Anh sẽ mãi mãi là tín đồ trung thành của em.
Giống như một lời thề nguyện, lại giống như một sự chiếm hữu dịu dàng, Angelo cúi mắt xuống, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt nghiêng tinh xảo của Đàm Gian.
Angelo dang đôi cánh, những chiếc lông vũ tuyết trắng nhẹ nhàng rơi xuống như một trận tuyết trắng phất phơ. Bóng dáng thiên sứ ấy dần dần chìm sâu vào trong hang động, chỉ khi sắp bước vào màn đêm đen đặc, ngài mới quay đầu lại, dành cho Đàm Gian một ánh nhìn cuối cùng, và chậm rãi, từng từ từng chữ, dứt khoát thốt lên:
"Nếu phù thủy xuất hiện, ta nhất định sẽ giết hắn."
"Trước lúc đó, đừng tin bất kỳ ai bên cạnh em."
Câu cuối cùng, là Angelo nghiến răng nghiến lợi mà nói ra.
"Đặc biệt là, tên Sơn Cửu đó."
...
Bóng dáng thiên sứ dần biến mất trong tầm mắt, Đàm Gian siết chặt tấm khăn choàng mà Angelo để lại trên người mình, đứng dậy trong sự mơ hồ. Angelo đi rất vội, Đàm Gian chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy sợi chỉ đỏ – biểu tượng của phù thủy – uốn lượn theo hướng sâu thẳm của hang động.
Lúc này, trong hang chỉ còn lại một mình Đàm Gian. Việc Angelo xen vào lúc trước khiến cảm xúc căng thẳng trong em dịu đi ít nhiều.
【Giờ tôi có thể mở phòng livestream rồi đúng không?】
Đàm Gian cẩn thận mở phòng livestream của vị thần lên. Căn phòng vốn tối đen lúc này đã hiện thêm hai nút bấm.
Trên đó được khắc bằng nét chữ vàng óng ánh: "Bắt đầu livestream" và "Giáo hội Tín đồ."
Hiện giờ chỉ có nút "Bắt đầu livestream" là đang sáng, còn "Giáo hội Tín đồ" thì vẫn bị khóa bởi một ổ khóa nhỏ xíu màu xám.
【Đúng vậy.】
Hệ thống chủ cũng có phần kinh ngạc trước vận may của Đàm Gian, bỗng nhiên chẳng biết nên nói em xui xẻo hay may mắn. Dù em là vị thần duy nhất bị chơi khăm ở Địa Thượng Thành, nhưng cũng nhờ thế mà mở được phòng livestream một cách đầy trớ trêu.
【Nhiệm vụ mới hình như vừa được kích hoạt.】
Hệ thống dừng lại một chút rồi bật lên màn hình ánh sáng xanh lam.
【Nhiệm vụ phụ tại thành phố D đã được kích hoạt: "Phù thủy biến mất"】
【Phát hiện phòng livestream đã kích hoạt, nhiệm vụ chính tuyến cũng đã được mở】
【Xin ký chủ hãy thu thập điểm Tín ngưỡng thông qua livestream: 1/10000】
Đàm Gian trừng to mắt, nhìn chuỗi số 0 dài ngoằng phía sau chỉ số Tín ngưỡng trong tay, đôi mắt tròn xoe:
"Phải gom nhiều quá đi!"
Đàm Gian lại chuyển ánh nhìn sang nhiệm vụ phụ. Khác với các thành phố trước, nhiệm vụ lần này cung cấp một lọ thuốc có thể khiến phù thủy lộ diện.
Chỉ là... chỉ có công thức mà thôi.
【Các loại thảo dược này có thể mua được ở Địa Hạ Thành, nhưng cậu chỉ có một lần duy nhất để sử dụng lọ thuốc này. Hãy cẩn thận với phù thủy.】
Hệ thống chủ lạnh lùng nhắc nhở, âm thanh máy móc vang lên trong đầu rồi nhanh chóng tan biến.
Nghĩ đến cảm giác rình rập lạnh lẽo và quỷ dị đến từ dưới đáy nước lúc trước, Đàm Gian lặng lẽ gật đầu, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc gương ma thuật. Trong khi trò chuyện với hệ thống chủ trong đầu, em cũng đứng dậy định tìm đường ra khỏi hang.
Nhưng vừa mới đứng lên, em đã nghe hệ thống vội vã cảnh báo bên tai:
【Có người tới.】
Ngón tay Đàm Gian cứng đờ giữa không trung, ngay sau đó là tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Tiếng đế giày da mềm nện lên mặt đá, vang lên âm thanh trầm đục, tạo thành từng đợt âm vang trong hang động hẹp.
Các đốt tay của Đàm Gian siết chặt đến trắng bệch, mắt em không rời khỏi bóng tối sâu thẳm phía trước hang, cho đến khi ở nơi le lói ánh sáng, một bóng người dần dần hiện ra.
— Không phải Angelo.
Lưng Đàm Gian ướt đẫm mồ hôi lạnh, ánh mắt dán chặt vào cửa hang, hơi thở cũng như ngưng lại.
Một khuôn mặt rắn rỏi màu đồng cổ, đường nét sắc sảo dần lộ rõ dưới ánh sáng lờ mờ nơi cửa hang. Đôi mắt màu tím sẫm quỷ dị và lạnh lẽo.
Là Sơn Cửu.
Trên người thợ săn vẫn mặc bộ đồ săn cũ kỹ, ống ủng cao lấm đầy bùn đất ẩm ướt. Ánh mắt sắc lạnh ép xuống, nhưng vừa chạm đến Đàm Gian thì chợt dừng lại.
Nhìn thấy người vừa bước vào hang là Sơn Cửu, sự căng thẳng trong lòng Đàm Gian đột nhiên buông lỏng, ngay cả đôi vai đang run rẩy vì căng thẳng cũng sụp xuống.
"Sơn Cửu..."
Đàm Gian gọi hắn bằng giọng mềm mại, nhưng ngay giây sau, gã thợ săn đã sải bước tới gần em, bàn tay lạnh buốt đặt lên tấm khăn choàng của Angelo đang phủ trên người em.
Ngón tay hắn chạm vào chiếc cúc áo nơi mép khăn, giọng chậm rãi, mang theo chút lạnh lẽo đầy hàm ý:
"Chuyện này là sao vậy, Tiểu Đàm?"
"Tôi chỉ rời đi một lát thôi, mà vị thần của tôi đã bị người khác dụ đến tận hang núi hoang vắng, xung quanh toàn tiếng nước chảy rì rào, trên người còn khoác áo của người đàn ông khác..."
"Bị làm cho rối tinh rối mù, đáng thương nằm bơ vơ ở đây, trên người toàn dấu vết còn chưa kịp lau đi."