Chương 60

– Không phải chứ đại ca, anh đang diễn cái nét gì thế?Trò đùa lãng mạn: 60

Ngón tay của Tạ Lịch Thăng vừa có lực vừa linh hoạt đến đáng kinh ngạc. Khương Tạo, người vốn dĩ vừa ngủ dậy đã thiếu phòng bị, lại thêm cơ địa nhạy cảm, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn đầu hàng dưới lòng bàn tay anh.

Trong tầm mắt nhòe đi vì xúc cảm, cô vô vọng nắm lấy cánh tay anh đang chống bên cạnh đầu mình để cầu xin. Ánh mắt cô dời từ gương mặt đầy vẻ tình tứ của anh xuống phía dưới, bắt gặp cánh tay còn lại của anh đang chuyển động nhanh đến mức để lại cả tàn ảnh. Cánh tay ấy rắn chắc, vạm vỡ, vì liên tục dùng lực mà cơ bắp hơi sung huyết, những đường gân xanh ngoằn ngoèo kéo dài từ bắp tay xuống tận cổ tay, thỉnh thoảng lại rung lên đầy nam tính khiến cô choáng váng như say xe. 

Đến cuối cùng, cô hoàn toàn không thốt nên lời. Đôi đồng tử cô run rẩy, nhìn kẻ đầu sỏ trước mặt đang mang vẻ mặt điềm tĩnh đầy thỏa mãn.

Tạ Lịch Thăng lại rút thêm hai tờ giấy ăn, bao lấy ngón trỏ và ngón giữa rồi xoay tròn lau chùi. Suốt quá trình đó, anh cứ nhìn cô bằng nụ cười đầy thâm ý.

Lau sạch tay xong, anh còn đáng ăn đòn đến mức đưa đầu ngón tay nhăn nheo của mình tới sát mặt cô như để khoe chiến tích, cố ý nhấn mạnh: “Xem em làm anh bị ngâm đến mức nào này.”

Khương Tạo vừa giận vừa thẹn, nhấc đôi chân nhỏ đang mỏi nhừ lên đá anh một cái. 

Tạ Lịch Thăng đắc ý, nắm gọn bàn chân chẳng chút sức tấn công của cô, sau đó dang rộng hai tay ra hiệu: “Đến đây đi.” 

“Chồng em bế em đi vệ sinh cá nhân.”

“Khó khăn lắm mới được nghỉ thứ Bảy và Chủ nhật, không thể dành hết thời gian trên giường được đâu.”

Khương Tạo: “…”

Anh còn mặt mũi nào mà nói ra được câu đó vậy hả!!

Sau khi tắm rửa xong, Khương Tạo tạm thời hết sức, chẳng còn sức lực đâu mà ra ngoài đi dạo. Tạ Lịch Thăng đã gọi order bữa trưa tại khách sạn. Cả hai quyết định sẽ ăn uống, nghỉ ngơi một lát rồi mới đi chơi, buổi tối sẽ ghé trung tâm thương mại xem phim.

Thay một bộ quần áo thoải mái, Khương Tạo bưng ly trà sữa trân châu vừa được giao tới, ngồi sụp xuống tấm thảm tròn dày trước cửa sổ sát đất, lười biếng ngắm nhìn phong cảnh thành phố từ trên cao. 

Vì Tần Nam là một thành phố miền Giang Nam, nên ngay cả khi vào mùa giao thoa thu đông, cây cối vẫn giữ được sắc xanh, không đến nỗi rụng trụi lá hay khô héo hoàn toàn như ở phương Bắc.

Tạ Lịch Thăng loay hoay điều chỉnh xong máy chơi game Switch(1) rồi cũng đi tới. Thấy cô ngồi cuộn tròn như một cục bông bên cửa sổ, anh liền sáp lại gần. Anh ngồi xuống ngay phía sau cô, dang rộng hai chân để cô lọt thỏm vào lòng mình, rồi tự nhiên đặt cằm lên vai cô, vòng tay ôm trọn lấy người thương.

(1) Máy chơi game Switch là một hệ máy console đa năng, nổi tiếng với khả năng chuyển đổi linh hoạt giữa chế độ cầm tay và chế độ chơi trên TV. Máy này do hãng Nintendo sản xuất, một công ty của Nhật Bản.

Tạ Lịch Thăng liếc nhìn ly trà sữa trong tay cô, hỏi: “Ngon không? Cho anh thử một miếng với.”

“Trong túi giao hàng vẫn còn một ly nữa đấy, anh đi uống ly mới đi.” Cô đang mải mê nhai trân châu đường đen, nhất quyết không chia sẻ.

Nhưng anh chẳng thèm quan tâm, trực tiếp kéo cổ tay cô, đưa ống hút đến trước miệng rồi rít một hơi thật mạnh, ăn đầy một mồm trân châu. Khương Tạo tức tối, dùng khuỷu tay thúc vào cơ bụng săn chắc của anh, làm mình làm mẩy: “Cứ phải uống chung mới chịu à, lại còn hút một ngụm rõ to nữa, trân châu của em bị anh hút hết rồi!”

Tạ Lịch Thăng đầy mồm trà sữa nên không cãi lại được, chỉ biết nheo đôi mắt hồ ly cười híp mí, vẻ tinh quái lộ rõ trên mặt. Tức thì tức thế thôi chứ cô cũng không nhỏ mọn đến mức không cho chồng uống một ngụm trà sữa. Thấy anh cầm theo máy chơi game, cô hỏi: “Muốn chơi game sao?”

“Ừm, đội ngũ đầu bếp năm sao tuy xịn thật nhưng nấu cơm hơi chậm, chắc phải đợi thêm lúc nữa.” Tạ Lịch Thăng ôm lấy cô, cùng cô lướt xem danh sách trò chơi trong thư viện: “Chơi gì đây? Có trò nào em thấy hứng thú không?”

Khương Tạo vốn không phải game thủ, nhưng mỗi khi thấy các cặp đôi cùng nhau chơi mấy trò trên máy cầm tay thế này, cô cũng có chút ngưỡng mộ. Đám bạn Lê Lê từng rủ cô chơi cùng, nhưng cô sợ mình chơi quá gà sẽ làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của mọi người nên luôn từ chối, bảo mình không thích. Nhưng hiện tại ở bên cạnh Tạ Lịch Thăng, cô không cần phải giữ kẽ hay sĩ diện gì nữa.

“Trước đây em nghe nói có cái trò gì…” Cô cố nhớ lại: “Ngộ Không ấy, đang hot lắm đúng không? Trò đó có chơi hai người được không?”

“Trò đó chơi đơn thôi, nhưng hiệu ứng và đồ họa cực đỉnh, hay là em chơi đi rồi anh ngồi xem em đánh?” Anh gợi ý.

Khương Tạo trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: “Thôi, chơi trò hai người đi. Hay là cái trò gì mới tên là ‘It Takes Two’(2) ấy? Thấy dân mạng rần rần lắm.”

(2) It Takes Two là một trò chơi phiêu lưu hành động (action-adventure) kết hợp giải đố theo phong cách platform, được phát triển bởi Hazelight Studios. Người chơi có thể tìm mua bản vật lý hoặc tải trực tiếp từ cửa hàng eShop của Nintendo.

Tạ Lịch Thăng có chút do dự: “Trò đó sợ là hơi khó với em đấy, nhưng không sao, anh gánh được.”

Cô không hề tự ái trước lời nhận xét của anh, dù sao mình cũng là tấm chiếu mới, đến cả tay cầm còn chưa biết bấm nút nào: “Vậy… mình cứ bắt đầu từ trò đơn giản trước đi? Em luyện tập chút là thạo ngay ấy mà.”

“Thưa ngài Tạ Lịch Thăng, bậc thầy gaming, ngài có đề xuất gì không?”

Tạ Lịch Thăng lướt thư viện game, bất giác cười nhẹ: “Lại đặt cho anh cái biệt danh quái quỷ gì nữa đây.”

“Chơi ‘Overcooked’(3) đi, thao tác đơn giản, chủ yếu là thử thách sự ăn ý và khả năng phân bố công việc thôi.” Anh nói.

(3) Overcooked là một trò chơi mô phỏng nấu ăn đồng đội cực kỳ nổi tiếng, nổi bật với lối chơi hỗn loạn nhưng vô cùng vui nhộn. Đây vẫn là một trong những tựa game giải trí gia đình và bạn bè tốt nhất trên các hệ máy như Nintendo Switch, PlayStation.

Khương Tạo bỗng thấy bất an, nhỏ giọng hỏi: “Dân mạng hay gọi trò này là ‘Căn bếp chia ly’ mà… Em từng xem livestream thấy người ta chơi xong toàn muốn tương tác vật lý với nhau luôn. Hai đứa mình chơi cái này không đến mức xong xuôi là ra tòa đấy chứ?”

“Không sao, có đánh thì anh chịu, anh chịu đòn giỏi mà. Đánh chán rồi anh lại cầm tay cầm lên gánh em qua màn tiếp.” Tạ Lịch Thăng nhéo má cô trêu đùa, lông mày nhếch lên đầy tự tin: “Dẫu sao với mối quan hệ này của chúng ta, muốn chia tay cũng đâu có dễ.”

Cô phản bác, tự tiện đặt cho nó cái tên mới: “Sao mà không chia được, từ giờ trở đi trò này gọi là ‘Căn bếp ly hôn’ nhé.”

Tạ Lịch Thăng chỉ chờ có thế để vặn lại ngay lập tức: “Lần sau mà có quay lại Cục Dân chính làm thủ tục, người ta hỏi nguyên nhân ly hôn mà bảo là vì chơi game mà toang… Khương tiểu thư, giữa việc ly hôn và việc mất mặt, em chọn cái nào?”

Khương Tạo: “…” Đọc Full Tại TruyenGG.vision

Đúng là người đàn ông nắm thóp cái tính sĩ diện của mình mà!

Cô giơ tay bóp lấy cánh mũi anh, định bụng làm chồng mình ngạt thở vì cái tội nói quá đúng: “Thôi được rồi, anh bớt nói lại, cứ như chỉ mình anh có mồm không bằng. Mau chơi đi, cứ luyên thuyên mãi là cơm mang lên đến nơi bây giờ.”

Tạ Lịch Thăng gạt bàn tay đang nghịch ngợm trên mũi mình ra, khẽ mắng yêu: “Được rồi, bưng ly trà sữa dở tệ của em qua đây, anh đi kết nối màn hình lớn chơi cho sướng.”

Khương Tạo vớ lấy cái gối tựa ném thẳng vào mông anh, lần này là tức thật: “Anh chê trà sữa của em dở mà anh uống ừng ực hết hơn nửa ly hả?! Đồ thần kinh này!”

Tạ Lịch Thăng vỗ vỗ vào cái mông vừa bị gối tấn công, quay đầu lại vẫn không quên cà khịa: “Lần sau đổi tiệm khác mà đặt nhé, trân châu nhà này ngấy quá.”

Khương Tạo: !!!

Tối nay anh tốt nhất là nên ngủ ở sô pha đi nhé Tạ Lịch Thăng!

Bữa trưa hôm nay là món Trung, lại còn là hệ món Tứ Xuyên cay nồng đúng vị, Khương Tạo ăn ngon đến mức múc thêm cơm tận hai lần. Tạ Lịch Thăng phải cảm thán rằng sức ăn của cô tăng trưởng quá thần tốc. Cô họ từng nhắn tin trêu anh trên WeChat rằng tốc độ vơi đi của thùng gạo trong nhà nhanh đến chóng mặt, không biết còn tưởng nhà đang nuôi một con Tiểu Thao Thiết nữa chứ.

Khương Tạo đang bận càn quét đống đồ ăn nên chẳng rảnh để cãi nhau với anh, chỉ tặng anh một cái lườm sắc lẹm.

“Cô họ và ông chú không muốn em vừa bắt đầu đã phải uống thuốc tây, nên bảo cứ dùng thực phẩm bổ sung trước đã.” Tạ Lịch Thăng tỉ mỉ gỡ xương cá cho cô, gỡ sạch xong liền múc đầy bát đặt trước mặt cô: “Thấy dạo này em ăn ngon miệng thế này là tốt. Nếu một thời gian nữa cân nặng vẫn không nhích lên thì mình đi gặp bác sĩ Đông y, bốc ít thuốc bổ về uống xem sao.”

Khương Tạo nuốt miếng cơm, nhanh nhảu phân trần: “Em thấy dạo này khí huyết tốt hơn hẳn rồi mà. Bình thường đi làm cứ đến chiều là đuối sức, giờ tăng ca cũng thấy vẫn ổn áp, số lần cần cứu viện bằng cà phê cũng ít đi rồi. Đồ bổ của cô họ chắc chắn là có tác dụng rồi!”

“Đầu tiên, với tư cách là sếp, nghe nhân viên bảo tăng ca không vấn đề gì thì anh rất vui. Nhưng mà…” Tạ Lịch Thăng gắp cho cô một miếng rau xanh để cân bằng dinh dưỡng, rồi phũ phàng bóc phốt: “Có tác dụng thật hay không thì chưa biết, nhưng có vẻ em đang sợ thuốc Đông y đắng đúng không?”

Khương Tạo bĩu môi, nhìn anh bằng ánh mắt vô tội đầy đáng thương. Xem ra cô thực sự bị ám ảnh bởi cái vị đắng ngắt của thuốc sắc. 

Tạ Lịch Thăng cũng đành bó tay, nếu không phải trường hợp bắt buộc, anh cũng chẳng nỡ bắt cô uống thuốc đắng làm gì. Bỏ qua chuyện sinh con, từ lần đưa cô đi khám thai trước đó, anh đã thực sự ghi khắc lời dặn của bác sĩ vào lòng, chỉ muốn nhanh chóng bồi bổ cho cô khỏe mạnh. Tương lai của họ còn dài, sức khỏe của cô mới là ưu tiên hàng đầu, món ngon hay cảnh đẹp đến mấy mà không có sức để hưởng thụ thì có tiền bạc hay thời gian cũng trở nên vô nghĩa.

Tạ Lịch Thăng thu hồi dòng suy nghĩ, nghiêng đầu nhìn cô gái chẳng biết từ bao giờ đã gác chân lên đùi mình, vừa ăn vừa luyên thuyên về việc mình béo lên. Khóe môi Khương Tạo vẫn còn dính chút dầu mỡ, hai tay cô bóp lấy vòng đùi để minh họa cho phần thịt đang tràn ra qua kẽ tay: “Anh xem này, chân em phòi ra một đống thịt rồi, hồi trước hai tay ôm là vừa khít, giờ còn chẳng khép lại hết được đây này.”

Anh cạn lời, nắm lấy cổ chân cô đẩy trả về chỗ cũ, không quên phủi phủi ống quần vừa bị bàn chân cô chạm vào, giả vờ ghét bỏ: “Được rồi, biết chân em thô rồi. Đang ăn cơm đấy, chân em sắp đạp cả vào bát của anh rồi kìa. Chú ý điệu bộ chút đi.”

Khương Tạo: “…”

Không phải chứ đại ca, anh đang diễn cái nét gì thế? Anh có bệnh à?

Tác giả có lời muốn nói: 

Bạch Bạch: Số lượng chữ trong danh sách tuần này đã hoàn thành vẻ vang!! Tuần sau sẽ bắt đầu cập nhật tiếp từ thứ Năm! Ngày mai nghỉ ngơi, nếu thứ Năm chưa có chương mới tức là tôi chưa viết xong hoặc kẹt kiểm duyệt chưa ra được nhé! Mọi người cứ bình tĩnh đợi tôi!

Cảm ơn mọi người đã yêu thích và đồng hành cùng các chương ngoại truyện! Chương sau các đồng nghiệp sẽ xuất hiện làm vài việc thường ngày! Sau đó là màn phối hợp với anh chàng đẹp trai tầng dưới! Phần ngoại truyện “Vườn trường IF” tôi đang lên ý tưởng nhé!

Hết chương 60
Bình Luận (0)
Comment