Chương 175

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngôi đền trên đỉnh núi vốn đã sụp đổ quá nửa, trông chẳng khác nào bị bổ đôi từ chính giữa. Nửa còn lại, ngoại trừ vài khe nứt gần chỗ sụp, thì những căn phòng còn lại vẫn khá nguyên vẹn.

Khi Đàm Gian được Sơn Cửu cõng trở về đền, những khe hở từng để gió lùa kia đã sớm được hắn dùng ván gỗ và những khối đá còn sót lại trên đỉnh núi chèn kín cẩn thận.

Nhìn vào, cũng ra dáng một nơi cư trú tử tế.

Sơn Cửu dường như tức giận đến cực độ, đá văng cánh cửa lớn của thần điện, rồi ném Đàm Gian lên tấm thảm vừa mới mua.

Tấm đệm dày và mềm, khi bị ném lên không đau, nhưng khi thấy thân hình cao lớn của Sơn Cửu đè xuống, Đàm Gian không thể kiềm chế được nỗi sợ, theo bản năng muốn lùi về sau.

Nhưng tấm đệm chỉ to chừng đó, em còn chưa kịp chạm đến mép thì đã bị Sơn Cửu túm lấy mắt cá chân, kéo ngược lại với một lực vừa đủ.

Ngay khoảnh khắc làn da lướt trên lớp nhung mềm, cảm giác ngứa ran khiến khóe mắt vốn đã đỏ hoe của Đàm Gian tức thì ứa nước.

Miệng bị bịt kín bằng cà vạt màu sẫm, chỉ có thể phát ra vài tiếng nấc nghẹn ngào đáng thương. Mi mắt mỏng manh vì khóc mà đỏ rực, khi thấy bóng Sơn Cửu đè xuống, những giọt lệ nối nhau rơi thành chuỗi.

Đàm Gian vừa khóc vừa run, cả người lạnh lẽo và rã rời, bị Sơn Cửu đối xử như vậy, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ ướt đẫm nước mắt, em khóc đến nỗi nấc lên. Sơn Cửu sững người trong chốc lát, khi đưa tay định lau nước mắt cho em thì lại bị em quay đầu né tránh.

Bàn tay Sơn Cửu khựng lại giữa không trung. Đôi mắt tím nhạt lóe lên chút ánh sáng lẫn bóng tối, sau đó như không có gì, hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng đỡ Đàm Gian ngồi dậy.

Ngón tay hắn dừng lại một chút trên vết nước mắt lăn dài trên má em, rồi vòng ra sau, tháo chiếc cà vạt đang buộc miệng em.

"Em sợ đến vậy sao?"

"... Tôi chỉ giận vì em không chịu nói thật với tôi..."

Còn chưa đợi Sơn Cửu nói xong, một tiếng "bốp" trong trẻo vang lên bên tai – Đàm Gian tát hắn một cái.

Do nhỏ người, lại yếu, nên cú tát chẳng khác gì mèo con vẫy móng, nhưng trên má màu đồng của Sơn Cửu vẫn ửng lên một vệt đỏ nhạt.

Động tác của Sơn Cửu khựng lại, ánh mắt vốn đang dần trở nên lạnh lùng lại dịu xuống khi thấy khuôn mặt bé nhỏ của Đàm Gian ướt đẫm vì khóc.

Hắn vốn chỉ định hù dọa em để em đừng chạy lung tung, nhưng giờ thấy em thật sự khóc vì sợ, người thợ săn vụng về bỗng trở nên lúng túng.

Đàm Gian thấy chưa từng có vị thần nào giống mình – bị tín đồ vừa dọa lại còn không cho mặc quần áo.

Nước hồ lạnh buốt nhỏ giọt từ trán xuống cằm tí tách, Đàm Gian vừa khóc vừa lắc đầu nhẹ, cả người run lên vì lạnh.

"Ta không cần anh theo ta nữa, anh tránh ra đi."

Càng nghĩ càng tức, em liền giơ chân đạp.

Sơn Cửu cũng không né, sợ em đau chân, hắn còn cố gắng thả lỏng toàn bộ cơ thể.

Đàm Gian sụt sịt, tức giận như một con cá nóc chỉ cần chạm vào là phồng lên ngay lập tức.

Sơn Cửu im lặng một lát, lấy ra chiếc túi giấy da bò. Dường như hắn lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị vốn có. Không nói thêm lời nào, hắn thu dọn hết đống quần áo trong túi rồi đưa cho Đàm Gian, trầm giọng giải thích:

"Tôi đã dọn dẹp xong hai phòng ngủ còn dùng được trong thần điện."

Hắn chỉ vào phía cuối hành lang: "Bên trong đã chuẩn bị nước nóng, em có thể tắm. Tôi còn mua bánh chiên ngọt cho bữa tối..."

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e617773

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, rồi chậm rãi, lúng túng nói một câu, tuy không tính là dỗ dành, nhưng cũng là dịu dàng hiếm thấy:

"Đừng khóc nữa."

"Tôi không dọa em nữa đâu."

Đàm Gian hừ một tiếng, ôm quần áo, giậm chân đi "thình thịch", tóc dựng ngược trên đầu, vẻ mặt hung dữ lao vào căn phòng ngủ mà Sơn Cửu vừa chỉ.

Bên trong đã được phủ đầy lá ngải khô để xua đi mùi mốc từ gỗ mục. Phòng ngủ quả thực được Sơn Cửu trang trí rất chỉn chu, trên giường trải bộ chăn ga gối đệm mới toanh, mềm mại. Phía n*m c*n phòng có một cánh cửa gỗ nhỏ, dẫn vào phòng rửa mặt tuy hơi hẹp nhưng đầy đủ tiện nghi. Bồn tắm đã được đổ đầy nước nóng vừa phải, bên cạnh đặt một chiếc thùng gỗ nhỏ, trên mắc sẵn khăn tắm trắng mềm.

Trên bàn có mấy chiếc bánh kếp ngọt vừa nướng thơm phức. Mọi thứ đều được chuẩn bị đâu vào đó.

Trong lòng Đàm Gian, cơn giận cũng tiêu tan được phần nào.

Nhưng cứ nghĩ đến chuyện Sơn Cửu vừa nãy dọa mình khi còn tr*n tr**ng, em vẫn không cam lòng tha thứ quá dễ dàng.

Đàm Gian treo quần áo lên, khóa trái cửa phòng ngủ, ra vẻ nhất quyết không muốn nói chuyện với Sơn Cửu.

Em giận rồi, quyết định tối nay sẽ một mình chiến tranh lạnh.

Đàm Gian ngâm mình vào làn nước ấm, bắt chước cá con thổi bong bóng lên mặt nước, rồi lại lặng lẽ dùng tay chọc vỡ từng chiếc một.

Ngoài ra, tối nay em còn có một chuyện vô cùng quan trọng – một việc thuộc về thần linh.

Đó là: Bắt đầu buổi livestream đầu tiên của mình trong phòng phát sóng của Thần.

Bình Luận (0)
Comment