Thẩm Tu Yến trước nay chưa từng cầm súng, lại càng chưa nói tới chuyện bóp cò.
Giữa cơn mưa như trút, bóng người bên ngoài mơ hồ đến mức chẳng phân nổi rốt cuộc là thứ gì – là dã thú tìm chỗ tránh mưa, là sát thủ Lôi gia phái tới, hay là đội cứu viện của Bách gia?
Mưa đập ầm ầm ngoài cửa động, từng giọt to bị gió hất nghiêng, tạt thẳng vào mặt, vào mắt, đau rát khiến cậu gần như không mở nổi mí.
Cho đến khi bóng người kia đến gần hơn, lờ mờ hiện lên trong ánh lửa chập chờn, gương mặt anh mới hoàn toàn hiện rõ trong tầm mắt.
Súng laser trong tay Thẩm Tu Yến lập tức tuột xuống đất, cậu nhào thẳng vào bóng người ấy:
"Cảnh Hàng!"
Tay phải Lâm Cảnh Hàng xách một con chim bồ câu – chiến lợi phẩm duy nhất anh tìm được.
Anh dùng tay trái ôm ngang eo cậu, đưa người vào trong hang:
"Bảo bối, sao em lại đứng đây? Mau vào trong."
"Ừm..."
Cả hai ngồi xuống bên đống lửa, Lâm Cảnh Hàng vừa đặt con chim xuống, còn chưa kịp xử lý đem nướng, eo đã bị vòng tay kia siết chặt.
Giọng Thẩm Tu Yến run run:
"Cảnh Hàng, em sợ quá..."
"Đừng sợ."
Lâm Cảnh Hàng cho rằng cậu bị mưa gió làm cho hoảng, đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu, trấn an:
"Anh ở đây rồi, bảo bối."
Thẩm Tu Yến lắc đầu:
"Em... em gặp ác mộng..."
"Em mơ thấy gì?"
Anh cúi xuống, hôn lên mái tóc cậu.
"Em mơ... bảo bảo của chúng ta... không còn nữa..."
Nói xong, Thẩm Tu Yến chôn mặt vào ngực anh, bật khóc nức nở.
Cảm giác trong mơ chân thật đến đáng sợ. Cộng thêm tiếng bão ngoài động, cùng với những ngày dài thiếu ăn, thiếu ngủ, lo lắng dồn nén, cuối cùng cũng kéo sập phòng tuyến trong lòng cậu.
"Tu Yến, sẽ không đâu, sẽ không đâu."
Nghe cậu khóc như vậy, lòng Lâm Cảnh Hàng như bị đá thô nghiền nát, đau tới không thở nổi. Anh vừa vỗ về lưng cậu, vừa khẽ gọi tên:
"Đừng sợ, chỉ là mơ thôi."
"Nhưng mà... em thật sự cảm giác bảo bảo không ổn..."
Giọng cậu nghẹn lại,
"Bụng cứ co thắt từng cơn, em sợ... sợ đi thêm chút nữa, con sẽ bỏ em mà đi..."
"Cho nên chúng ta mới càng phải cố hết sức bảo vệ con."
Giọng anh dịu xuống, mang theo kiên định:
"Ăn chút gì đã, được không?"
Nói rồi, anh đưa tay vào túi quần, lấy ra một ít thứ đặt vào lòng bàn tay, dùng giọng như dỗ dành đứa nhỏ:
"Nhìn xem, anh còn tìm được cái này."
Thẩm Tu Yến cúi đầu, thấy anh mở tay ra – bên trong là ba quả trứng chim nhỏ.
"Anh nướng cho em ăn."
Lâm Cảnh Hàng hôn khẽ lên khóe môi cậu.
"Ừm..."
Nhìn Lâm Cảnh Hàng cẩn thận đặt trứng cạnh đống lửa, Thẩm Tu Yến từ từ bình tĩnh lại. Anh vẫn luôn cố gắng vì đứa nhỏ của bọn họ, vậy cậu sao có thể gục ngã trước?
Trứng rất nhanh đã chín, Lâm Cảnh Hàng bóc vỏ, đưa đến bên môi cậu:
"Há miệng nào."
Thẩm Tu Yến cắn một miếng, rồi khẽ nói:
"Anh cũng ăn đi."
Đêm nay cậu ăn chẳng bao nhiêu, mà gần như cả ngày Lâm Cảnh Hàng vẫn chưa bỏ bụng thứ gì ra hồn.
"Em ăn đi."
Anh vẫn kiên trì.
Ngẩng đầu lên, Thẩm Tu Yến vô tình thấy vết thương trên cánh tay anh.
Một vệt máu đã khô kéo dài trên da, rõ ràng là vết rạch mới.
"Anh bị thương rồi."
Cậu lập tức quên luôn chuyện ăn uống, hai tay nâng lấy cánh tay anh.
"Không sao."
Anh đáp nhẹ.
"Làm sao mà bị vậy?"
Lâm Cảnh Hàng cười nhạt, trong mắt là thứ dịu dàng sâu không thấy đáy, liếc sang con bồ câu bên cạnh:
"Đi săn nó, lỡ bị quệt một chút thôi."
Thẩm Tu Yến nghe vậy hoàn toàn tin là thật, gật đầu:
"Để em băng lại cho anh..."
Cậu lục trong ba lô lấy băng gạc. Lần trước anh bị thương chỉ lấy áo sơ mi xé tạm băng lại, lần này cậu muốn làm cho tử tế hơn.
Lâm Cảnh Hàng đưa tay giữ lấy:
"Chút vết trầy thôi, không cần đâu."
"Nhưng mà mình có băng gạc mà..."
"Không cần."
Anh dùng ngón tay cái khẽ chạm vào mặt cậu,
"Đừng lãng phí."
"... Vâng."
Cuối cùng, Thẩm Tu Yến vẫn nghe theo anh.
Lâm Cảnh Hàng cho cậu ăn hai quả trứng, còn mình chỉ ăn một. Sau đó anh xiên con bồ câu lên que gỗ đặt trên lửa, rồi quay sang chỗ vách đá, lấy nước trong ống trúc mang về.
Đưa ống trúc cho cậu, anh nói:
"Uống chút đi."
Thẩm Tu Yến nhận lấy, cổ họng khô rát, đúng là rất khát nên uống ngay một ngụm.
"Nước này... vị lạ quá..."
Cậu chậm rãi nói,
"Không giống mấy lần trước."
Trong nước có một vị tanh nhè nhẹ như mùi sắt, không khó uống nhưng cũng chẳng dễ chịu.
"Hôm trước là nước mưa."
Lâm Cảnh Hàng bình tĩnh giải thích,
"Còn đây là nước sông, vị khác cũng bình thường thôi."
Đầu óc mấy hôm nay vì đói nên phản ứng chậm hơn, cậu nghe xong chỉ "Ừm" một tiếng, không nghĩ sâu hơn.
Uống nước xong, hai người ngồi sát vào nhau, cùng chờ con bồ câu chín trên lửa.
Bọn họ đã mắc kẹt ở nơi này gần nửa tháng, chẳng ai biết khi nào mới có thể rời khỏi rừng rậm. Còn ba đứa nhỏ ở nhà... không biết đã nhớ bọn họ tới mức nào rồi.
Một lúc lâu sau, ăn xong bồ câu, khí lực cũng khá hơn, Lâm Cảnh Hàng vòng tay từ phía sau ôm lấy cậu, đặt khẩu súng laser vào tay Thẩm Tu Yến:
"Được rồi, để anh dạy em cách dùng súng..."
Lúc nãy vừa về, anh thấy rõ cảnh tượng cậu đứng ở cửa hang, tay ôm súng run bần bật, đến bắn còn chưa biết bắn, lòng anh suýt nữa vỡ nát.
"Ừm."
Thẩm Tu Yến gật đầu.
Anh chồng tay lên tay cậu, chỉ vào một điểm trên vách đá đối diện:
"Đầu tiên là nhắm, như thế này. Khi em đã ngắm chuẩn rồi, chỉ cần bóp cò..."
Một tia laser nhỏ mà uy lực cực lớn b*n r*, trong nháy mắt đã thiêu cháy đá, để lại một lỗ đen sâu trên vách.
Bách gia.
Trong phòng ngủ của Lâm Cảnh Hàng và Thẩm Tu Yến, trên chiếc giường lớn mềm mại, có một nhóc con đang cuộn người trong chăn.
Cậu bé nghiêng người, toàn thân cuộn tròn như một con mèo nhỏ, cái đầu xíu gối lên gối của người lớn, bàn tay bé xíu nắm chặt một góc chăn.
Đó là Tiểu Quân Hành.
Phòng của ba ba và mỗ phụ không cài bất kỳ hạn chế nào với cậu, nên tối nay vì nhớ ba mẹ quá, cậu ôm khung ảnh chụp chung của cả nhà xem mãi, xem mãi, rồi mệt quá lăn ra ngủ luôn tại đó.
Đột nhiên, Tiểu Quân Hành th* d*c, giật mình tỉnh.
Trong mơ, ba ba và mỗ phụ đã về nhà, còn mua thật nhiều đồ ngon cho cậu. Mỗ phụ cười ôm cậu lên hỏi:
"Tiểu Quân Hành có nhớ ta không?"
Nhưng khi mở mắt, giường lớn trống trơn, chẳng có ai cả.
Cậu vẫn nhớ rất rõ, lúc mình còn nhỏ hơn bây giờ, có lần mỗ phụ và ba ba mỗi người nằm một bên, nắm tay cậu, cùng ru cậu ngủ.
Khi đó... hạnh phúc biết bao nhiêu.
Tiểu Quân Hành ôm khung ảnh đầu giường vào lòng – trong ảnh là ba ba, mỗ phụ và ba nhóc con – khẽ thì thầm:
"Ba ba, mỗ phụ... hai người đang ở đâu..."
Cậu nhảy xuống giường, vẫn không chịu bỏ cuộc, lại thử gọi video cho cả hai lần nữa. Kết quả vẫn giống y như mọi lần trước – không kết nối được.
Ngó sang đồng hồ, đã quá nửa đêm.
Tiểu Quân Hành mở cửa phòng, định ra ngoài lấy nước.
Mới đi được mấy bước trong hành lang, đã nghe thấy tiếng sụt sịt từ phòng của cặp song bào thai.
Hai đứa em đang khóc.
Cậu bé đẩy cửa vào, thấy hai anh em Tiểu Quân Trạch và Tiểu Quân Hoài ôm nhau trên giường nhỏ, mắt rưng rưng, nước mắt giàn giụa.
Cậu bật đèn, hai cậu nhóc vừa nhìn thấy anh cả, liền vừa khóc vừa gọi:
"Ô ô... Ba ba, mỗ phụ... ô..."
Nhìn hai đứa em khóc, tim Tiểu Quân Hành như bị ai bóp. Cậu nhớ tới lời ba ba nói – mình là anh cả, phải có trách nhiệm. Vì thế cậu cố nuốt nước mắt xuống, trèo lên giường ôm lấy hai đứa, vỗ nhẹ lưng dỗ:
"Đệ đệ ngoan, đừng khóc... ba ba với mỗ phụ sắp về rồi..."
Hai bé song bào thai đã hơn tám tháng, bập bẹ nói được vài từ:
"Nhớ... ba ba..."
"Muốn... mỗ phụ..."
Nghe xong, mắt Tiểu Quân Hành lại cay xè, nhưng vẫn cố gắng dỗ dành, rồi nghĩ ra điều gì đó:
"Để ca ca đi lấy bánh kem mỗ phụ làm cho các em, được không?"
"Ô ô... Ưm..."
Vậy là Tiểu Quân Hành đi ra ngoài, chạy thẳng tới phòng bếp, mở tủ lạnh lấy chiếc bánh kem ra.
Cậu vẫn nhớ lúc mỗ phụ làm bánh, dáng vẻ ôn nhu, kiên nhẫn – như thể đã gom hết yêu thương dành cho ba anh em, nhào nặn thành nhân bánh và kem tươi.
Lúc giao cho người hầu, mỗ phụ còn dặn:
"Tiểu Quân Hành nếu muốn ăn thì cứ cho con ăn trực tiếp, còn hai đứa nhỏ muốn ăn thì móc phần trứng lòng đào bên trong ra cho chúng."
Vì vậy, Tiểu Quân Hành đặt bánh kem lên khay, lấy chén nhỏ, bẻ từng miếng bánh – phần kem trứng lòng đào chảy ra, từ từ đầy lên trong chén.
Có dâu tây, có lòng đỏ trứng...
Bẻ thêm vài miếng nữa, nhìn bánh kem sắp hết sạch, cậu bé mím môi, trong mắt long lanh nước.
Mỗ phụ, bánh kem người làm cho con... con sắp ăn hết rồi...
Bao giờ hai người mới về...
Ngày hôm sau, Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng tiếp tục men theo sườn núi đi lên. Chẳng bao lâu sau, một tiếng kêu đau bật ra:
"Á!"
Lâm Cảnh Hàng lập tức quay người, căng thẳng hỏi:
"Sao vậy, bảo bối?"
Chỉ thấy mắt cá chân Thẩm Tu Yến bị một cành cây khô to đổ ngang đường quệt trúng, da bị xước, máu đang rịn ra.
Không nói hai lời, anh ngồi xổm xuống, lấy băng gạc từ ba lô ra, đỡ cậu ngồi lên tảng đá bên cạnh, chuẩn bị băng bó.
"Cảnh Hàng..."
Thẩm Tu Yến muốn ngăn lại.
Anh đã từng nói "đừng lãng phí", giờ chỉ là vết thương nhỏ, cậu cũng không muốn dùng băng.
"Nghe lời."
Lâm Cảnh Hàng trầm giọng,
"Nếu nhiễm trùng thì làm sao?"
Anh xé băng gạc, quấn vòng quanh mắt cá chân cậu từng lớp, từng lớp.
Đến lúc này, Thẩm Tu Yến mới thực sự hiểu ý nghĩa câu "không cần lãng phí" của anh.
Anh sợ chính mình nếu bị thương, vết thương nhiễm trùng, phát sốt sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Nên băng gạc sạch anh vẫn luôn để dành, là để phòng khi cậu bị thương.
Băng xong, Lâm Cảnh Hàng khẽ hỏi:
"Còn đau không?"
Thẩm Tu Yến lắc đầu, thật ra chỉ là vết xước nhỏ thôi.
Anh cúi xuống, hôn qua một cái trên băng gạc ở mắt cá chân cậu, sau đó dứt khoát bế cậu đi thêm một đoạn, đến khi xác định cậu đi lại không sao mới để xuống.
Hai người lại đi thêm một quãng dài dọc theo sườn núi. Càng lên cao, tình hình càng đỡ khắc nghiệt, trên núi có nhiều hang đá để tránh mưa, Lâm Cảnh Hàng cũng ngày càng thuần thục trong việc bắt chim. Nguồn nước không còn là vấn đề, sắc mặt Thẩm Tu Yến cũng đỡ hơn trước, vết thương ở chân do được thay băng thường xuyên nên không bị nhiễm trùng, nay cũng gần như lành.
Chỉ có điều, bụng nhỏ vẫn thỉnh thoảng co rút đau, hơn nữa vẫn chỉ hơi hơi nhô lên.
Trong lòng cậu hiểu rất rõ – thai nhi phát triển không tốt, không được khỏe mạnh như ba bé trước.
Nhưng trong hoàn cảnh này, làm sao con có thể cường tráng như bình thường? Chỉ cần còn giữ được, đã là may mắn rồi.
Cuối cùng hai người cũng lên đến đỉnh núi, nhìn xuống dưới triền.
Ở chân núi, lác đác có vài căn nhà gỗ, trông giống như có người sinh sống.
Hai người nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương là niềm vui và hy vọng.
Bọn họ... sắp ra được ngoài rồi.
Chỉ là...
"Đừng vội mừng quá."
Lâm Cảnh Hàng siết tay Thẩm Tu Yến,
"Anh chỉ lo, có khả năng Lôi Duệ đã cho người phục sẵn ở mấy chỗ thế này, chờ chúng ta xuất hiện..."
Phân người giữ ở những nơi bọn họ có khả năng đi ra – cách làm này đơn giản mà hiệu quả.
"Dĩ nhiên, cũng có thể là anh nghĩ nhiều."
Anh nói thêm.
"Ừ."
Thẩm Tu Yến gật đầu,
"Cẩn thận một chút, vẫn hơn."
Nếu không có thì quá tốt, nhưng nếu có, bọn họ cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý.
"Bảo bối."
Lâm Cảnh Hàng lấy chiến giáp mặc lại cho cậu, nhét súng laser vào tay,
"Nếu thật sự gặp nguy hiểm, anh sẽ chắn phía trước. Nhưng em cũng phải cố bảo vệ chính mình, nghe không?"
"Được..."
Thẩm Tu Yến siết chặt khẩu súng. Những gì anh dạy cậu, từng bước từng động tác, cậu đều nhớ rất rõ.
Chuẩn bị xong xuôi, cả hai bắt đầu xuống núi.
Quả nhiên, đi được nửa sườn thì không khí xung quanh đột ngột thay đổi — sát khí mơ hồ tràn ra, như có thứ gì đang âm thầm rình rập...