"Tạ Hào."
Giọng nói truyền đến từ phía sau, mấy người đồng thời quay đầu lại, Tạ Hào có chút ngoài ý muốn: "Tô Tiểu Ngọc?"
Hắn đứng thẳng người dậy, miễn cưỡng bày ra một chút diễn xuất của thiếu chủ nhân, mỉm cười chào hỏi: "Khai máy đại cát."
"Hừ." Tô Tiểu Ngọc lại không ăn chiêu này của hắn, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái: "Anh đến làm gì? Lúc làm nghi thức khai máy đường đường chính chính thì không ra, kết thúc rồi thì đến thông đồng diễn viên của tôi?"
"Nói gì vậy." Tạ Hào cố ý dựa vào Tiểu Hồ nói: "Tiểu Hồ cậu xem cậu ấy, sau khi làm nhà đầu tư liền đối xử với tôi như vậy, thật hung dữ."
Mạc Bắc Hồ căng thẳng che trước người Tạ Hào, quay đầu lại nhỏ giọng nói: "Em cũng không có cách nào, em, em cũng sợ anh ấy mà."
Tô Tiểu Ngọc: "......"
"Nếu anh rảnh rỗi không có chuyện gì thì lăn về công ty làm việc đi. Quản gia Trương đâu? Cứ mặc kệ hắn trốn việc như vậy?"
"Cái gì gọi là trốn việc." Tạ Hào xoa xoa đầu Mạc Bắc Hồ: "Tôi đến xem nghi thức khởi động máy của đoàn phim nhà mình không phải rất bình thường sao?"
Tô Tiểu Ngọc nhìn chằm chằm tay hắn, hơi hơi nhíu mày lại, không khách khí tiến lên vỗ bay tay hắn, kéo Mạc Bắc Hồ ra phía sau mình: "Đừng có động tay động chân, học mấy cái thói hư tật xấu này của thiếu gia từ nơi nào thế?"
Hệ thống quả thực muốn nhảy dựng lên vỗ tay khen ngợi cho đối phương.
Tạ Hào kinh ngạc nhìn cậu ấy kéo Mạc Bắc Hồ về phía sau, không nói gì mà nghiêng nghiêng đầu: "Cái gì là thói hư tật xấu của thiếu gia?"
"Tránh xa diễn viên nhà tôi một chút." Tô Tiểu Ngọc trừng mắt cảnh cáo hắn một cái, lôi kéo Mạc Bắc Hồ đi xa.
Hệ thống vui sướng khi người gặp họa mà nhìn Tạ Hào, lúc hắn nhìn qua thì nhanh chóng thay đổi một bộ mặt vô tội: "Không liên quan gì đến tôi!"
"Vậy cậu cười cái gì?" Tạ Hào cười lạnh một tiếng: "Đừng quên tôi và Tiểu Hồ đã hẹn ăn cơm rồi."
Mặt của hệ thống lại xụ xuống.
Tô Tiểu Ngọc kéo Mạc Bắc Hồ đi, Tiểu Hồ đi theo sau lưng cậu ấy, trộm liếc nhìn cậu ấy một cái, cũng không dám nói gì -- cậu nhớ ban đầu hệ thống nói Tô Tiểu Ngọc tính tình không tốt, sau này học diễn xuất, Tô Tiểu Ngọc xem như tiền bối của cậu, cũng là một bộ nghiêm sư, cho nên Mạc Bắc Hồ ở trước mặt cậu ấy, ít nhiều cũng có chút sợ hãi.
"Tạ Hào..." Tô Tiểu Ngọc cân nhắc câu chữ: "Tôi cũng coi như nhìn hắn lớn lên."
Mạc Bắc Hồ sửng sốt một chút, nghi ngờ chớp chớp mắt: "Hả? Nhưng anh chỉ lớn hơn anh ấy tám chín tuổi..."
"Vậy thì sao?" Tô Tiểu Ngọc quay đầu trừng cậu: "Tôi từ nhỏ đã xem hắn như hậu bối của mình."
"Ò, được." Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn đồng ý, không phản bác.
"Tôi biết hắn là kiểu người như thế nào, cũng rõ ràng hắn không có những ý đồ xấu xa kia." Tô Tiểu Ngọc nhíu mày: "Nhưng tốt nhất cậu vẫn nên suy nghĩ cẩn thận."
Trên đầu Mạc Bắc Hồ nhảy ra một dấu hỏi.
"Chuyện của hai người các cậu nếu bị lộ ra bên ngoài, người khác cũng không nói Tạ Hào cái gì." Tô Tiểu Ngọc khịt mũi khinh thường: "Trong mắt những người kia, phú nhị đại tìm minh tinh nhỏ là chuyện thường ngày, không ai sẽ chỉ trích bọn họ không đúng."
"Đến lúc đó tất cả đều là cậu chịu thiệt."
Mạc Bắc Hồ ngẩn người, vẻ mặt kỳ lạ, chỉ chỉ vào người mình: "Em, và Tạ Hào?"
"Tôi nhìn ra được, bây giờ vẫn chưa có chuyện gì." Tô Tiểu Ngọc thu hồi ánh mắt: "Chỉ là muốn có chuyện hay không, cậu vẫn phải tự mình suy nghĩ thật kỹ."
"Tôi cũng không phải muốn xen vào chuyện của cậu, chỉ là nếu cậu xảy ra chuyện, cũng đừng ảnh hưởng đến phim của tôi."
Mạc Bắc Hồ nhạy bén cảm nhận được một chút quan tâm từ lời nói của cậu ấy, thụ sủng nhược kinh nói: "Ui, đàn anh, anh đang quan tâm em ạ!"
"Nói bậy cái gì..." Tô Tiểu Ngọc sững người, vẻ mặt kỳ lạ: "Cậu gọi tôi là gì?"
"Đàn anh." Mạc Bắc Hồ lặp lại một lần: "Đây là em vừa mới học, Lý Mộng Dao nói, chúng ta đều là người của Thiên Hỏa, xem như một phái, cô ấy gọi em là đàn anh, em cũng nên gọi anh là đàn anh."
"Ai là đàn anh của cậu." Tô Tiểu Ngọc nhếch khóe miệng, hắng hắng giọng: "Nghe cho kỹ đây, nếu cậu gọi tôi là đàn anh, vậy sau này không được gọi Lộ Trưng là 'sư phụ', nếu không chẳng phải tôi và hắn ta cách nhau một thế hệ sao?"
Mạc Bắc Hồ không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn gật đầu: "Được, vậy anh ấy cũng là đàn anh."
"Không." Tô Tiểu Ngọc đảo mắt, cố tình nói: "Cậu gọi hắn ta là đàn em."
"Úi?" Mạc Bắc Hồ có chút do dự: "Không tốt lắm đâu..."
"Sợ cái gì? Hắn ta còn dám bắt nạt cậu chắc?" Tô Tiểu Ngọc lộ ra nụ cười gian xảo: "Cậu đợi lúc tôi ở đây thì gọi, hắn ta không dám tức giận."
Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn đối phương, đành phải căng da đầu đồng ý.
Tô Tiểu Ngọc không biết tại sao, tâm trạng trở nên rất tốt, vẫy vẫy tay nói với cậu: "Đi thôi, chuẩn bị quay phim."
...
bắt đầu khai máy, tiểu đội nhỏ ba nhân vật chính Tần Khác, Lý Mộng Dao, Mạc Bắc Hồ, không thể tránh khỏi mà trở nên quen thuộc với nhau.
Lý Mộng Dao còn nhỏ tuổi, tính tình cũng hoạt bát, suy nghĩ thiên mã hành không*, ở chung với mọi người trong đoàn phim cũng khá tốt.
*Thiên mã hành không: đại loại là bay bổng, thay đổi nhanh, đột ngột,...
Còn Tần Khác tính tình nội liễm, sau khi rời khỏi kịch bản có thể lập tức thoát vai ngay, ít lời lại khiêm tốn, nhưng khác với khuôn mặt cao lãnh của hắn ta, người cũng khá dễ nói chuyện, luôn yên lặng ngồi một bên nghe bọn họ nói chuyện.
Hôm nay, Lý Mộng Dao như thường lệ, cười hì hì nhét một nắm quýt vàng nhỏ cho Mạc Bắc Hồ, sau đó thừa nước đục thả câu, kẹp một cái bánh su kem ở bên trong, nhanh chóng nháy mắt với cậu, ra hiệu cậu tranh thủ lúc không ai nhìn thấy mau chóng ăn.
-- Mạc Bắc Hồ và Tô Tiểu Ngọc đều có tạo hình phản chuyển*, vì vậy đạo diễn quản lý chế độ ăn uống của họ rất nghiêm ngặt.
*Phản chuyển: theo cách hiểu của toi ở đoạn này là phải hóa trang vào vai khác giới.
Tô Tiểu Ngọc luôn rất tự giác, thuận tiện còn quản lý cả Mạc Bắc Hồ, khiến người ta rất đồng cảm.
"Đàn em!" Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng rực, nhìn cô với ánh mắt gần như đẫm lệ.
"Suỵt--" Lý Mộng Dao như có tật giật mình: "Tôi vừa mới nhìn thấy đạo diễn và thầy Tiểu Ngọc đang giảng diễn cho diễn viên quần chúng, trong chốc lát hẳn là sẽ không đến đây, cậu tranh thủ bây giờ, mau chóng ăn đi!"
Cô nhỏ giọng nói, giống như cũng đang an ủi chính mình: "Chỉ có thể ăn cái này thôi! Tập thể dục cũng có cheat meal gì đó, hẳn là không sao đâu."
*Cheat meal là bữa ăn thoải mái được lên kế hoạch trước, được tạm thời thoát khỏi chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt để ăn bao nhiêu cũng được.
Mạc Bắc Hồ một ngụm ngậm bánh su kem vào trong miệng, vội vàng gật đầu -- cậu bây giờ đang ăn đồ ngon, người khác nói gì đều có thể gật đầu.
"Đến rồi." Tần Khác đột nhiên mở miệng, hơi hơi ngồi thẳng người, che chắn hơn một nửa Mạc Bắc Hồ, đưa cho cậu một tờ khăn giấy.
Mạc Bắc Hồ vội vàng cầm giấy giả vờ lau miệng, nhanh chóng nhai nhai, nuốt xuống một hơi, sau đó mở to đôi mắt ngây thơ quay đầu lại.
Quả nhiên, đạo diễn và Tô Tiểu Ngọc đã quay lại rồi.
Tô Tiểu Ngọc liếc mắt nhìn Mạc Bắc Hồ một cái, thuận tay lấy mấy quả quýt vàng trong tay cậu.
"A--" Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn đối phương, giận mà không dám nói.
"Cái này đường nhiều." Tô Tiểu Ngọc vô tình nhét mấy quả quýt vàng cho đạo diễn Tề ngồi bên cạnh.
Đạo diễn Tề cười rộ lên, an ủi Mạc Bắc Hồ, vẽ cho cậu một cái bánh lớn: "Yên tâm, đợi đến ngày đóng máy, tôi mời cậu ăn cơm, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu."
Mạc Bắc Hồ buồn bã ỉu xìu, không để những lời này vào tai -- là một hồ ly tinh, cậu đã định sẵn là không thể thực sự muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu trước mặt người khác.
Ngoại trừ Tạ Hào.
"Ôi trời!" Lý Mộng Dao đột nhiên kêu lên: "Quần của tôi bị rách một lỗ rồi!"
Cô ấy căng thẳng nhìn về phía đạo diễn: "Đạo diễn Tề!"
"Ở đâu vậy?" Đạo diễn Tề quan tâm cúi đầu nhìn, Lý Mộng Dao đỏ mặt, ngượng ngùng hạ giọng, ghé vào bên tai đối phương nói: "Trên mông!"
"Phụt!" Đạo diễn Tề nhịn không được cười thành tiếng, cầm lấy vạt áo sau của cô ấy nhìn một cái: "Không sao đâu, không rõ ràng, lát nữa để thầy hóa trang vá lại cho cậu... Ôi chao."
Cô ấy dường như đột nhiên nhớ ra: "Không xong, chiều nay mới nhập một lô trang sức mới, tôi bảo thầy hóa trang đích thân đi nhận rồi, có lẽ phải đến buổi chiều mới trở về."
Lý Mộng Dao quay đầu nhìn vạt áo sau của mình, thoạt nhìn giống hệt một nhóc cún con đang đuổi theo cái đuôi, cô ấy không quá chắc chắn nói: "Hẳn sẽ không bị nhìn thấy đâu nhỉ?"
"Khó nói." Đạo diễn Tề sờ cằm: "Phim của chúng ta sẽ chiếu 4k, hơn nữa khán giả bây giờ xem phim giống như dùng kính hiển vi xem..."
Lý Mộng Dao vẻ mặt đau khổ ôm mông mình.
Tần Khác đứng dậy: "Chỗ sản xuất hẳn là có kim chỉ đúng không? Không quá lớn, tôi có thể vá."
Mấy người đồng thời khiếp sợ nhìn về phía hắn ta.
Tần Khác không hiểu sao lại hơi hơi đỏ tai, hắn ta ho nhẹ một tiếng: "...Hồi nhỏ tôi có giúp bà làm việc may vá."
Lý Mộng Dao kinh ngạc nhìn hắn ta: "Lúc còn nhỏ tôi chỉ giúp bà luồn kim thôi."
Đạo diễn Tề cười cười: "Thật sự làm được chứ? Vậy thì quay thành cảnh hậu trường đi, anh trai vá quần cho em gái cũng rất ấm áp."
Lý Mộng Dao ôm mặt: "Đừng mà, vậy thì mặt mũi của tôi biết để đâu bây giờ!"
Tô Tiểu Ngọc nhìn thời gian: "Mọi người tự xem đi, đừng làm quá mức, tôi phải đi hóa trang trước."
Chiều nay cậu ấy có một cảnh diễn phải lên sân khấu, hóa trang lại tương đối mất thời gian, vì vậy phải chuẩn bị trước.
"Tôi cũng phải đi xem sân khấu đã dựng thế nào rồi." Đạo diễn Tề nhìn Lý Mộng Dao: "Cô cứ để Tiểu Tần thử trước, không được thì đến phòng hóa trang tìm chúng tôi, tôi lại tìm người giúp cô thử xem."
Lý Mộng Dao mặt mày đau khổ gật gật đầu: "Vậy hậu trường..."
Đạo diễn Tề cười rộ lên, nhìn về phía Mạc Bắc Hồ: "Tiểu Hồ quay cho bọn họ đi? Bây giờ không phải rất thịnh hành dạng hậu trường theo hình thức vlog sao?"
"Tôi mang kim chỉ đến rồi." Vốn dĩ vẫn luôn yên lặng theo sau Mạc Bắc Hồ, hệ thống cực kỳ săn sóc giúp bọn họ lấy kim chỉ đến, tiện thể nhận lấy ủy thác của đạo diễn Tề: "Để tôi quay cho, đạo diễn Tề đã quên trình độ quay phim của Mạc Bắc Hồ rồi..."
Đạo diễn Tề sửng sốt một chút, Lý Mộng Dao nhảy dựng lên nói: "Tôi biết tôi biết! Trước đây còn lên hot search nữa, Hồ mắt to và Lộ mặt dài!"
Mạc Bắc Hồ chột dạ sờ sờ mũi.
"Khụ." Đạo diễn Tề nhịn không được cười lên: "Được, vậy làm phiền cậu rồi."
Cô vỗ vỗ vai hệ thống, lại vội vàng rời đi.
Lý Mộng Dao ôm mông, nhìn Tần Khác, ngượng ngùng nhỏ giọng nói: "Hay là em cởi ra cho anh khâu nhé?"
"Cũng được." Hệ thống không có ý kiến gì, nhưng cực kỳ chuyên nghiệp nói: "Nhưng có lẽ không có hiệu quả chương trình lắm."
"Vậy làm sao mới có hiệu quả chương trình?" Lý Mộng Dao mặt mày khổ sở: "Chẳng lẽ phải lớn tiếng hô với mọi người là quần của tôi bị rách một cái lỗ ở mông sao? Tôi cũng cần mặt mũi, nữ minh tinh ở độ tuổi như hoa như ngọc như tôi đừng nói là rách lỗ ở mông, tôi thậm chí còn không nên có mông!"
Mạc Bắc Hồ an ủi vỗ vỗ cô ấy: "Không cần quá đau buồn, cho dù là thần tiên cũng có mông."
Tần Khác giơ kim chỉ lên: "Cởi ra đi."
Lý Mộng Dao cắn răng một cái: "Thôi vậy!"
Cô bò xuống bàn, một bộ hiên ngang lẫm liệt: "Nếu như vậy có thể mang lại một chút lưu lượng cho bộ phim của chúng ta! Vì hiệu quả chương trình, tôi liều mạng!"
Tần Khác do dự một chút: "Nhưng mà..."
"Không cần!" Lý Mộng Dao nhắm mắt lại: "Động thủ đi, tôi không sao! Tôi là dân chuyên nghiệp!"
"Không phải." Tần Khác bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Mạc Bắc Hồ một cái: "Tôi lâu rồi không làm, sợ châm vào... ừm, mông của cô."
Lý Mộng Dao khiếp sợ quay đầu lại nhìn hắn ta, xám xịt bò dậy cởi diễn phục ra: "Vậy vẫn nên cởi ra đi."
"Nhưng cởi ra có phải không quá dễ khâu không? Hay là đàn anh Tiểu Hồ giúp tôi mặc một chút nhé?"
Mạc Bắc Hồ kinh hồn bạt vía, bưng mông: "Muốn châm vào mông tôi sao?"