Chương 138

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng tiếp tục men theo sườn núi đi lên.

Đi được không bao xa, Thẩm Tu Yến bỗng "a" một tiếng, giật mình khựng lại.

Lâm Cảnh Hàng quay phắt đầu, căng thẳng:

"Làm sao vậy, bảo bối?"

Cổ chân Thẩm Tu Yến bị một cành cây to đổ ngang đường quệt trúng, da bị rách, máu rịn ra từng giọt.

Lâm Cảnh Hàng không nói một câu thừa, lập tức ngồi xổm xuống, đỡ cậu ngồi lên tảng đá bên cạnh rồi móc băng gạc trong ba lô ra.

"Cảnh Hàng..."
Thẩm Tu Yến muốn ngăn lại.

Anh đã từng nói: "vết thương nhỏ không cần lãng phí băng gạc", giờ chỉ sướt da một chút, cậu thật sự không muốn dùng.

"Nghe lời."
Giọng anh trầm xuống,
"Nếu bị nhiễm trùng thì làm sao?"

Anh xé băng, cẩn thận quấn từng vòng quanh mắt cá chân cậu.

Đến lúc này, Thẩm Tu Yến mới hiểu rõ câu "không cần lãng phí" ban đầu là có ý gì.

Anh sợ nếu chính mình bị thương nặng, vết thương nhiễm trùng dẫn đến sốt cao, sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Bởi vậy vẫn luôn giữ băng gạc nguyên vẹn, là để phòng khi cậu bị thương.

Băng xong, Lâm Cảnh Hàng nhỏ giọng hỏi:

"Còn đau không?"

Thẩm Tu Yến lắc đầu. Thật ra chỉ là vết thương nhỏ thôi.

Anh cúi xuống, hôn khẽ lên lớp băng trên mắt cá chân cậu, sau đó dứt khoát bế cậu đi một đoạn dài, đến khi xác nhận cậu đi lại không sao mới đặt xuống.

Từ đó trở đi, bước chân hai người chậm lại. Vừa đi, vừa quan sát bốn phía.

Quả nhiên, càng xuống thấp, sát khí trong không khí càng rõ ràng, dày đặc như sương lạnh.

Lâm Cảnh Hàng nắm chặt tay Thẩm Tu Yến, tránh để lỡ có biến cố mà lạc mất nhau.

Bốn sát thủ cuối cùng cũng lộ diện, phân ra bốn hướng, vây họ vào giữa.

Tất cả đều che mặt, tay cầm kiếm laser, im lặng nhìn chăm chăm hai người. Ánh mắt lạnh lẽo như mặt nước tĩnh không gợn sóng.

Lâm Cảnh Hàng nhìn thẳng bọn chúng, chậm rãi rút kiếm laser bên hông. Anh không nói một lời, nhưng khí thế trên người lại như đợt hồng thủy trào dâng, ép thẳng tới bốn sát thủ.

Anh là SSS cấp tư chất, người thường làm sao chịu nổi áp lực này. Đám sát thủ dù đã trải qua huấn luyện thể năng hà khắc, cũng suýt bị khí thế ấy ép đến không thở nổi, nhưng vẫn cắn răng giữ vững tư thế chiến đấu.

Không khí rơi vào tĩnh lặng quỷ dị.

Lòng Thẩm Tu Yến chùng xuống. Cậu biết, trận chiến này... không tránh được rồi.

Bảo bảo...
Bất luận thế nào, mình cũng phải bảo vệ con...

Đã có thể kiên cường sống trong hoàn cảnh như vậy, đứa nhỏ tuyệt đối không thể ngã xuống ở đây.

Đám sát thủ cuối cùng cũng động. Thân hình bọn chúng như tia chớp xông tới, tốc độ nhanh đến mức gần như chỉ còn lại tàn ảnh.

Lâm Cảnh Hàng một tay vung kiếm, tay kia kéo Thẩm Tu Yến, dồn sức đánh về một phía. Kiếm của tên sát thủ kia bị anh hất văng, cánh tay hắn bị mũi kiếm lướt qua, rạch một đường dài.

Nhân lúc xuất hiện một khoảng trống, Lâm Cảnh Hàng kéo Thẩm Tu Yến lao ra, phá vòng vây.

Kiếm laser năng lượng cao, vết thương lập tức cháy xém, da thịt đen lại, máu vẫn trào ra không dứt. Vậy mà ánh mắt gã sát thủ chỉ hơi chao động trong chớp mắt, rồi lại liều mạng lao đến lần nữa, cùng ba kẻ còn lại tiếp tục công kích.

Quả thực là máy giết người hình người...

Một luồng lạnh buốt dâng lên trong tim Thẩm Tu Yến. Cậu tránh sau lưng anh, nâng súng laser lên – cậu cũng có vũ khí, cậu cũng có thể chiến đấu.

Hơn nữa, Lâm Cảnh Hàng đã dạy cậu cách bắn rồi.

Cậu siết chặt súng, nhưng Lâm Cảnh Hàng gần như chắn hết mọi đường tấn công, dùng thân mình che kín trước mặt cậu, khiến cậu căn bản không có chỗ nào để nổ súng.

Dù anh cường đại, nhưng bốn đấu một, lại còn phải bảo vệ thai phụ, cũng không thể mãi như vậy.

"Cảnh Hàng..."
Thẩm Tu Yến khẽ gọi.

"Tu Yến."
Giọng anh đáp lại thấp hơn bình thường.

Chỉ một tiếng gọi, cậu đã hiểu ý anh. Hai người khẽ xoay người, dựa lưng vào nhau.

Thẩm Tu Yến nhấc súng, nhắm thẳng về phía sát thủ trước mặt.

Bọn họ – sẽ kề vai chiến đấu.

Đôi mắt phượng của cậu trở nên sắc lạnh, khóe mắt hơi nheo lại, khóa chặt vào tên sát thủ đối diện.

Người kia bị cậu nhìn chằm chằm, trong lòng bất giác chấn động.
Một "chìa khóa thể chất" lớn lên trong nhung lụa, hào môn thiếu phu nhân...
Sao lại có thể có ánh mắt giống y hệt Lâm Cảnh Hàng như vậy?!

Hắn buộc mình ổn định lại tâm thần, tiếp tục lao tới.

Thẩm Tu Yến hít sâu một hơi, đè xuống run rẩy nơi đầu ngón tay, âm thầm nói với chính mình: Không được sợ.
Rồi bóp cò.

Tên sát thủ nghiêng người tránh mấy phát đầu, thế công cũng bị làm loạn.

Mấy người giằng co hơn mười phút, chớp mắt đã là mồ hôi và máu vung vãi. Trong lúc Lâm Cảnh Hàng đang chặn ba tên, bất ngờ có hai tên trong đó liều mạng đổi chiêu, cùng lúc lao vào anh. Tên còn lại thì bất ngờ đổi hướng, thẳng người đâm về phía Thẩm Tu Yến.

Mũi kiếm chỉ trong chớp mắt đã gần sát người, càng lúc càng tiến gần bụng.

Thẩm Tu Yến phản ứng muộn nửa nhịp, nghiêng đầu lại, vừa vặn đối mặt với lưỡi kiếm đang lao tới, đồng tử co rút kịch liệt. Bản năng ôm lấy bụng, toàn thân căng cứng.

Ánh mắt Lâm Cảnh Hàng tối sầm, nhìn chằm chằm mũi kiếm, sát ý dâng ngập hắc mâu.

Trên mặt đám sát thủ vốn vô cảm cũng thoáng lộ vẻ mừng rỡ. Dù đã quen được huấn luyện "tâm như tro tàn", nhưng khi nhiệm vụ sắp thành công, cảm xúc vẫn khó mà hoàn toàn che giấu.

Trong mắt mọi người, mũi kiếm như đi vào "chế độ quay chậm", từng chút từng chút áp sát Thẩm Tu Yến.

Cậu khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm lưỡi kiếm càng lúc càng gần. Hai tay ôm lấy bụng, chỉ có một ý nghĩ:

Chỉ cần đừng trúng vào con là được...

Đúng lúc này —

Đôi mắt đen của Lâm Cảnh Hàng bỗng co lại, như gợn lên một vòng xoáy vô hình.

Trong khoảnh khắc, mũi kiếm kia giống như bị hút vào một dòng chảy thời không kỳ lạ. Chỉ một cái chớp mắt, quỹ tích của nó đột nhiên đảo ngược —

Trở lại đúng vị trí vừa mới khởi chiêu, khi tên sát thủ còn chưa tung đòn tấn công về phía Thẩm Tu Yến!

Đám sát thủ hoàn toàn không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, toàn bộ sững người.

Còn Thẩm Tu Yến thì biết rất rõ —

Là "thời không hồi tưởng" của Lâm Cảnh Hàng!

Đúng vậy, đó là lá bài tẩy lớn nhất của anh. Bởi đã quá lâu không dùng, cậu suýt nữa quên mất.

Không kịp do dự, Thẩm Tu Yến lập tức giơ súng, nhắm thẳng tên sát thủ kia bóp cò. Tia laser găm trúng cánh tay hắn, hắn đau đến nỗi kiếm tuột khỏi tay rơi xuống đất.

Lâm Cảnh Hàng không bỏ qua cơ hội, một kiếm đâm xuyên ngực hắn.

Giải quyết xong một tên, vẫn còn ba.

Đúng lúc đó, một nhóm khoảng hai mươi người nhanh chóng áp lại gần. Thoáng đầu, trái tim cả hai căng thẳng, nhưng rất nhanh đã chuyển sang mừng rỡ:

— Là Bách gia quân!

Là quân ứng cứu của nhà ngoại!

Bách gia quân chia thành rất nhiều phân đội nhỏ, có đội lục soát toàn diện, có đội đứng chờ ở những khu vực "có khả năng xuất hiện" của hai người. Đội này chính là đơn vị được bố trí chờ ở hướng sườn núi này.

Không ngờ lại vừa khéo chặn trúng.

Bách gia quân lập tức xông lên hỗ trợ, rất nhanh đã phối hợp với Lâm Cảnh Hàng, dọn sạch ba sát thủ còn lại.

Áp lực trên vai hai người rốt cuộc được giải phóng. Cả hai đều vô cùng chật vật – quần áo tơi tả, trên người toàn bụi đất và máu.

Lâm Cảnh Hàng gần như cả người nhuộm đỏ, mà Thẩm Tu Yến nhờ anh che chắn nên ít thương tổn hơn, nhưng sắc mặt trắng bệch dọa người.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, là chúng thuộc hạ đến chậm!"
Thống lĩnh đội quân quỳ một gối xuống đất, cúi đầu nhận lỗi.

Bách gia quân là lực lượng hoàn toàn trực thuộc Bách gia. Từ khi Lâm Cảnh Hàng nhận nhiệm vụ tiền thưởng cấp tối cao, lại đoạt được quán quân giải chiến đấu giả tưởng không gian, bọn họ đã sớm tâm phục khẩu phục với anh. Bách lão gia tử cũng đã định sẵn phong hàm thiếu tướng cho anh, chỉ còn đợi làm nghi thức chính thức.

"Không sao."
Lâm Cảnh Hàng lắc đầu,
"Đến được là tốt rồi."

Mọi người cùng nhau đi về phía phi thuyền Bách gia quân mang tới, chuẩn bị hồi chủ tinh.

Thẩm Tu Yến khẽ ôm bụng, trong lòng ngũ vị tạp trần —
Cuối cùng... bọn họ cũng được cứu.
Đứa nhỏ trong bụng... cũng được cứu rồi...

Lâm Cảnh Hàng muốn bế cậu lên phi thuyền, nhưng cậu lắc đầu:

"Không cần..."

Trên tay anh cũng có vết thương, vừa rồi lúc chiến đấu đã bị chém trúng một nhát. Nghĩ đến cánh tay vốn đã có thương tích của anh, Thẩm Tu Yến càng không muốn làm anh mệt thêm.

"Em còn tự đi được..." cậu cố chấp nói.

Nhưng mới bước được hai bước, chân bỗng mềm nhũn, trước mắt tối sầm — cậu ngã nhào về sau.

"Tu Yến!"

Lâm Cảnh Hàng lập tức ôm lấy, không để cậu ngã xuống đất.

Không do dự nữa, anh bế xốc cậu lên, ôm thẳng vào phi thuyền.

Trong khoang nghỉ, anh đặt Thẩm Tu Yến nằm lên giường, giúp cậu đắp chăn cẩn thận.

"Thiếu gia..."
Một vị quan chỉ huy bước vào.

"Ừ."
Lâm Cảnh Hàng vẫn nắm tay Thẩm Tu Yến, hỏi:
"Bách gia tổng cộng phái bao nhiêu đội tới tìm chúng ta?"

"Tổng cộng năm đội, thưa thiếu gia."

Anh gật đầu. Năm đội – con số ấy đã là cực hạn. Bách Viễn tinh có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tinh cầu ấy vẫn cần quân đội phòng thủ. Một khi binh lực trở nên mỏng manh, hậu quả khó mà tưởng tượng.

Hơn nữa, qua Nhĩ Đa Mạc tinh quá rộng, rừng mưa dày đặc, địa hình phức tạp. Muốn tìm hai người giữa khu vực bao la như vậy, mà còn tìm được đúng lúc như thế, đã là vô cùng khó.

Nhìn sang gương mặt trắng bệch trên giường, anh trầm giọng ra lệnh:

"Lập tức liên hệ ông ngoại. Bảo ông ngoại chuẩn bị tiếp ứng, và nhờ ông tìm mấy bác sĩ sản khoa giỏi nhất chờ hội chẩn cho Tu Yến."

"Cái này... vâng!"

Quan chỉ huy thoáng sững người – thiếu phu nhân... mang thai?
Anh ta hoàn toàn không nhìn ra. Nhưng nghe đến hai chữ "hội chẩn", lập tức hiểu — tình trạng của thiếu phu nhân và thai nhi chắc chắn không ổn.

Anh ta không dám chậm trễ, vội vàng đi thi hành mệnh lệnh.

Bách gia.

Sau khi nhận được tin báo, Bách lão gia tử gần như bật dậy khỏi ghế, đi qua đi lại:

"Tiểu Yến mang thai... Tiểu Yến lại mang thai..."

Ông vừa mừng đã lại như bị một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

Cảnh Hàng bảo ông chuẩn bị bác sĩ sản khoa hội chẩn — điều này có nghĩa là... tình trạng của Tiểu Yến không ổn.

Nghĩ cũng phải, trong hoàn cảnh khắc nghiệt như rừng mưa nguyên thủy, sống sót hơn hai mươi ngày, làm sao thân thể còn có thể tốt được?

Niềm vui vừa lóe lên đã bị lo lắng dập tắt một nửa. Ông lập tức ra lệnh liên hệ các chuyên gia sản khoa hàng đầu trên chủ tinh, yêu cầu toàn bộ chuẩn bị cấp cứu.

Trên phi thuyền, Lâm Cảnh Hàng nắm chặt tay Thẩm Tu Yến.

Ngón tay cậu thon dài, xinh đẹp như bạch ngọc, bình thường anh rất thích ngắm. Nhưng lúc này, anh không còn tâm trí nào để thưởng thức nữa.

Anh áp bàn tay ấy lên mặt mình, khẽ v**t v*, giọng khàn đi:

"Tu Yến, cố lên... Chúng ta sắp về chủ tinh rồi..."

Hàng mi cong như cánh bướm của cậu khẽ run, nhưng vẫn không tỉnh.

Anh cúi thấp người, đặt một nụ hôn lên trán cậu, sau đó hôn xuống mu bàn tay, ánh mắt lại dừng trên bụng nhỏ của cậu.

Trong cặp mắt đen sâu thẳm ấy, hiếm khi có dao động rõ rệt đến vậy – lo lắng, đau lòng, tự trách... tất cả đan vào nhau.

Không bao lâu, phi thuyền đáp xuống tinh cảng nơi Bách gia quân đóng quân trên chủ tinh.

Lâm Cảnh Hàng bế Thẩm Tu Yến xuống phi thuyền, vừa xuống đã thấy Bách lão gia tử đích thân tới đón.

Nằm trong lòng anh, Thẩm Tu Yến từ từ mở mắt, giọng khàn khàn, yếu ớt:

"Cảnh Hàng... đây là... đâu..."

Tiếp theo, cậu nhìn thấy Bách lão gia tử đang tiến lại gần:

"Ông ngoại... A... Đây là mơ sao..."

Lâm Cảnh Hàng nghe tiếng cậu, tim càng đau như bị siết chặt:

"Bảo bối, không phải mơ. Chúng ta về rồi, về chủ tinh rồi."

Khóe môi Thẩm Tu Yến cong lên, nở một nụ cười yếu ớt. Sau đó cậu chôn mặt vào ngực anh, nước mắt nóng hổi thấm ướt áo anh:

"Đứa nhỏ của chúng ta... được cứu rồi..."

Nhìn sắc mặt xanh xao yếu ớt của cậu, Bách lão gia tử cũng nóng ruột đến tay chân phát run. Hiện tại trên người cậu là... chắt ngoại ruột của ông!

"Mau, mau lên xe!"
Bách lão gia tử vội vàng dẫn đường,
"Trong nhà đã chuẩn bị xong thiết bị y tế và bác sĩ, chúng ta về thẳng Bách gia."

"Vâng."
Lâm Cảnh Hàng ôm chặt Thẩm Tu Yến lên tinh xa, ngồi ghế sau.

Trên đường, Thẩm Tu Yến lại chìm vào hôn mê, cứ như vậy dựa vào lòng anh, tỉnh rồi lại ngất, ngất rồi lại tỉnh, cho đến khi tinh xa dừng lại trước cửa Bách gia...

Bình Luận (0)
Comment