Giang Vãn Nguyệt khẽ ho vài tiếng, cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Khoảnh khắc tỉnh dậy, nàng đã mơ hồ đoán được chuyện gì đã xảy ra, có người cố ý khiến nàng mất sức ngất đi, sau đó nhân lúc nàng hôn mê mà nhốt nàng ở đây, còn phóng hỏa đốt khoang thuyền.
Khóe môi Giang Vãn Nguyệt nở một nụ cười khổ.
Cũng không biết là ai, vì để hại nàng mà lại dày công khổ tứ đến vậy.
Lúc này, trên bờ đã tụ tập rất nhiều người, ai nấy đều thấy thuyền hoa của Bùi gia bốc cháy, lại dần chìm xuống nước, liền xôn xao bàn tán.
Bùi Quân nhận được tin Giang Vãn Nguyệt say sóng, bèn dẫn theo gia nhân của Bùi gia đến bờ sông. Nhìn thấy cảnh tượng trên thuyền, sắc mặt Bùi Quân đại biến, lập tức lên một chiếc thuyền nhỏ, cùng mấy người cầm theo thùng gỗ, ra sức múc đầy nước hồ, thi nhau dập lửa.
Ngọn lửa quá lớn, cảm giác đau đớn dữ dội do bị bỏng khiến người ta không tài nào đến gần thuyền hoa được.
Bùi Quân mấy lần muốn lên thuyền đều bị lửa lớn đẩy lui, lại thêm thân vệ bên cạnh ngăn cản, hắn ta không cách nào lên thuyền được, chỉ có thể liều mạng tạt nước dập lửa, muốn dập tắt ánh lửa trên thuyền, xé ra một lối đi rồi mới lên thuyền. Lòng Bùi Quân như dao cắt, gọi tên Giang Vãn Nguyệt hết tiếng này đến tiếng khác.
Nhưng trước sau vẫn không có ai trả lời.
“Đại nhân, ngài đừng lên thuyền nữa.” Cấp dưới lập tức khuyên can: “Nếu Vãn Nguyệt cô nương ở trên thuyền, nhất định sẽ đáp lại ngài một tiếng. Tình hình bây giờ, có lẽ cô nương không có ở trên thuyền…”
“Phải đó, phải đó… Đại nhân hay là xác định tình hình rồi hãy nói sau…”
Bùi Quân liều mạng tạt nước lên thuyền dập lửa, chẳng hề để tâm đến mu bàn tay bị bỏng.
Trên bờ, một trận vó ngựa dồn dập vang lên, mọi người trên bờ quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử tuấn tú phi ngựa tới như bay, tốc độ ngựa cực nhanh, làm kinh động chim chóc ven bờ. Áo quần của nam tử bị nước mưa làm ướt, loang lổ vết nước khắp nơi, toàn thân hiện rõ vẻ tiều tụy mệt mỏi của người đi đường xa, nhưng khí chất giữa hai hàng lông mày vẫn toát lên vẻ cao quý, khiến người ta trong lòng sinh ra e sợ.
Người trên bờ bắt đầu xì xầm bàn tán.
Nhưng Tạ Bích từ đầu đến cuối không hề nhìn những người này lấy một cái, hắn trở mình xuống ngựa, không một chút do dự, lao thẳng xuống nước, gắng sức bơi về phía con thuyền đang cháy hừng hực.
Ánh lửa nhuộm sóng nước thành màu của hoàng hôn, càng đến gần thuyền, nhiệt độ càng nóng bỏng, mọi người kinh hãi la lên. Tần Uyển đứng bên bờ, nhìn Tạ Bích một mình quyết đoán tiến lại gần khoang thuyền, tim nàng ta như ngừng đập một giây, rồi từ từ siết chặt tay.
Tạ Bích không hề dừng lại, hắn khoác chiếc áo ngoài ướt sũng, xông vào biển lửa.
Sau khi Giang Vãn Nguyệt tỉnh lại, chứng kiến ngoại tổ muốn chặt đứt xích khóa mà không được, sau cơn sợ hãi, nàng đã dần bình tĩnh lại.
Giang Vãn Nguyệt từ từ nhắm mắt.
Có lẽ đây chính là số mệnh.
Phụ thân không tin vào số mệnh, nhưng cuối cùng lại bỏ mình nơi sông lớn khi trị thủy, công cốc vô ích.
Mẫu thân cũng không tin vào số mệnh, nhưng bà đã vượt ngàn dặm đưa mình đi tìm phụ thân, để rồi cuối cùng rơi xuống vách núi.
Có lẽ, chết đuối dưới nước cũng là số mệnh của nàng.
Ở Đông Đô, nàng may mắn thoát chết, lần này, cuối cùng nàng vẫn không thoát được.
Giang Vãn Nguyệt khuyên ngoại tổ mau dẫn người đi, đừng quan tâm đến nàng nữa. Tần Lãng không nói một lời, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay cầm đao liều mạng chém vào dây xích, lòng bàn tay rướm máu, nhưng sợi xích sắt vẫn không hề suy suyển.
Có tiếng bước chân vang lên.
Mọi người đều tỏ vẻ không thể tin nổi.
Bọn họ muốn trốn khỏi thuyền còn sợ không tìm được đường, sao lúc này lại có người vào thuyền?
Tiếng bước chân ngày một rõ.
Có người từ trong ánh lửa sải bước đi tới.
Giang Vãn Nguyệt quay đầu lại, và lập tức sững sờ.
Giữa biển lửa ngút trời, một gương mặt tuấn tú quen thuộc dần hiện ra rõ nét. Giang Vãn Nguyệt đã lâu không gặp Tạ Bích, bây giờ đột nhiên gặp lại, nàng chết trân tại chỗ.
Người đến là Tạ Bích, người đến lại là Tạ Bích.
Giang Vãn Nguyệt nắm chặt sợi xích trên cổ tay mình.
Ánh mắt của hai người, xuyên qua ngọn lửa cuộn trào mà chạm vào nhau, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mà dài tựa mấy kiếp.
Tạ Bích đi đến bên cạnh Giang Vãn Nguyệt, nhanh chóng xem xét tình hình trên thuyền, ánh mắt dừng lại trên sợi xích. Hắn đã nhận ra đây là loại “cửu liên tỏa” (khóa chín vòng) của quan phủ, cần phải có hai chìa khóa mới mở được, vô cùng cứng rắn và chắc chắn. Tạ Bích không cố chặt đứt dây xích, mà lấy từ trong lòng ra một món hỏa khí đã chuẩn bị từ trước, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tuyệt, giọng nói trầm ổn mạnh mẽ: “Ta sẽ dùng một lượng nhỏ thuốc nổ để phá tung sợi xích nối với thân thuyền, mọi người cùng nhau nhảy xuống nước…”
Lúc này Bùi Quân cũng đã trèo lên thuyền, ánh mắt nhìn về phía Giang Vãn Nguyệt, lo lắng muốn nói gì đó, nhưng không ngăn cản hành động của Tạ Bích.
Động tác của Tạ Bích dứt khoát gọn gàng, hắn đặt món hỏa khí đã châm ngòi vào chỗ nối giữa thân thuyền và dây xích. Một tiếng nổ lớn vang lên, Giang Vãn Nguyệt run rẩy co rụt vai lại, nhưng cơn đau như dự tính lại không ập đến. Giây tiếp theo, có một lồng ngực ấm áp vững chãi không chút do dự mà áp lên lưng nàng, có người đã dùng thân xác máu thịt của mình để ngăn cách nàng khỏi những tia lửa b*n r* và những mảnh ván thuyền vỡ nát.
Hương tuyết mai quen thuộc bao bọc lấy nàng, những ân oán xưa cũ như đèn kéo quân vụt qua trước mắt, Giang Vãn Nguyệt có thể cảm nhận được thân hình Tạ Bích lảo đảo vì lực xung kích cực lớn, bên tai vang lên một tiếng hừ trầm thấp vì đau.
Tạ Bích đưa Giang Vãn Nguyệt nhảy xuống nước, sợi xích trên tay Giang Vãn Nguyệt vẫn chưa được tháo ra, khẽ đung đưa trong sóng nước. Tạ Bích dường như bị sặc mấy ngụm nước, nhưng vẫn che chở cho Giang Vãn Nguyệt ở phía trước, hai người bơi vào rõ ràng có chút đuối sức. Tần Lãng lập tức đỡ lấy Giang Vãn Nguyệt trong nước, đưa tôn nữ bơi về phía bờ.
May mà chiếc thuyền nhỏ cách bờ rất gần, mấy người nhanh chóng lên bờ.
Gò má Giang Vãn Nguyệt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền nằm trong lòng Tần Lãng. Lưng Tạ Bích bị hỏa khí làm bị thương, sau khi bị nước gột rửa lại nhanh chóng rỉ máu, hắn nghiến răng, ngã xuống trong vòng tay dìu đỡ của mọi người.
Xảy ra chuyện liên quan đến nhân mạng quan trọng thế này, hôn sự của hai nhà tự nhiên không thể tiến hành được nữa.
Bùi Quân đi đến trước mặt Tần Lãng, khẽ nói: “Dù thế nào, cô nương cũng có thể đến Bùi gia nghỉ ngơi một lát trước, nhà cửa sạch sẽ vệ sinh, cũng tiện cho cô nương tĩnh dưỡng.”
Tần Lãng từ chối, ông không muốn Giang Vãn Nguyệt tạm trú ở Bùi gia, một nhóm người đi thẳng đến Tần trạch ở Đàm Châu cách đó không xa.
Bùi Quân muốn đi theo tiễn, cũng bị người nhà họ Tần khách khí khuyên ngăn.
Bùi Quân một lúc lâu sau mới hoàn hồn, đứng ngoài đám đông, trơ mắt nhìn Tạ Bích cùng người nhà họ Tần rời đi.
Hôm nay, hắn ta và Giang Vãn Nguyệt đều mặc hỉ phục màu đỏ thẫm.
Nhưng trông Tạ Bích và Giang Vãn Nguyệt lại càng giống một cặp trời sinh đất tạo hơn.
Nhưng nếu hắn ta có oán trách thật, thì cũng nên oán trách chính mình.
Lúc Giang Vãn Nguyệt xảy ra chuyện, hắn ta cũng lòng như lửa đốt, nhưng hắn ta lại không nghĩ đến việc có thể trực tiếp nhảy xuống nước, bất chấp tất cả mà bơi về phía con thuyền.
Nhưng Tạ Bích đã nghĩ đến, lúc hắn cứu người, quyết đoán, dứt khoát, mang theo lòng dũng cảm quyết tâm đến cùng.
Ánh mắt Bùi Quân ảm đạm, từ từ siết chặt lòng bàn tay.
Hắn ta thường hay oán trách tiền phu quân của Vãn Nguyệt, nhưng những gì hắn ta làm hôm nay, lại còn không bằng cả người đó.
Lưng Tạ Bích bị thương không nhẹ, một lát sau, vết máu đã nhuộm đỏ áo, trông vô cùng kinh tâm động phách.
Còn về việc có nên giữ Tạ Bích lại Tần gia chữa thương hay không, Tần Lãng vẫn chưa nghĩ xong.
Nhưng không cần ông phải suy nghĩ nhiều nữa, đã có người đến báo: “Lão gia, Tạ đại nhân vừa vào cửa đã ngất xỉu rồi, ngài xem là đưa đến khách đ**m hay là…”
Khóe miệng Tần Lãng giật giật, bất đắc dĩ nói: “Tìm một căn phòng cho Tạ đại nhân nghỉ ngơi đi, rồi đi tìm mấy vị lang trung chữa ngoại thương có tiếng, đừng có chậm trễ…”
May mà Tần gia cũng rộng rãi, sau khi sắp xếp cho Tạ Bích xong, Tần Lãng vốn không muốn qua lại quá nhiều với hắn.
Ai ngờ Tạ Bích lại trái với thường lệ, vô cùng nhiệt tình.
“Tổ phụ, trạch viện này mua từ khi nào vậy ạ, đá Thái Hồ trong sân này hình dáng thật tinh xảo, con chưa từng thấy bao giờ…”
“Tổ phụ, bữa ăn hôm nay thật ngon, măng được nấu rất khéo, là đầu bếp nào nấu vậy ạ…”
“Hóa ra tổ phụ thích vẽ chim, chỗ con có mấy bức tranh hoa điểu, hôm nào mang đến cho tổ phụ xem.”
Tần Lãng nhịn hết nổi: “…Đây là hạc.”
Tạ Bích vẫn cười mặt không đổi sắc: “Vậy thì càng tốt ạ, gia phụ của con thích vẽ hạc nhất, trong nhà có không ít bức Thụy Hạc Đồ, hôm nào con mang đến cho tổ phụ luôn một thể.”
Tần Lãng: “…”
Không thể không nói, tình cảm của Tần Lãng đối với Tạ Bích đã có vài phần thay đổi. Trước đây chỉ cảm thấy hắn cao ngạo lạnh lùng, nhưng nghĩ đến việc Tạ Bích đã cứu Giang Vãn Nguyệt, Tần Lãng bây giờ nhìn hắn, lại sinh ra vài phần thân cận.
Hoạn nạn thấy chân tình, Tạ Bích hôm đó còn ở tận kinh thành xa xôi, một hành trình mười mấy ngày, ngựa không dừng vó, vậy mà chỉ trong ba ngày đã đến nơi. Đây là vì Vãn Nguyệt mà bất chấp tính mạng chạy đến Bích Lung Hạp.
Trên thuyền lửa cháy hừng hực, ngay cả Bùi Quân cũng chỉ có thể lo lắng đi qua đi lại, không thể lên thuyền, nhưng Tạ Bích lại không chút do dự mà lội nước đến.
Cách làm của Bùi Quân không có gì không ổn, hắn ta cứu Vãn Nguyệt cũng không hề trì hoãn, nhưng dưới sự so sánh với một Tạ Bích cứ thế tiến thẳng, không chút do dự, liền trở nên mờ nhạt tầm thường.
Trên đời này có được mấy người, chịu xả thân cứu người khác lúc nguy nan?
Huống hồ người này còn có địa vị cao, quyền lực lớn.
Nếu trong lòng Vãn Nguyệt vẫn còn có hắn, hai người có thể nối lại duyên xưa, cũng coi như là phúc khí của Vãn Nguyệt.
Tần Lãng trầm ngâm ra lệnh: “Thư phòng không phải vừa có mấy bộ sách mới sao, đều là vừa mới gửi đến, hắn bị thương, ngươi mang qua cho hắn giải khuây đi.”
Nhìn thấy Giang Vãn Nguyệt bước vào, Tần Lãng lập tức cười nói: “Con đến rồi à— mau ngồi đi, tổ phụ vừa hay có chuyện muốn nói với con đây.”
Giang Vãn Nguyệt nghe lời ngồi xuống.
“Nguyệt Nguyệt, những chuyện gần đây, đều là do ta mà ra, là tổ phụ già rồi, hồ đồ rồi.” Tần Lãng thở dài một tiếng nói: “Ta cũng nghĩ thông rồi, sau này con cứ làm việc con thích làm, chuyện tương lai, chúng ta cũng không quản được nhiều, tổ phụ còn sống ngày nào, thì còn che chở cho con ngày đó, con có thể vui vẻ ổn định, chính là tâm nguyện lớn nhất của tổ phụ.”
“Tổ phụ…” Cảm xúc của Giang Vãn Nguyệt phức tạp, cuối cùng khẽ thở dài: “Thân ở thời loạn, con biết người cũng có nỗi khổ tâm.”
Hai người nhìn nhau không nói nên lời.
Tần Lãng ngập ngừng nói: “Vãn Nguyệt, con xem A Bích đối với con…”
“Tổ phụ, đó là Tuần phủ Tạ đại nhân…” Giang Vãn Nguyệt khẽ giọng: “Lần này may mà có đại nhân ra tay giúp đỡ, nhưng đại nhân cứu con, là vì con ở xưởng thuyền, và thấy con có chí báo đáp, tổ phụ, con không muốn gả cho Bùi gia, cũng không muốn vào lại Tạ gia…”
Tần Lãng gật đầu nói: “Ta nhất định sẽ không để con phải chịu ấm ức ở nhà họ Tạ nữa, chỉ là ta thấy bộ dạng Tạ đại nhân cứu con, ngay cả tính mạng cũng không màng, hai đứa…”
Giang Vãn Nguyệt mỉm cười.
Nàng không ngờ Tạ Bích lại có thể làm đến mức này vì nàng.
Nhưng dù có làm được thì đã sao.
Khi đó… không phải nàng cũng đã vì Tạ Bích mà xả thân hay sao, nhưng lúc ấy nàng dám chắc, cho dù Tạ Bích biết chuyện cá Thải Vĩ, cũng sẽ không vì chuyện này mà nảy sinh tình yêu với nàng.
Nàng cũng không muốn vì liều mạng cứu người mà có được sự ngưỡng mộ yêu thương của người đó, nàng đã vậy, hẳn là Tạ Bích cũng thế.
Sắc mặt Giang Vãn Nguyệt bình tĩnh, khẽ nói: “Tình nghĩa của Tạ đại nhân, con rất cảm kích, nhưng dù con có cảm kích đến đâu, cũng không nên lấy cả phần đời còn lại của mình ra để trả.”
Tần Lãng nghe xong, nghiêm túc thở dài: “Trước đây ta cũng không thích nó, nhưng hoạn nạn mới thấy chân tình à… Thôi thì đây là chuyện trọng đại cả đời của con, cuối cùng vẫn phải xem ý con, con đã không có ý, vậy thì thôi vậy.”
Sau khi Giang Vãn Nguyệt hành lễ, nàng bình tĩnh bước ra khỏi phòng.
Nàng từ từ nhắm mắt lại.
Biển lửa sóng cuộn, Tạ Bích từng bước, từng bước, kiên định đi về phía nàng.
Vòng tay của hắn ấm áp vững chãi, chống đỡ lấy cơ thể đang chực ngã xuống của nàng.
Hoạn nạn thấy chân tình.
Nhưng trong một đời người dài đằng đẵng, có được mấy lần hoạn nạn?
Trong những tháng ngày vụn vặt vô tận, sự thờ ơ của hắn vẫn còn hiện rõ mồn một.
Chỉ vì một lần hoạn nạn, những tổn thương vụn vặt trong quá khứ, chẳng lẽ đều có thể xóa bỏ hết sao?
Huống hồ nào có ai biết được, nàng vì hắn, cũng đã từng xả thân.
Giang Vãn Nguyệt tự nhủ với mình hết lần này đến lần khác, Tạ Bích có làm tốt đến đâu, thì bây giờ, bọn họ cũng chỉ là không ai nợ ai.
Nàng cuối cùng cũng đã bò ra được khỏi những năm tháng đó, cảm xúc của nàng cuối cùng cũng không cần phải vì hắn mà lên xuống thất thường, nàng sao có thể mềm lòng, sao có thể lại đi vào vết xe đổ?
Nhưng dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, Giang Vãn Nguyệt đến để cảm ơn Tạ Bích.
Tạ Bích nửa nằm trên chiếc ghế tựa trong vườn, bàn tay đặt trên đầu gối, hai mắt khẽ nhắm, vẻ quân tử đoan chính cũng không che được dáng vẻ yếu ớt.
Giang Vãn Nguyệt thấy hắn đang nghỉ ngơi, định xoay người rời đi, ai ngờ vạt áo lại bị kéo lại.
Giọng nói trầm thấp của Tạ Bích khẽ truyền đến: “Xin lỗi.”
“Lúc đó nàng đã rất… khó chịu phải không…”
Giang Vãn Nguyệt quay người lại, ánh mắt trong như lưu ly của Tạ Bích dừng trên người nàng, giọng nói có chút phiêu tán: “Cảm giác sặc nước rất khó chịu…”
“Chỉ khi chính ta rơi xuống nước, mới biết được cảm giác sặc nước là như thế nào.”
“Nhưng ta của trước đây, lại chưa từng hỏi nàng một câu, lúc đó nàng rơi xuống nước có sợ không? Có kêu cứu không? Có bị sặc nước không? Và đã tự cứu mình như thế nào?”
Sau khi hắn rơi xuống nước chỉ cảm thấy thân mình như bèo dạt, trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ và kinh hãi chưa từng có.
Ý nghĩ rõ ràng nhất lóe lên trong đầu, lại chính là cảm giác của Giang Vãn Nguyệt khi từng rơi xuống nước.
Đêm ở kinh đô, bên cạnh nàng không có người thân bạn bè, mình là người thân nhất của nàng, vậy mà hắn lại không nghĩ đến việc xác nhận sự an toàn của nàng.
Khi nàng giãy giụa chìm nghỉm trong nước, không có một cánh tay nào, đỡ lấy và vớt nàng lên.
Nàng hẳn đã hoảng sợ và kinh hãi đến mức nào.
Cảm giác đó một khi đã trải qua, thì sẽ mãi mãi không thể quên, cho nên Giang Vãn Nguyệt không thể tha thứ cho hắn, có thể nói là hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Thái độ bình tĩnh lạnh lùng của nàng đối với hắn, càng là điều mình đáng phải nhận.
Lồng ngực Tạ Bích căng cứng, căng đến mức rỉ ra vị chua chát tê dại, hắn ngước mắt lên, không để cho hơi ẩm trong mắt chảy xuống.
“Vãn Nguyệt, xin lỗi, lúc nàng bất lực nhất, ta đã không thể có mặt ở bên cạnh nàng.”
“Nghĩ lại chắc hẳn còn có rất nhiều lúc, cảm xúc của nàng, ta cũng chưa từng hay biết.”
Sắc mặt Tạ Bích trắng bệch, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, hắn ngừng một chút, khẽ nói: “Nàng hòa ly, là lẽ thường tình, nàng coi ta như người dưng nước lã, càng là điều đương nhiên…, bởi vì… một người như ta, chưa từng, chưa từng đặt tâm tư của mình vào nàng, thì sao có thể xứng đáng với tình yêu của nàng?”
“Nhưng đó là Tạ Bích của trước kia.”
“Nàng nói, nàng chưa từng nhìn rõ ta.” Tạ Bích từng bước đi đến trước mặt Giang Vãn Nguyệt, dùng ngón tay kiên định nâng cằm nàng lên: “Vậy thì xin nàng hãy ngẩng đầu lên, từ hôm nay hãy nhìn cho rõ ta.”
“Những chuyện đã qua, ta không dám nói sẽ xóa bỏ hết, từng chuyện từng việc, đều là ta nợ nàng. Vậy thì coi như… chúng ta hãy quen biết lại từ đầu một lần, nàng hãy nhìn xem nam tử đang đứng trước mặt nàng lúc này, có đáng để nàng yêu thương hay không.”