“Tắt đèn giúp anh với.” Minh Hòa nói.
“Ò.” Niên Tuế xoay người mò mẫm công tắc trên tường, do dự xem có nên tô lại chút son không.
Thôi bỏ đi, cô nghĩ, kẻo lát nữa lại lem nhem hết cả.
Một tiếng “tách” vang lên khe khẽ, kim thép gảy vào phiến kim loại, trong phòng vang lên giai điệu Giáng Sinh vui tươi.
Minh Hòa bê quả cầu pha lê bước lại gần Niên Tuế, ánh sáng vàng ấm áp yếu ớt chiếu sáng trận tuyết lớn đang bay tán loạn trong lồng kính trong suốt, anh cười nói với cô: “Giáng Sinh vui vẻ.”
Niên Tuế cảm thấy lần cuối cùng mình nhìn thấy món này chắc là ở cửa hàng lưu niệm trước cổng trường tiểu học 20 năm trước, cô nhận lấy quả cầu pha lê đang xoay chậm rãi từ tay Minh Hòa, hỏi anh: “Anh tự làm đấy à?”
“Anh không làm được, anh nhờ người ta làm theo yêu cầu đấy.” Minh Hòa cách lớp kính chỉ vào người gỗ nhỏ bên trong, “Đây là em này, giống không?”
Niên Tuế cười gật đầu, dùng đầu ngón tay chạm vào một người khác nói: “Cái này làm anh cũng giống ghê.”
Dưới ánh đèn đường, một nam một nữ nắm tay nhau, chú mèo nhỏ trong lòng đội mũ Giáng Sinh. Mùa đông tiêu điều lạnh lẽo, nhưng thế giới ở trong này lại ấm áp và tươi đẹp biết bao.
Tuyết sắp ngừng rơi, Niên Tuế lật ngược quả cầu rồi lại đặt xuống ngay ngắn, hai người đầu chụm đầu, ghé vào bàn ngắm nhìn trận tuyết đầu mùa thuộc về riêng họ trong thế giới thu nhỏ ấy.
Chút tiếc nuối cuối cùng dường như cũng lặng lẽ được san phẳng, nếu thực sự có không gian song song, vậy thì hãy ước nguyện cho họ ở nơi đó sẽ hạnh phúc hơn chút nữa.
Lò vi sóng vang lên một tiếng “ting”, Minh Hòa đứng dậy bật đèn trên quầy bar, bưng đĩa cơm đút lò đã hâm nóng đặt lên bàn, nói: “Em ăn đi, anh đi tắm trước đây.”
“Ồ… Hả?” Niên Tuế miệng đáp xong não bộ mới phản ứng lại xem có phải mình vừa bỏ sót điều gì không, cô nhìn Minh Hòa với vẻ không thể tin nổi: “Anh, anh đi tắm á?”
“Đúng rồi, tối nay ồn ào chết đi được.” Minh Hòa cởi cúc áo khoác, anh mệt thật sự, không nghe ra chút nghi ngờ trong giọng điệu của cô, chỉ coi đó là câu hỏi bình thường, còn nói với cô: “May mà em không đi đấy, đông người lắm.”
“À đúng rồi, suýt thì quên cái này.” Anh móc từ trong túi ra một gói bánh quy gừng hình người được buộc nơ, nhét vào tay cô, xoa đầu Niên Tuế rồi nói lại lần nữa: “Giáng Sinh vui vẻ.”
“…Giáng Sinh vui vẻ.”
Niên Tuế ngồi một mình bên quầy bar, nghiến răng nắm chặt cán thìa, dùng sức dầm nát đĩa cơm bò phô mai đút lò.
Được rồi, anh không vội thì thôi, cô nhét một miếng cơm to * * vào miệng, dù sao ngày tháng tốt đẹp còn dài, để tôi xem rốt cuộc anh chọn ngày nào.
*
Năm nay Nghiêm Dương cũng không ở lại Thượng Hải đón năm mới, anh chàng về nhà một tháng, nghe hai vị phụ huynh càm ràm không ít, đầu sắp nổ tung rồi.
Cậu ấy cũng không quen ở lại thành phố, tiếng còi xe inh ỏi trên đường làm cậu ấy đinh tai nhức óc, cậu ấy vẫn thích tiếng gió gào thét bên tai nơi núi rừng hơn.
Ngày xuất phát đi Nepal, Minh Hòa là người đưa cậu ấy ra sân bay, Nghiêm Dương vừa kéo cửa xe thì bị ném một vật mềm oặt vào lòng.
“Gì đấy?”
“Trả lại mày.” Vẻ mặt Minh Hòa đầy khó chịu, “Một con thỏ báo hại tao 10 năm trời.”
“Mày vẫn còn giữ à.” Nghiêm Dương nắn nắn con thỏ đó, bật cười: “Bảo quản tốt ghê nhỉ.”
Con thỏ màu tím hồng này dù sao cũng là phiên bản giới hạn của hãng lớn, giá cả đắt đỏ mà gia công cũng tinh xảo. Niên Tuế thấy thích còn mua cả nước giặt chuyên dụng cho đồ bông, tốn bao công sức mới giặt nó sạch sẽ mềm mại trở lại, trông y như mới mua.
Kết quả là người ta vốn định tặng cho “mối tình đầu”, tất nhiên là tình đầu bất thành.
“Niên Tuế không cho tao vào phòng ngủ suốt ba ngày đấy.”
“Đáng đời mày.” Chuyện của hơn 10 năm về trước bây giờ nhớ lại cũng không còn thấy “quê độ” nữa, nghĩ đến cảnh hai người đứng trong văn phòng bị phê bình, Nghiêm Dương lại thấy khá buồn cười.
“Dù sao thì tao cũng trả hết nợ cho mày rồi nhé.” Cậu ấy thuận tay nhét con thỏ vào balo của mình.
Minh Hòa không hiểu câu này, hỏi: “Gì cơ?”
Nghiêm Dương cũng không định giải thích với anh, chuyện này là bí mật giữa anh chàng và Niên Tuế, không cần thiết để Minh Hòa biết.
Trên cửa kính xe phủ một lớp sương mù, cậu ấy dùng tay lau đi, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Bây giờ mày hạnh phúc là được rồi.”
“Ừa.” Minh Hòa trả lại anh chàng một câu cực kỳ bá đạo: “Mày cũng phải hạnh phúc cho tao.”
“Tao đang hạnh phúc lắm đây.”
Minh Hòa tiễn anh chàng vào tận sân bay, đến cửa kiểm tra an ninh hai người mới tách ra.
“Đi đi, bye bye.” Anh đưa vé máy bay và hộ chiếu cho Nghiêm Dương.
“Này.” Nghiêm Dương dùng khuỷu tay hích anh, đột nhiên buột miệng một câu: “Yêu bản thân mình nhiều hơn một chút nhé.”
Minh Hòa cười, cảm thấy tên này thật khó hiểu, mắng: “Mày lên cơn à?”
“Câu này không phải tao nói với mày, là thiên thần nhà mày nhắn nhủ mày đấy.”
Minh Hòa nhướng mày, khóe miệng từ từ giãn ra.
Vào đến cổng soát vé, Nghiêm Dương quay đầu nhìn lại, Minh Hòa vẫn đứng nguyên tại chỗ chưa đi.
“Cảm ơn nhé.” Anh hét về phía Nghiêm Dương.
Nghiêm Dương vẫy vẫy tay, cũng hét lên: “Lúc nào tân gia thì gọi tao ăn mừng nhé.”
Anh chàng đi giật lùi về phía sau, lại cao giọng hét thêm một câu: “Lúc nào cưới thì gọi tao về làm phù rể nhé!”
Hai người đã cách nhau rất xa rồi, cứ hét qua hét lại thế này mọi người xung quanh nghe thấy hết, Minh Hòa ngại không dám to tiếng nữa, câu tiếp theo này là nói cho chính mình nghe: “Tao mà quên mày được chắc.”
*
Cuối năm, tài khoản “Báo cáo quan sát Niêm Niêm” cũng bắt đầu chăm chỉ hoạt động.
Sau đó Minh Hòa nhờ Vu Miểu chỉnh giúp một tấm ảnh làm ảnh đại diện, chính là tấm ảnh Niên Tuế bưng bánh kem mếu máo khóc hôm sinh nhật, Vu Miểu giúp anh chỉnh màu, còn dùng cọ vẽ thêm hai vệt nước mắt lên mặt cô.
Ban đầu Minh Hòa cũng chỉ muốn tìm một nơi để lưu giữ kỷ niệm, trong album ảnh của anh có rất nhiều ảnh, không đăng lên thì phí.
Niên Tuế không dùng tài khoản chính của mình để theo dõi hay tương tác với anh, bảo là sợ anh “hưởng ké” độ hot của cô, nhưng không biết có phải do dữ liệu lớn để xuất chính xác hay không mà rất nhiều fan theo dõi cô đã tìm được đến đây.
[Ngày 29 tháng 12, thứ Tư, nhiều mây, tâm trạng Niêm Niêm rất tốt.]
Bài đăng này đính kèm một đoạn video chưa đến ba mươi giây, trong hình Niên Tuế đang cầm chiếc bánh bao nhân đậu đỏ ăn dở, vì ngược sáng nên không nhìn rõ biểu cảm gương mặt, chỉ nghe thấy tiếng anh hỏi cô: “Nếu kiếp sau không làm người thì em muốn làm gì?”
Cô không cần suy nghĩ liền đáp: “Gió.”
“Tại sao?”
Cô cười hì hì đáp: “Thấy ai ngứa mắt là em quất người đó.”
Anh cũng cười, nói: “Anh còn tưởng em muốn tự do.”
“Còn anh thì sao?”
“Không biết nữa, cảm giác không làm người thì làm cái gì cũng được.”
Niên Tuế nói: “Vậy anh làm tia sét đi, thấy ai ngứa mắt thì bổ xuống đầu nó.”
Dưới phần bình luận có người “ha ha ha ha ha”, có người nói: Vậy để tôi làm cát, tôi với Niêm quấn quýt bên nhau đến chân trời góc bể!
Cô trong “Báo cáo quan sát Niêm Niêm” và cô trong “Toái Toái với Niêm Niêm” dường như không giống nhau lắm. Trong video hoặc ảnh live đôi khi sẽ xuất hiện giọng nói của Minh Hòa, nhưng anh chưa bao giờ lộ mặt, trong vlog Niên Tuế tự quay cũng không có anh xuất hiện.
Hồi trước Vu Miểu phán một câu “đẹp trai cấp độ người mẫu” đã khiến không ít người tò mò, nửa năm nay cũng có khá nhiều fan tình cờ gặp hai người họ trên đường, đều nói “đúng là đẹp trai thật!”, nhưng không ai đăng ảnh Minh Hòa lên cả, đều giúp giấu đi rất kỹ, biết rằng anh chắc là không muốn bị chú ý quá nhiều.
Nhưng chắc chắn có người tò mò chứ, hóng hớt vốn là bản tính của con người mà.
Gần đây Minh Hòa đã nghiên cứu hết các tính năng của nền tảng, cảm thấy trang chủ vẫn thiếu một bài ghim, anh lật giở album ảnh trong điện thoại, chọn ra những tấm anh thích rồi đăng riêng một bộ sưu tập. Mấy chục tấm ảnh từ giữa hè sang đến cuối đông, Niên Tuế trong đó hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc cau mày hoặc cười rộ, đáng yêu, làm trò, ngẩn ngơ, hay đang ngủ, tất cả đều được anh trân trọng giấu kín trong điện thoại, bây giờ hào phóng chia sẻ cho mọi người. Caption anh chỉ viết đúng một chữ: [Cô ấy].
Có người bình luận hỏi: Thế còn chồng Niêm anh đâu?
Lập tức có fan khác vào đỡ lời: Nhìn là biết chồng Niêm không muốn lên hình rồi! Bây giờ như thế này là tốt nhất! Không muốn Niêm Niêm và chồng Niêm biến thành blog cúp pồ, nhưng chúng ta vẫn hít được “ke”!
Minh Hòa biết đối phương không có ác ý gì, tối hôm đó anh lại đăng riêng một tấm ảnh của Niên Tuế.
Ảnh chụp vào một buổi sáng sớm nào đó, tông màu nhu hòa, trong hình cô mặc chiếc áo len sáng màu chất liệu mềm mại, hai tay ôm cốc sứ, đôi mắt nhìn vào ống kính ẩn chứa niềm vui khẽ thoáng qua.
Tướng mạo của cô vốn vừa kiên nghị như nham thạch lại vừa êm dịu như dòng suối, vẻ mặt trầm tĩnh giống hệt tên cô.
Minh Hòa viết ở phần caption: Tôi ở trong mắt cô ấy đây này.
Vu Miểu nhìn thấy tấm ảnh này xong bình luận: Không hề có kỹ thuật, chỉ toàn là tình cảm!
“Nghệ Hồng” để lại hai ngón tay cái dưới phần bình luận, quý cô Toái Toái với Niêm Niêm cuối cùng cũng chịu hạ mình, bình luận vào bài đăng này một câu: Còn ở trong tim nữa *trái tim*.
Niên Tuế rảnh rỗi cũng thích lướt xem trang chủ của anh, có rất nhiều ảnh cô còn chẳng biết Minh Hòa chụp lúc nào. Cô không có gánh nặng thần tượng gì với bản thân, trong vlog cái dạng nào cũng có, cũng chẳng sợ anh đăng ảnh dìm hàng mình, cô xem xong cũng thấy chẳng có tấm nào dìm hàng cả, chụp đều rất đẹp.
Có đôi khi chính cô cũng thấy dở khóc dở cười, tất cả mọi người đều tưởng hai người họ yêu nhau lâu lắm rồi, bên nhau lâu lắm rồi, thực ra nghĩ kỹ lại thì hai người đến giờ vẫn chưa chính thức xác định quan hệ.
Biết làm sao được đây, cứ đợi lấy thôi, chàng trai nào đó cần cảm giác nghi thức, muốn đi từng bước một, cô không vội, dù sao lần này anh chạy không thoát được đâu.
*
Năm mới sắp đến, Niên Tuế đã chốt lịch đi Hokkaido ngắm tuyết cùng Vu Miểu một tuần trước Tết. Chuyến đi này không tính là công tác, là phần thưởng Niên Tuế dành cho buổi hẹn hò đôi của “Chủ tịch Niêm” và “Tổng giám đốc Miểu”, hai tháng nay hai người đều bận rộn, đúng là nên thư giãn một chút.
“Minh Hòaaa.”
“Ơi.” Minh Hòa ngẩng đầu lên đáp, anh rất thích nghe Niên Tuế gọi mình như vậy, âm cuối kéo dài, vừa là cầu cứu lại vừa giống làm nũng. Có lúc là hàng giao nặng quá muốn anh bê phụ về nhà, có lúc là đói bụng muốn anh đi nấu đồ ăn khuya, làm anh cảm thấy mình được cần đến.
“Sợi dây chuyền này em để trong túi bị va đập bể mất rồi, anh sửa được không?” Niên Tuế từ phòng để quần áo đi ra.
Minh Hòa đưa tay: “Để anh xem chút.”
Mặt dây chuyền vỡ tan tành trông như một bức tranh minh họa lập thể, có dãy núi màu xanh lam và ngôi nhà mái đỏ, tầng mây và mặt trời kết hợp lại với nhau trông như một quả trứng ốp la. Không biết có phải tác giả cố ý hay không mà vật liệu sử dụng rất nhẹ, giống đồ gỗ nhưng lại giòn hơn một chút.
Minh Hòa đặt những mảnh vỡ nhỏ này lên tấm lót, hỏi cô: “Có ảnh gốc của nó không? Nghĩ là ghép lại rồi gắn keo là được.”
“Để em tìm xem.” Niên Tuế lấy điện thoại ra, “Hình như là lần trước em mua ở hội chợ, em nhớ tên tiệm chỉ có một chữ, nhưng lúc đó người ta bảo với em là mấy cái này đều do chủ tiệm tự tay làm thủ công, không biết có mẫu tương tự không.”
Nghe thấy tiếng “hả?” thất vọng của cô, Minh Hòa ngước mắt hỏi: “Sao thế?”
“Nhà họ không có cửa hàng online, chỉ có một tiệm nhỏ bán tại chỗ thôi, tận ở Nam Loan.” Niên Tuế giơ điện thoại cho anh xem, “Em không tìm thấy ảnh sản phẩm.”
Trang chủ tài khoản có một bài giới thiệu chủ tiệm kiêm nhà thiết kế, người phụ nữ trong ảnh tết tóc đuôi sam lệch một bên, dáng vẻ tầm 40, 50 tuổi, đôi mắt rất đẹp, khi cười đôi mắt cong cong, trông quả thực giống một nghệ sĩ dịu dàng đầy ý tưởng.
Ánh mắt Minh Hòa không dừng lại quá lâu, xoa xoa tóc Niên Tuế nói: “Vậy để anh tự thử ghép lại giúp em xem sao, không biết có khôi phục được không nữa.”
“Dạ.” Niên Tuế vòng ra sau lưng ôm cổ anh, đặt cằm lên vai anh, cùng anh làm việc.