Chương 174

Chương 87: Đồng hành cùng thần linh [7] - Đơn phương chiến tranh lạnh

Bộ dạng của Đàm Gian lúc này, thực sự chỉ có thể dùng bốn chữ "rối như tơ vò" để hình dung.

Những vết hằn đỏ do tảo nước quấn chặt trên da còn vương lại ánh nước long lanh, vài giọt nước tụ lại thành từng dòng nhỏ, chảy dọc làn da trắng nõn. Tấm áo choàng viền chỉ kim tuyến không đủ để che đi thân hình nhỏ bé của em, gấu áo buông lơi để lộ đôi chân trắng trẻo, đang run lên khe khẽ vì lạnh.

Trên lưng Sơn Cửu vẫn còn đeo bao da đựng đủ thứ đồ anh đã mua cho Đàm Gian, phồng căng cả túi, được thợ săn cõng trở về.

Vị thần nhỏ bé của anh trông vừa xinh đẹp vừa mong manh. Sơn Cửu đã mua ở chợ cho em thứ đắt nhất hắn có thể mua được – áo sơ mi lụa cao cấp, áo gi-lê, cùng chiếc quần lửng màu cà phê.

Còn có vô số bánh ngọt chiên giòn thơm phức.

Nhưng khi quay lại, ngôi thần điện trống không, Đàm Gian đã bị một kẻ đàn ông lạ nào đó dụ dỗ vào hang động, trên người vẫn còn vương dấu vết mờ ám, mặc quần áo của kẻ khác, khóe mắt hoe đỏ, toàn thân ướt sũng như bị bắt nạt thảm thương.

"Tôi đã mua cho em quần áo mới."

Lần này giọng Sơn Cửu trầm hơn rất nhiều, không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước, mà lộ rõ cảm xúc, kéo phăng tấm áo choàng trên người Đàm Gian.

"Rẹt ——"

Tiếng vải rách vang lên, chiếc áo choàng vốn nguyên vẹn bị bàn tay mạnh mẽ của thợ săn xé toạc thành từng mảnh. Những sợi chỉ kim tuyến dai dẳng cắt lên lòng bàn tay anh một vết đỏ tươi như máu.

Đàm Gian lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Sơn Cửu. Em bị kéo ra khỏi đống vải áo, làn da trắng như tuyết bị làn gió lạnh trong hang thổi qua khiến toàn thân run rẩy.

Bao da bị Sơn Cửu ném xuống đất, những bộ lễ phục mới tinh bị hắn lôi ra từng món một.

Lúc này, Đàm Gian chỉ mặc một chiếc quần đùi in hình bánh kem, phần thân trên gầy gò run cầm cập vì lạnh, em ôm lấy bản thân, mồ hôi lạnh thấm ướt trán khiến hàng mi dài dính lại thành từng sợi.

Em ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn về phía Sơn Cửu đang tiến lại gần mình.

Đôi mắt tím của thợ săn u tối khó lường. Khi ánh mắt Đàm Gian nhìn qua, Sơn Cửu khẽ cong môi, nở một nụ cười nhẹ nhàng.

"Tiểu Đàm, tôi cho em cơ hội để giải thích."

"Nói rõ ràng thì mới có quần áo mà mặc."

Hắn lắc lắc bộ đồ mới trong tay, ánh mắt lạnh lẽo quét qua làn da trắng mịn của Đàm Gian từng chút một.

"Nếu không nói rõ được mà còn chạy lung tung..."

Giọng Sơn Cửu đột ngột cao lên, Đàm Gian không tài nào phân biệt được hắn đang tức giận hay vui vẻ, chỉ nghe thấy người đàn ông cười khẽ, rồi ghé sát tai em, khàn giọng nói từng chữ:

"Vậy thì ở lại thần điện, không mặc gì, ngoan ngoãn chờ tôi quay về."

"Tôi sẽ khóa cửa cẩn thận."

Khi ánh mắt Đàm Gian chạm vào đôi mắt của Sơn Cửu lạnh lẽo như mắt như sói, em bỗng thấy sợ. Đầu ngón tay trắng nõn bị hắn nắm lấy, khẽ chơi đùa, trong đầu em bỗng vang lên tiếng tim đập ngày càng dồn dập.

Sợ hãi tột độ khiến em bỗng trở nên tỉnh táo hơn hẳn. Em cố gắng đứng thẳng lưng, kiềm chế thân thể đang run rẩy, cũng hiểu rõ nếu không giải thích rõ những gì vừa xảy ra, Sơn Cửu chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ.

Đàm Gian cụp mắt xuống, gương mặt trắng mịn hạ thấp, giọng khẽ khàng:

"Ta không  chạy lung tung..."

Khóe mắt em liếc về phía hồ nước sau lưng một màu xanh đen gần như đen kịt tảo nước đã rút sạch, biến mất không còn dấu vết.

Đôi mắt trong suốt nhanh chóng phủ một lớp sương mỏng.

"Là ta bị kéo đến đây... Là tên đại ác thần từng chiếm giữ thần điện này, hắn dùng tảo nước bắt nạt ta, còn kéo ta vào cái hang này..."

Đàm Gian giấu nhẹm chuyện mình gặp Angelo, cũng như phòng phát sóng trực tiếp của thần minh.

Em chỉ lấp lửng, đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu tên 'vu sư' đã bỏ trốn kia, lại còn thêm mắm dặm muối kể lể.

"...Tất cả là tại hắn bắt nạt ta... Hắn xấu lắm."

Đôi môi hồng nhạt mím lại thành một đường thẳng, khuôn mặt trắng trẻo nhăn nhó ấm ức, giọng nói như bị dìm trong nước, nghe thật tội nghiệp.

Em hơi lạnh, vừa dứt lời liền định kéo bộ quần áo mới trong tay Sơn Cửu, nhưng kéo mấy lần mà vải vẫn bị hắn nắm chặt, không có ý định đưa cho em.

Sơn Cửu im lặng ôm lấy đống quần áo, dưới ánh mắt căng thẳng cứng đờ của Đàm Gian, hắn lạnh nhạt nhếch môi.

"Vậy, ý em nói là phù thủy dùng tảo nước bắt nạt em ra nông nỗi này?"

Hắn giơ bộ lễ phục trắng tinh trong tay lên, trên đó thêu họa tiết mặt trời và mặt trăng bằng chỉ vàng, tinh xảo đến mức chói mắt.

"Và bộ quần áo này, là em lục lọi khắp địa bàn của phù thủy mà tìm được?"

Đàm Gian đã che giấu rất nhiều chuyện, lúc này bị ánh mắt băng giá của Sơn Cửu nhìn chằm chằm khiến em chột dạ, ngón chân co lại, tay túm chặt lấy vạt áo, khẽ lí nhí đáp:

"Ừm..."

Thực sự không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Nói dối."

Sơn Cửu thốt ra hai chữ, vừa chắc chắn lại vừa nhẹ nhàng. Khi nghe đến "phù thủy", ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lẽo. Ngay sau đó, bàn tay thô ráp của thợ săn túm lấy cổ tay trắng mịn của Đàm Gian.

Thân thể to lớn của người thợ săn vốn đã tỏa ra nhiệt độ cao, Đàm Gian đang bị gió lạnh thổi qua, bị hắn nắm lấy liền như bị phỏng, toàn thân khẽ run.

Đàm Gian hé môi định biện minh, nhưng Sơn Cửu lại chậm rãi lôi từ đống quần áo ra một chiếc cà vạt kẻ sọc tinh xảo, dịu dàng nhưng đầy áp đặt, buộc lên miệng em.

"Suỵt."

Thợ săn siết chặt quai hàm, khẽ bật cười.

"Không muốn nói thì thôi."

Hắn vác Đàm Gian lên, bế ngang qua phần đùi. c*p m*ng tr*n trịa bị bờ vai rộng của hắn đội lên thành một đường cong run rẩy, đôi chân trắng nõn đột ngột bị nhấc khỏi mặt đất, cảm giác mất trọng lực khiến đầu óc em quay cuồng, khó chịu đến choáng váng.

Tóc ướt sũng rủ xuống theo gò má, Đàm Gian trợn to mắt đầy kinh hãi, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng r*n r* mỏng manh.

Khuôn mặt em áp lên bờ vai săn chắc của Sơn Cửu, lờ mờ ngửi thấy một mùi tanh lạ mang theo hơi nước đặc trưng của tảo dưới hồ.

...

Chắc các bác có thể đoán được tảo dưới hồ là ai điều khiển được rồi đấy...( ͡° ͜ʖ ͡°)

Bình Luận (0)
Comment