Vì Tạ Lịch Thăng đã tắm rửa sạch sẽ từ sớm, nên khi anh cúi xuống hôn, hương bạc hà thanh mát lập tức xâm chiếm khoang miệng, giúp bộ não đang mụ mị như đống hồ nhão của Khương Tạo khôi phục lại đôi chút khả năng suy nghĩ.
Ý anh là… tấm quảng cáo đó là do chính anh lên ý tưởng sao?
Sao trên đời lại có thể có sự trùng hợp kỳ diệu đến thế!?
Nói cách khác, suốt khoảng thời gian ôn thi lần hai đầy tăm tối năm ấy, cho đến tận ba năm cao học, rồi thực tập, đi làm… suốt những năm tháng dài đằng đẵng, mỗi khi cô cảm thấy mình sắp gục ngã, động lực giúp cô chống đỡ hơi tàn lại đến từ Tạ Lịch Thăng — người mà cho đến tận nửa năm trước vẫn hoàn toàn nằm ngoài quỹ đạo cuộc đời cô.
Nếu không phải là duyên phận trời định, cô không thể nghĩ ra lý do nào khác để ông trời sắp đặt một sự tình cờ tuyệt vời đến vậy.
Tạ Lịch Thăng mải miết đòi hỏi nụ hôn, chẳng cho cô lấy một giây để nói chuyện.
Ánh nắng rải nhẹ trên lớp chăn đệm nhăn nhúm, chiếu rọi mặt giường một màu trắng sáng lòa. Hai bóng người đang quỳ ngồi trên giường, ôm lấy nhau hôn chậm rãi, in lên bức họa buổi sáng ngày nghỉ một sự thoải mái và hạnh phúc đến lịm người.
Hơi thở giao hòa ấm nóng, nhưng Khương Tạo lại cảm thấy nhờ hương bạc hà kia mà khoang miệng mình càng lúc càng mát lạnh. Ngặt nỗi, cánh môi đang vân vê, nghiền nát của cả hai lại vô cùng nóng bỏng, khiến cô nhất thời không biết nên đưa đầu lưỡi ra ngoài l**m láp hay thu về để tìm kiếm chút hơi ấm.
Nụ hôn càng lúc càng nồng nhiệt, Khương Tạo cứ ngửa cổ mãi khiến sống lưng không trụ vững, bắt đầu từ từ ngã ra sau. Cô đưa tay muốn tìm điểm tựa, nhưng nửa thân trên của anh đang tr*n tr**, ngón tay cô chỉ có thể trượt dài trên làn da săn chắc, bóng bẩy mà chẳng tìm được chỗ bấu víu.
Khi cô sắp ngã nhào xuống nệm, Tạ Lịch Thăng nhanh tay nắm lấy hai bàn tay đang chơi vơi của cô, dẫn dắt chúng quàng qua cổ mình, rồi nhân đà đó nhấc bổng cô ra khỏi chăn, để cô ngồi đối diện ngay trong lòng mình.
Tư thế này giúp họ có thể hôn nhau sâu hơn, lâu hơn.
Khương Tạo ngồi gọn trong vòng vây đôi chân đang xếp bằng của anh, đôi chân cô duỗi thẳng về phía trước, bàn chân phải vô tình đá trúng chiếc điện thoại anh vứt cạnh gối. Dư quang của cô liếc thấy màn hình vẫn còn sáng tấm ảnh bìa kia, cô khẽ nhắm mắt, một lần nữa chìm đắm vào nụ hôn sâu với anh.
Hôn môi dường như đã trở thành hành động được kích hoạt thường xuyên nhất mỗi khi hai người ở bên nhau, nhưng cô chưa bao giờ thấy chán. Cảm giác khi hôn anh rất kỳ diệu, nếu phải ví von thì giống như đang thưởng thức loại kẹo hoa quả có bao bì giống hệt nhau nhưng hương vị bên trong luôn biến hóa. Dẫu vị ngọt có tương đồng, nhưng cảm giác mới lạ và sự mong chờ vào giây phút bóc sít rịt lại là thứ không gì thay thế được.
Bàn tay Tạ Lịch Thăng v**t v* trên lưng cô, ngón cái thành thục tìm thấy một điểm lồi độc đáo nhưng vô cùng nhạy cảm nơi thắt lưng để m*n tr*n. Khương Tạo đang hôn bỗng rùng mình một cái, ngón chân cuộn tròn lại, khiến ga giường phát ra tiếng sột soạt.
Cô gái trong lòng bắt đầu bồn chồn cựa quậy, phản ứng này hoàn toàn nằm trong dự tính của người đàn ông đang cố ý xâm phạm vào điểm nhạy cảm của cô.
Tạ Lịch Thăng hôn cô, đôi mắt không ngừng gợi tình, anh ngậm lấy môi cô m*t mạnh một cái như đang thưởng thức miếng thạch ngọt lịm, tạo ra thanh âm giòn giã, rồi nhìn cô run rẩy dữ dội hơn trong vòng tay mình.
Vừa mới ngủ dậy đã trải qua một nụ hôn nồng cháy và dài dằng dặc, khi hai đôi môi rời nhau ra, cả hai đều có chút th* d*c.
Khương Tạo quàng cổ anh, ngón tay thanh mảnh gảy nhẹ sau gáy anh, cả người mềm nhũn hỏi: “Rốt cuộc là thế nào?”
Tạ Lịch Thăng đặc biệt thích nhìn dáng vẻ cô bị mình hôn đến mức mềm như không xương, anh nắm lấy eo cô khẽ lắc lư trêu đùa, thong dong đáp: “Thế nào là thế nào?”
“Cái quảng cáo ấy.” Khương Tạo gác một tay lên vai anh, áp sát vào người anh, nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng của anh khẽ hỏi: “Ý vừa nãy của anh… chẳng lẽ là do anh làm thật sao?”
Anh liếc nhìn cô, bỗng nhiên nở nụ cười xấu xa: “Lừa em đấy, anh chỉ quen biết người lên ý tưởng đó thôi.”
Cái miệng này rốt cuộc câu nào mới là thật đây! Ánh mắt Khương Tạo đầy vẻ oán trách, thuận tay đấm một cú vào ngực anh, phát ra tiếng bộp rõ to.
Tạ Lịch Thăng ho một tiếng, ra vẻ yếu ớt như sắp không trụ vững: “Được lắm… xem ra thực đơn dưỡng sinh mà cô họ chuẩn bị cho em rất có hiệu quả, không chỉ béo lên một chút mà sức mạnh cũng tăng tiến thật sự đấy.”
“Anh bớt diễn đi, mấy huấn luyện viên boxing tập cùng anh hằng ngày đấm có ai nhẹ hơn em đâu.” Khương Tạo chẳng thèm để tâm đến chiêu trò giả vờ của anh, kéo chủ đề quay lại: “Anh nói thật đi, rốt cuộc có phải anh làm không?”
“Chuyện đó quan trọng thế à?” Anh nhướn mày.
Cô nghiêm túc đáp: “Em để ảnh bìa trên tường suốt hai ba năm trời, anh bảo xem có quan trọng không?”
Tạ Lịch Thăng lúc này mới chịu thừa nhận: “Lúc đó bộ phận Kế hoạch còn gà lắm, mấy phương án họ đưa ra anh đều không hài lòng, nên tự tay làm luôn.”
Khương Tạo mở to mắt, vẫn thấy hơi bất ngờ: “Thật sự là anh làm sao… Thật không nhìn ra cái đầu của dân kỹ thuật lại có thể nghĩ ra được những lời sâu sắc như vậy.”
“Cốt lõi bên trong rất lãng mạn đấy.”
Anh quấn một lọn tóc của cô vào đầu ngón tay chơi đùa, nghiêng đầu không phục: “Đó là vì bản thân anh đã là một người rất lãng mạn rồi, chẳng liên quan gì đến chuyên môn cả, hiểu chưa?”
Khương Tạo định cà khịa một câu, nhưng nghĩ lại, người này quả thực rất biết cách tạo ra sự lãng mạn, nên cũng chẳng còn gì để nói.
Chẳng thể ngờ người mà bao năm qua cô luôn muốn gặp mặt để cảm ơn lại đang ở ngay trước mắt. Những bản thảo cảm ơn đầy tâm huyết như luận văn tốt nghiệp mà cô từng soạn sẵn trong đầu giờ đây cũng chẳng thể giả vờ nói ra nổi nữa.
Tạ Lịch Thăng nhìn vẻ mặt phức tạp của cô, thu lại dáng vẻ hung hăng ban nãy để cô ngoan ngoãn tựa vào lòng mình. Anh nhìn ra phía cửa sổ sát đất, nở nụ cười tự tin đến mức không biết phải làm sao: “Tính ra anh mới chính là bạch nguyệt quang thực sự của em nhỉ, Khương tiểu thư.”
“Nhìn thế này mới thấy, Ngụy Nguyên tính là cái vẹo gì, sức nặng của vị bạch nguyệt quang đời thứ hai này mới là quan trọng nhất.”
“Nam thần thời đi học cùng lắm chỉ biết làm màu thôi, còn loại trụ cột tinh thần như anh đây mới là ngàn năm khó cầu. Thật không dám nghĩ nếu em không nhìn thấy quảng cáo của anh thì giờ này em đang trôi dạt ở phương trời nào nữa.”
Anh gật đầu tự công nhận: “Anh đúng là quý nhân hộ mệnh của em mà, Khương Bạch Thất.”
Khương Tạo sững sờ trước sự tự luyến của anh, vì quá cạn lời nên cô bật cười, xoay người đẩy anh, định bụng vật anh xuống để đánh cho một trận. Cô cười mắng: “Tạ Lịch Thăng!”
Tạ Lịch Thăng thuận đà nằm xuống, đáp: “Nghe.”
“Em gọi người chồng quý nhân của mình có việc gì?”
Cô lật người ngồi lên người anh, vung tay cào cấu đánh đấm một hồi, vừa cười vừa mắng: “Em thực sự lạy anh luôn, ai dạy anh cái thói tự sướng này vậy?”
“Còn quý nhân nữa chứ, để em lấy gương cho anh soi, nhìn cái bộ mặt này của anh hiện giờ xem, ngoài em ra thì còn cô gái thứ hai nào chịu chung sống với anh không hả?”
Tạ Lịch Thăng nắm lấy đôi bàn tay đang đánh loạn của cô, đặt vào lòng bàn tay x** n*n, ngước nhìn người con gái đang ngồi trên cơ thể mình. Gương mặt ngông cuồng của anh dần dần nhuốm màu thỏa nguyện: “Phải rồi, ngày trước mỗi lần anh làm cô họ giận, bà ấy vừa cầm cái chặn giấy của ông chú đuổi đánh anh, vừa bảo — cháu cứ kiêu ngạo đi, cô là cô không quản nổi cháu rồi, sớm muộn gì cũng có người trị được cháu.”
Nói đoạn, anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt Khương Tạo, giả vờ tiếc nuối thở dài: “Chậc chậc, người này đến vẫn còn hơi sớm quá.”
“Anh mới có 28 thôi mà.”
Khương Tạo bị cái giọng điệu làm bộ làm tịch của anh chọc trúng chỗ ngứa, cười đến mức run rẩy cả người, bụng đau thắt lại: “Anh thực sự nên đi thi mấy chương trình hài độc thoại đi, khiếu tấu hề của anh không phải dạng vừa đâu.”
“Thích nghe anh tấu hề à?” Tạ Lịch Thăng kéo cô nằm lại, ôm chặt vào lòng, xoa xoa mặt cô bảo: “Anh không có nhu cầu thể hiện để chọc cười người ngoài đâu, nên sẽ không ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ đâu, chỉ nói cho một mình em nghe thôi.”
Cô lắng nghe, ngước mặt lên hôn một cái vào môi anh, rồi nhìn vào mắt người đàn ông, cong môi: “Lời đường mật mười điểm, biểu dương anh một chút.”
Anh lười biếng nhấc tay, khiêm tốn: “Anh sẽ tiếp tục trau dồi.”
Khương Tạo ôm anh, áp mặt vào hõm cổ anh, nhìn bầu trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, vẫn bổ sung thêm một câu: “… Cảm ơn anh.”
“Em đã muốn nói câu này từ rất lâu rồi, cảm ơn câu nói đó của anh.”
Tạ Lịch Thăng nhìn lại, thấy đôi môi đỏ mọng vì bị mình hôn, sau một hồi lăn lộn cộng thêm việc mới ngủ dậy, tận sâu trong lòng anh đang rạo rực ngứa ngáy. Anh lên tiếng hỏi: “Chỉ cảm ơn suông bằng miệng thôi sao?”
Cô chớp mắt, dùng biểu cảm thắc mắc để đáp lại: “Chứ không thì sao nữa?”
Anh nhích người, kéo một chiếc gối tựa kê cao đầu lên, lặp lại đầy ẩn ý: “Vậy thì… cảm ơn ‘bằng miệng’ đi.”
…
Lẽ ra đã đến lúc phải dậy rửa mặt, bắt đầu các hoạt động giải trí sáng thứ Bảy, nhưng vào lúc mười giờ rưỡi sáng, rèm cửa điện tự động của phòng suit lại men theo đường ray, từ từ khép lại — che chắn mọi tầm nhìn bên ngoài cửa kính, không cho phép ánh nắng và bầu trời xanh dòm ngó bí mật của họ.
Dáng vẻ của cô vào những lúc thế này, Tạ Lịch Thăng không cho phép bất cứ thứ gì nhìn thấy, ngay cả những thực thể vô tri vô giác cũng không được phép chia sẻ.
Lời cảm ơn kiểu này, nói với người lạ hay người không thân thì rất dễ dàng.
Nhưng lòng biết ơn càng đơn thuần tinh khiết, khi đối diện với người thân mật lại càng khó mở lời. Nếu đổi sang hành động khác để báo đáp, nội hàm vốn trong sáng bỗng chốc lại mang một hương vị hoàn toàn khác.
Trong phòng ngủ tĩnh lặng, Khương Tạo trở thành người bận rộn nhất không gian này.
Tiếng hôn m*t vang lên vụn vặt, mập mờ truyền đến tai. Người đàn ông đang gối đầu lên gối tựa lại giữ trạng thái mặc người bày bố, tay trái nắm lấy tay phải của cô, trên mu bàn tay rộng lớn nổi lên những gân xanh kìm nén.
Tạ Lịch Thăng ngửa cổ, chỉ để lại cái cằm cho cô nhìn thấy. Tuy nhiên, dù không nhìn rõ lông mày và đôi mắt anh, Khương Tạo khẽ liếc nhìn lên vẫn có thể phán đoán được kỹ thuật của mình đã tiến bộ qua cái quai hàm căng cứng và yết hầu chuyển động liên tục của anh.
Cô cảm thấy một sự thỏa mãn trào dâng, một kiểu kh*** c*m khi hoàn toàn chi phối được niềm vui của anh.
Nếu anh thích cô “cảm ơn” theo cách này, cô cũng không phải là không thể thỏa mãn anh.
Dẫu sao làm việc này, dù cô rất thích cảm giác hoàn toàn làm chủ được thất tình lục dục của Tạ Lịch Thăng, nhưng cũng luôn cần một lý do danh chính ngôn thuận để trấn an lòng tự trọng có phần kiêu kỳ của mình.
Ngay lúc Khương Tạo đang phân tâm, đối phương hơi cử động, cô lập tức bị sặc, ho khẽ hai tiếng. Cô ngước mặt nhìn anh, va phải ánh mắt sâu thẳm nóng rực đầy vẻ oán trách vì cô không tập trung.
Khương Tạo rùng mình một cái. Dáng vẻ của kèo trên lập tức lung lay, cô đành phải quay lại trạng thái, đắm mình chuyên tâm vào việc hôn lấy nơi nào đó.
Nhịp điệu của Khương Tạo rất kiên nhẫn và dịu dàng, dù cái kiểu chậm rãi này cho thấy cô vẫn còn chút vụng về, nhưng y như cách cô hôn môi, đó là thứ Tạ Lịch Thăng yêu thích nhất. Đôi khi thứ càng vụng về lại càng có sức tấn công mạnh mẽ, càng có thể nhắm trúng vào những điểm yếu mà đối phương chưa từng nhận ra.
Tạ Lịch Thăng liên tục ngẩng đầu nhìn cô, muốn nói lại thôi, như muốn cầu xin nhưng lại không thể mở lời, không muốn thừa nhận rằng mình sắp không chịu nổi dưới cái kỹ thuật non nớt của cô.
Nhưng Khương Tạo dù có giỏi đến mấy thì sức bền cũng có hạn, chẳng bao lâu sau đã ngẩng đầu lên với vẻ mặt như sắp nghẹt thở đến nơi. Sợi chỉ bạc dính dấp kéo ra từ cánh môi cô rồi đứt đoạn, rơi lại phía đầu bên kia, kèm theo tiếng ho của người phụ nữ, cảnh tượng càng thêm phần sinh động.
Tạ Lịch Thăng nhịn đến mức nổi gân xanh trên trán, anh gồng cơ bụng ngồi dậy, kéo cô đứng lên.
“Quay lưng lại đi.”
“Đừng để anh rảnh rỗi.”
Gương mặt vốn đã đỏ bừng vì nín thở của Khương Tạo lại càng thêm một tầng ửng hồng. Cô bị dỗ dành xoay người lại, dung túng và phục tùng cái quyết định quá đáng của anh.
…
Sau khi Tạ Lịch Thăng tìm được việc để làm, trái lại anh quấy rầy khiến Khương Tạo không thể tiếp tục chuyện trước đó theo nhịp điệu của mình.
Sự hiện diện của môi và lưỡi anh quá mạnh mẽ, nụ hôn của anh gấp gáp và dùng lực hơn cô nhiều, giống như một món bảo vật có sức hút mãnh liệt đang cố gắng hút cạn mọi sinh khí cấu thành nên linh hồn cô.
Khương Tạo hoàn toàn không thể vừa thực hiện việc của mình vừa dồn sức để đối kháng với cảm giác anh mang lại, cô vô vọng nắm chặt đầu gối anh, thốt ra những lời cầu xin loạn xạ.
Nhưng người phía sau hoàn toàn không quan tâm cô nói gì, cô vừa định nhỏm người dậy là anh lại dùng bàn tay to lớn đó mạnh mẽ ấn xuống. Cô rõ ràng không bị trói buộc, nhưng lại hoàn toàn không thể cử động, không trốn thoát nổi, cũng chẳng thể chống lại được.
Cô nghiến răng, cúi đầu đấu chọi với anh, chẳng màng đến việc lực đạo dùng có thích đáng hay không —
Quả nhiên, vì cô không kiểm soát tốt cảm giác lái, một chân đạp lút ga, Tạ Lịch Thăng đang bận rộn thì bị cơn đau và sự gông cùm đột ngột làm cho tổn thương — quỵ ngã ngay trên chiến trường này.
Sự đầu hàng không báo trước của đối phương khiến Khương Tạo không kịp phản ứng, cô nhắm mắt lại trước, nghe thấy tiếng bại trận vừa vụn vỡ vừa nặng nề không thể kiểm soát của người đàn ông, tận sâu trong lòng trào dâng những bong bóng thỏa mãn như thủy triều.
Lát sau, cô lau khóe mắt, chậm rãi quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của người đàn ông vẫn còn chút mơ màng. Tạ Lịch Thăng nhìn thấy dáng vẻ của cô, nhịp tim dường như càng đập mạnh hơn. Anh kéo cô lại, rút hai tờ giấy ăn thong thả lau chùi.
Ngón cái anh m*n tr*n đôi má cô, xóa đi dấu vết cuối cùng. Tạ Lịch Thăng nhìn qua đầu ngón tay mình, rồi dưới sự chứng kiến của cô, anh nếm sạch chúng.
Khương Tạo lập tức lúng túng, gần như không dám nhìn, ngăn cản: “Anh… anh đừng có…”
Sao lại có người tự đưa vào miệng mình như thế chứ… thật là hạ lưu quá mà.
Ngay khi cô tưởng rằng nghi thức đáp lễ của mình đã kết thúc, cuối cùng có thể dậy được rồi, thì người đàn ông lại ấn cô lại lần nữa.
“Em còn chưa xong mà.” Anh nhắc nhở.
Giây tiếp theo, Tạ Lịch Thăng cúi người hôn lấy đôi môi đỏ mọng vừa mới bận rộn không ngừng nghỉ của cô, san sẻ đi mùi vị của chính mình trong khoang miệng cô, đồng thời —
Để bàn tay trái đang đeo nhẫn của mình phát huy tác dụng.
Để chiếc nhẫn bạc trơn kết nối nửa đời sau của hai người trở thành thứ vừa phong tỏa, vừa khai phá mực nước phía dưới linh hồn của cô.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Vốn dĩ là sáu nghìn chữ nhưng tôi chia ra làm hai chương đăng nhé! Còn một chương hơn hai nghìn chữ nữa là kết thúc đợt cập nhật tuần này! Thứ Năm sẽ tiếp tục cập nhật!
Editor có lời muốn nói:
Tui đố mấy bà hai cái người kia mới chơi tư thế gì :)
Hết chương 59