lại nhìn về phía đạo diễn.   Đạo diễn bộ phim này là Tề Hội Tụ, một nữ đạo diễn trẻ tuổi khoảng ba mươi, cũng là một trong những đạo diễn mới mà Thiên Hỏa bồi dưỡng. Nghe nói phim ngắn lúc trước cô ấy làm đạo diễn đã đoạt giải, hệ thống đánh giá cô ấy là “tài hoa xuất chúng”, còn bộ phim này, cũng là bộ phim dài tập đầu tiên cô đảm nhận vai trò tổng đạo diễn.   Đạo diễn Tề hiện tại đang nói chuyện với Tô Tiểu Ngọc, trong tay cầm quyển kịch bản cuộn tròn thành hình ống, khẽ gật đầu, lộ ra một nụ cười như trút được gánh nặng.   Mạc Bắc Hồ nghiêng nghiêng đầu, lại nhìn sang các diễn viên khác trong đoàn phim.   Đi theo sau Tần Khác là Lý Mộng Dao, nghiêm khắc mà nói thì cô ấy vào Thiên Hỏa càng sớm hơn cậu một chút, chỉ là vào công ty trước Mạc Bắc Hồ, nhưng thời gian học tập lại lâu hơn, mãi đến bộ phim này mới chính thức ra mắt.   Nhân vật cô ấy diễn là em gái của Tần Khác, xét về suất diễn mà nói, chính là nữ chính của bộ phim này.   Lý Mộng Dao thoạt nhìn có vẻ hơi phấn khích, nhỏ giọng nói chuyện với Tần Khác, trong mắt mang theo chút ngưỡng mộ rõ ràng.   Chú ý tới ánh mắt của Mạc Bắc Hồ, cô ấy hơi khiêm tốn lại một chút, cũng nở một nụ cười thân thiện với cậu.   Nghĩ đến cô ấy cũng coi như hậu bối nhà mình, nụ cười của Mạc Bắc Hồ lại mang thêm vài phần hiền từ -- cuối cùng cậu cũng không còn là người có thâm niên non nhất trong đoàn phim nữa rồi!   Lý Mộng Dao phát hiện nụ cười của Mạc Bắc Hồ, trộm liếc mắt nhìn Tần Khác một cái, dịch đến bên cạnh Mạc Bắc Hồ, nhỏ giọng gọi cậu: “Đàn anh!”   Mạc Bắc Hồ giật mình: “Cô gọi tôi là gì?”   Lý Mộng Dao do dự một chút: “Không đúng sao? Đàn anh?”   “Chúng ta đều là người của Thiên Hỏa mà, anh ra mắt sớm hơn em, em nên gọi anh là đàn anh.”   Hai mắt Mạc Bắc Hồ lập tức sáng lên: “Đàn em!”   “Đàn anh!” Lý Mộng Dao thấy cậu vui vẻ, lại hớn hở gọi cậu hai tiếng, hạ giọng hỏi cậu: “Đàn anh, anh có nói chuyện với Tần Khác chưa vậy?”   Mạc Bắc Hồ thành thật lắc đầu: “Chưa.”   Lý Mộng Dao vội vàng nói: “Đàn anh anh đừng nhìn anh ấy trông hung dữ, thật ra anh ấy rất dễ nói chuyện, chỉ là hơi hướng nội một chút thôi!”   Mạc Bắc Hồ ngơ ngác nhìn Tần Khác mặt mày lạnh lùng, lặp lại một lần: “Hướng nội?”   “Đúng vậy!” Lý Mộng Dao nghiêm túc gật đầu: “Không chỉ hướng nội, thật ra anh ấy cũng rất thẹn thùng, cho nên sau khi nổi tiếng rất ít nhận kịch bản có cảnh diễn tình cảm nặng, bởi vì anh ấy luôn không kiểm soát được mà đỏ mặt.”   Cô cười “hì hì”: “Có phải rất đáng yêu không?”   Mạc Bắc Hồ tán đồng gật đầu, tò mò hỏi: “Nhưng mà sao em biết được?”   “Khụ.” Lý Mộng Dao ngượng ngùng xoa xoa tay: “Em, em trước kia là fans của anh ấy mà.”   Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: “Trước kia?”   “Trước kia.” Lý Mộng Dao kiên định gật đầu: “Bây giờ em cũng là diễn viên rồi, nên xem như đồng nghiệp, em phải thể hiện tố chất chuyên nghiệp, không thể để Thiên Hỏa nhà chúng ta mất mặt!”   “Được!” Mạc Bắc Hồ vỗ tay cho cô ấy: “Rất có khí thế!”   “Chẳng qua...” Lý Mộng Dao ngượng ngùng nói: “Bây giờ vẫn chưa bắt đầu diễn mà, em nhìn thêm một lúc chắc cũng không sao đâu nhỉ?”   Mạc Bắc Hồ cực kỳ bênh vực người mình, nói: “Không sao đâu, chắc chắn không sao đâu.”   Cậu nhìn thấy vẻ mặt Lý Mộng Dao muốn nói lại thôi, vô cùng săn sóc nói: “Em yên tâm, lát nữa anh sẽ chủ động chào hỏi cậu ấy!”   Lý Mộng Dao ngượng ngùng cười: “Đàn anh, anh còn đáng yêu hơn trong lời đồn!”   Mạc Bắc Hồ hơi hơi mở to mắt, chỉ chỉ vào người mình: “Hả? Lại nhiều thêm rồi?”   Khi nào thì cậu từ “Thịnh thế mỹ nhan sức mạnh vô song, chính nghĩa lẫm liệt”, lại có thêm cái nhãn “đáng yêu” rồi?   “Cực kỳ đáng yêu.” Lý Mộng Dao cảm thấy tay mình lại ngứa ngáy, muốn sờ sờ đầu cậu, nhưng tuân thủ suy nghĩ tôn trọng đàn anh, cuối cùng vẫn không dám to gan lớn mật làm bậy.   *Mạc Bắc Hồ đã trong thế giới nhân loại lâu rồi, nên với người thân thiết Chá để xưng tui, còn người lạ thì xưng tôi nha   Tiếp nhận lời nhờ vả của sư muội, Mạc Bắc Hồ hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Tần Khác.   Cậu trịnh trọng mở miệng: “A Thống.”   Hệ thống thò tới: “Sao vậy?”   Mạc Bắc Hồ nắm tay: “Tôi muốn đi sang chào hỏi nam chính!”   Hệ thống: “......”   Nó còn chưa kịp đánh giá, đã nhìn thấy Mạc Bắc Hồ một đường chạy chậm vọt tới trước mặt Tần Khác, ngẩng đầu nhìn hắn ta.   Tần Khác cũng bị Mạc Bắc Hồ dọa cho giật mình, nghi ngờ nhìn cậu, lại thấy cậu vươn tay ra.   Cũng không biết Mạc Bắc Hồ nói gì với hắn ta, Tần Khác duỗi tay nhẹ nhàng nắm tay cậu một cái, mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên, nắm tay hắn ta lắc lắc, sau đó chạy chậm đến trước mặt Lý Mộng Dao, đập tay cùng cô ấy.   Cũng không biết hai người đang vui mừng chuyện gì, vậy mà lại ăn mừng như vậy.   Tần Khác không hiểu ra sao, quay đầu nhìn hai người bọn họ, cũng lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ.   “Thật là.” Hệ thống bất đắc dĩ thở dài: “Phải nói đây là người ngốc có phương pháp kết bạn đặc biệt của người ngốc không?”   “Vậy cậu phải trông chừng cậu ấy thật tốt.” Giọng nói Tạ Hào truyền đến từ phía sau hệ thống: “Chỉ trong chớp mắt, sau lưng Tiểu Hồ lại có thể có thêm một đám bạn.”   Hệ thống cảnh giác quay đầu nhìn Tạ Hào: “Đương nhiên tôi sẽ trông chừng cậu ấy thật tốt.”   “Hơn nữa trong giới giải trí, có thêm bạn bè cũng không có gì không tốt đúng không?”   “Theo lý mà nói là như vậy.” Tạ Hào đồng tình gật đầu: “Nhưng mà tôi sẽ ghen.”   Hệ thống: “......”   Tạ Hào sâu kín nhìn chằm chằm Tần Khác: “Hơn nữa tôi đã xem kịch bản rồi, Tô Tiểu Ngọc chọn kịch bản này, nói là không có tuyến tình cảm, nhưng tôi cược với cậu một đồng tiền, sau khi phát sóng chắc chắn sẽ có người cắn CP của hai người bọn họ.”   Hệ thống suy nghĩ một chút, thu hồi ánh mắt hừ một tiếng: “Tôi không cược với anh đâu.”   Bởi vì nó cũng cảm thấy sẽ có.   “Hắn ta sẽ có CP với Tiểu Hồ, ôi.” Tạ Hào thở dài một cách khoa trương, đụng đụng hệ thống: “Cậu bình thường ở đoàn phim thì trông chừng Tiểu Hồ một chút, đừng để cậu ấy quá được người yêu thích.”   “Lỡ như đối phương thật sự phim giả tình thật với Tiểu Hồ, tôi phải làm sao bây giờ?”   Hệ thống bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Ai quan tâm anh chứ.”   Tạ Hào mỉm cười nhìn chằm chằm nó.   Hệ thống đột nhiên cảm thấy trong lòng nao nao.   Tuy rằng nó biết mình không có trái tim, nhưng không ảnh hưởng hệ thống của nó mô phỏng ra dự cảm không ổn.   Hệ thống nuốt nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà, dù sao tôi cũng không thể cản trở Tiểu Hồ kết bạn với người ta chứ.”   Nó lén liếc mắt nhìn Tạ Hào một cái, cố gắng thuyết phục đối phương: “Làm người phải rộng lượng.”   “Vậy làm người cũng quá khó khăn rồi.” Tạ Hào đau đớn kịch liệt thở dài: “Yêu quái các cậu cũng phải rộng lượng như vậy sao?”   Hệ thống sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ: “Đừng nói mấy chuyện yêu quái linh tinh ở bên ngoài chứ!”   Tạ Hào vẫn đang cười, Mạc Bắc Hồ ở bên kia quay đầu nhìn thấy hắn, lập tức bỏ lại bạn mới, nhanh chóng chạy tới trước mặt Tạ Hào.   “Ông chủ!” Mạc Bắc Hồ chào hỏi hắn: “Anh đến lúc nào vậy?”   “Vừa mới.” Tạ Hào mặt mang nụ cười: “Giải Trí Thiên Hỏa cũng là một trong những nhà đầu tư của bộ phim này, tham dự nghi thức khai máy một chút cũng là nên làm.”   “Nhân tiện tôi còn hỏi đạo diễn xin một bảng thời gian biểu mấy ngày gần đây, sau hai ngày nữa suất diễn của cậu tương đối ít, giữa trưa và buổi chiều cơ bản đều trống, đến lúc đó tôi đến tìm cậu ăn cơm thì thế nào?”   Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng rực: “Ăn cơm?”   Mạc Bắc Hồ vừa định nhanh chóng đồng ý, hệ thống đã ngăn ở trước cậu.   Hệ thống hắng hắng giọng nói: “Mọi người đều ở trong đoàn phim, mặc dù cậu ấy không có cảnh quay, nhưng xin nghỉ ra ngoài ăn cơm cũng không tốt lắm đâu!”   “Nếu không có lý do gì đặc biệt thì...”   “Lý do?” Tạ Hào xoa cằm nghĩ ra một chuyện: “Ôi, vậy cứ nói là ăn mừng cậu ấy trả hết nợ thì thế nào?”   “Nợ?” Mạc Bắc Hồ chớp chớp mắt.   “Lúc trước tôi quên hỏi.” Tạ Hào hạ thấp giọng, cười như không cười nhìn hệ thống: “Thân thế cậu ấy là giả, vậy số tiền này rốt cuộc đã nợ như thế nào?”   Trên trán hệ thống nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh, lắp bắp nói: “Phải, phải làm người, giấy chứng nhận các thứ, cả đủ loại tài liệu, luôn, luôn phải cần tiền mà!”   Tạ Hào lộ ra nụ cười ẩn ý: “Quả nhiên, số tiền này là cậu thiếu đúng không?”   Hệ thống: “......”   Từ một góc độ nghiêm khắc nào đó mà nói, đúng là như vậy.   “Hừ.” Tạ Hào liếc mắt nhìn nó một cái, không tiếp tục châm ngòi ly gián, chỉ khoác vai Mạc Bắc Hồ cười, hạ giọng nói: “Ở trong đoàn phim người nhiều mắt tạp, có lẽ cậu chỉ có thể ăn một chút đồ ăn.”   “Tôi sợ cậu ăn không ngon, cho nên mới cố tình chọn một ngày không ảnh hưởng đến công việc của cậu để dẫn cậu đi ăn đồ ngon.”   Hắn sâu kín liếc mắt nhìn hệ thống một cái: “Đáng tiếc có người...”   “Ôi không đúng, có một tên không phải người...”   Hệ thống: “......”   Hình như hắn đang quang minh chính đại mắng tôi.   “A Thống--” Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn nó, chắp hai tay trước ngực bái bái: “Tui muốn ăn cơm, làm ơn làm ơn.”   Tạ Hào bắt chước dáng vẻ của cậu, cũng chắp hai tay lại trước ngực: “Làm ơn làm ơn.”   Chỉ là hệ thống nhìn nụ cười trên mặt hắn, nhìn thế nào cũng thấy gian xảo.   “Đi đi đi đi!” Hệ thống nhắm mắt lại rồi xoay người, mắt không thấy tâm không phiền: “Đừng để bị người khác nhìn thấy!”
Bình Luận (0)
Comment