Chương 86: Đồng hành cùng thần linh [6] - Trên người vẫn còn đang mặc đồ của người khác
Đàm Gian bị những lời lẽ khí thế ngút trời của Angelo làm cho sững người.
Dù em không hiểu rõ tại sao Angelo lại nói những điều này, nhưng em có thể cảm nhận được hình như anh rất ghét Sơn Cửu.
Đàm Gian mím môi, khi Angelo hỏi có nghe hiểu không, em cũng không trả lời, chỉ gật đầu cứng đờ, rồi khẽ "ừm ừm" cho có lệ.
Rõ ràng là đang đối phó cho xong chuyện.
Vậy mà Angelo lại bị sự ứng phó này làm cho vui vẻ ra mặt, đặc biệt là lúc anh nói: đợi khi quay lại Thần giới, sẽ lập khế ước với em. Đàm Gian lại khẽ gật đầu, trông như thể đã đồng ý rồi.
Đàm Gian sắp phát điên vì bị Angelo làm phiền đến chết rồi.
Người đàn ông ấy sở hữu gương mặt thánh khiết cấm dục, những đường nét khuôn mặt sắc sảo cùng đôi mắt xanh băng giá khiến anh càng trở nên cao quý, xa cách.
Nhưng khi anh cứ kéo lấy vạt áo của em, lải nhải không ngừng nào là khế ước, nào là kết hôn, nào là chia sẻ tín ngưỡng... thì đúng là dài dòng vô tận, lải nhải chẳng khác gì một con rối nói mãi không dừng.
Đàm Gian suýt thì ngủ gật, nhưng vì chiếc gương ma thuật của em vẫn còn trong tay người kia, đành phải lí nhí đáp lời.
"...Đừng tin cái tên xấu xa ở thành phố ngầm đó nữa."
Angelo nhìn em bằng ánh mắt mờ tối không rõ cảm xúc, tay cầm gương ma thuật, đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm em lên, v**t v* đầy dịu dàng và trân trọng.
Đầu óc Đàm Gian đang mông lung cũng lập tức quay về hiện thực. Em thu ánh mắt đang ngó nghiêng khắp nơi lại, đôi mắt màu trà trong veo ngước lên, nhìn thẳng vào Angelo đang ôm chặt lấy em.
"Anh ấy... đã lừa ta sao?"
Chỉ một cái nhìn của Đàm Gian mà khiến tim Angelo như lệch mất một nhịp.
Một thần minh nhỏ bé thuần khiết và xinh đẹp, khi bị kẻ phàm tục ngạo mạn xúc phạm mà bảo rằng sẽ tín ngưỡng em, em liền ngoan ngoãn dâng hiến chính mình, để rồi bị hôn đến mức bên trong lẫn bên ngoài đều chín mọng.
Vẻ mặt thánh khiết của Angelo hơi nhăn lại, ánh mắt anh thoáng lạnh đến rợn người.
"Mỗi vị thần minh và tín đồ đều có một chiếc gương ma thuật. Nó là chìa khóa kết nối giữa Địa Thượng Thành và Địa Hạ Thành—"
(*Địa Thượng Thành = thành phố trên mặt đất / Địa Hạ Thành = thành phố ngầm)
Angelo cúi đầu, kiên nhẫn giải thích:
"Chúng ta còn gọi nó bằng một cái tên khác: Phòng livestream của thần minh."
"Thần minh ở Địa Thượng Thành sẽ truyền đạo, thu thập tín ngưỡng thông qua việc livestream, khiến bản thân ngày càng mạnh mẽ hơn. Trong khi đó, tín đồ ở Địa Hạ Thành sẽ theo dõi các livestream đó, hiến tế và cầu khấn để mong nhận được sự dẫn dắt, che chở của thần minh."
Vừa nói, Angelo vừa lấy chiếc gương ma thuật của Đàm Gian ra.
Anh dừng lại một chút, trên vành tai trắng muốt lại hiện lên sắc đỏ nhàn nhạt khó hiểu.
"Lẽ ra một vị thần mới sinh ra sẽ được sứ giả của Địa Thượng Thành chính thức mở phòng livestream cho, đánh dấu sự trưởng thành và quyền lực trọn vẹn của một thần minh. Giữa các thần minh sẽ có sự tín ngưỡng lẫn nhau và theo dõi lẫn nhau, tương tự như... sự kết hợp của con người."
Nói đến đây, Angelo khẽ cúi đầu ho nhẹ, ánh mắt mang theo hy vọng nhìn về phía Đàm Gian, cố gắng khiến em hiểu ra, lúc nãy anh đang... cầu hôn đó!
Thế nhưng Đàm Gian lại "à" lên một tiếng, hoàn toàn lạc đề, đôi mày thanh tú nhíu chặt, khuôn mặt trắng hồng tràn đầy nghi hoặc.
"Vậy tại sao... ta lại xuất hiện ở Địa Hạ Thành? Cũng chẳng ai giúp ta mở phòng livestream cả?"
Chiếc gương của em bây giờ vẫn chỉ là một màu xám xịt, ngay cả nút theo dõi cũng không thể bấm, chỉ có một con số "1" do Sơn Cửu đã ấn cho từ trước.
Sắc mặt của Angelo dần trở nên nặng nề, sáu cánh trắng sau lưng anh chầm chậm thu lại, để lộ ra hang động xung quanh lạnh giá phủ đầy tinh thể pha lê.
Giọng nói anh trầm xuống, như tiếng suối thì thầm bên tai.
"Địa Hạ Thành xuất hiện một tên tà giáo, hắn dùng vu thuật đánh cắp quyền năng của thần, rồi bắt cóc một vị thần mới sinh từ Địa Thượng Thành xuống đây."
Đàm Gian chớp mắt mấy cái, rồi chậm rãi nhận ra - cái người xui xẻo bị bắt trộm đó, chính là em.
Em nhìn vào bảng nhiệm vụ tích điểm tín ngưỡng trên hệ thống chính của mình, trên đó chỉ lèo tèo duy nhất một con số "1".
Không có phòng livestream thì không thu được điểm tín ngưỡng... mà em, một người đáng thương bị tên phù thủy đưa xuống đây trái phép, thì lại không có khả năng tự mở phòng.
Đàm Gian ngẩng đầu, túm lấy vạt áo của Angelo, giọng lạc đi đầy tủi thân: "Vậy... ta sẽ không bao giờ mở được phòng livestream nữa sao? Làm sao để quay lại Địa Thượng Thành đây?"
Em hơi sốt ruột, cơ thể khẽ nhổm lên, chồm người về phía trước, trông chẳng khác gì một chú mèo con đang nôn nóng cào vào thức ăn đông lạnh, chỉ chăm chăm dán sát vào người ta, chẳng màng gì đến khoảng cách hay ranh giới.
Vốn dĩ hai người đã ngồi rất gần nhau, giờ Đàm Gian lại vươn thẳng người, như thể chỉ một giây sau sẽ dính chặt lấy Angelo, hơi thở nóng hổi từ môi phả thẳng vào mặt anh.
Đôi mắt tròn xoe long lanh như phủ nước, ngơ ngác nhìn chằm chằm anh.
Cả sống lưng của Angelo căng cứng, suýt thì bị gương mặt xinh đẹp ấy làm cho mê muội đến chóng mặt. Anh chỉ lảo đảo trong giây lát, rồi liền bắt đầu truyền tín ngưỡng và thần lực vào gương ma thuật của em.
"Ta... ta..ta..ta mở cho em vậy."
Angelo mặt đỏ bừng, nói năng lắp bắp.
"Nhưng vì rào chắn giữa Địa Thượng và Địa Hạ Thành quá dày, nên em phải tích đủ điểm tín ngưỡng thì kết giới Địa Thượng mới tiếp nhận em."
"Xin lỗi... dù ta là Đại Thiên Sứ, cũng không thể phá vỡ sức mạnh kết giới để đưa em quay về."
Chiếc gương trong tay Đàm Gian bắt đầu tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ. Ngay sau đó, một "thần tượng nhỏ" xuất hiện ở chính giữa màn hình gương.
Phòng livestream của thần minh được Angelo cưỡng chế mở ra bằng thần lực, nhưng vì Đàm Gian bị đưa xuống Địa Hạ Thành một cách trái phép nên phòng vẫn chưa có tên.
Chỉ có một chữ nhỏ "Thần" treo lơ lửng ở góc trên bên phải.
Trên cổ tay Angelo, những phù văn màu vàng đột nhiên phát ra ánh sáng đỏ nhạt. Gương mặt vị đại thiên sứ thánh khiết trở nên nghiêm nghị, anh cởi chiếc áo choàng thiên thần của mình ra, dịu dàng khoác lên người Đàm Gian.
Hơi ấm nhẹ nhàng bao phủ lấy em, kèm theo mùi hương đặc trưng ấm áp của thiên thần.
Đàm Gian ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt xanh thẳm của Angelo. Ánh mắt thiên thần mang vẻ thương xót, nhưng ẩn sau đôi mắt dịu dàng ấy lại thấp thoáng cơn chiếm hữu gần như điên cuồng.
"Ta sẽ tín ngưỡng em, Tiểu Đàm."
"Nhưng hiện tại, tên phù thủy kia vẫn chưa bị bắt. Con quỷ xảo quyệt ấy đang ẩn mình giữa nhân gian, rình rập em, thèm khát em."
Angelo nâng gương mặt trắng như tuyết của Đàm Gian, nhẹ nhàng đặt lên trán em một nụ hôn.
"Xin hãy cho phép ta dọn sạch chông gai trên đường em đi, vị hôn phu của ta."
Angelo nhanh chóng thay đổi cách xưng hô, ánh mắt vẫn ôn hòa, nhưng giọng điệu lại chất chứa sự cố chấp khó diễn tả thành lời.
"Ta sẽ mãi mãi dõi theo em."
"Tên của ta... sẽ mãi mãi hiện hữu trong phòng livestream thuộc về thần minh là em."