Hạ Trúc ngủ gật ngay trên đường về.
Trên đường đi, nhân lúc chờ đèn đỏ, Hứa Mặc nghiêng người lấy chiếc chăn mỏng ở ghế sau, dịu dàng đắp lên vai Hạ Trúc. Cô ngủ không sâu, bị tiếng động khẽ quấy rầy, chợt choàng tỉnh. Đôi mắt hạnh còn vương sương mờ, mệt mỏi mà trong veo, ngơ ngác nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Hứa Mặc.
Anh cũng không ngờ cô lại tỉnh đột ngột. Anh cúi người, chạm mu bàn tay vào trán cô, vẫn còn vương hơi ấm, anh thấp giọng dỗ dành: “Còn một đoạn nữa mới về đến nhà, em ngủ thêm chút đi nhé?”
Hạ Trúc cúi đầu liếc tấm chăn trên vai hai giây, đổi tư thế, vừa xoa bắp chân đang tê rần vừa bâng quơ chuyện trò: “Anh từ Đôn Hoàng về tới giờ vẫn bận rộn suốt à?”
“Quần áo cũng chưa thay, râu cũng chưa cạo.”
Hứa Mặc thấp mắt liếc bộ đồ nhàu nhĩ trên người, tay vẫn giữ lái, “ừ” một tiếng thật khẽ: “Về đến Bắc Kinh là anh phải làm việc suốt với đội ngũ y tế bên Mỹ, chưa kịp về nhà.”
“Thế nào, em chê anh nhếch nhác à?”
Hạ Trúc liếc anh một cái như muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ lơ đãng bảo: “Tối nay ngủ một giấc cho ngon đi, sáng mai hẵng đến bệnh viện, không thì cơ thể suy sụp, lại càng lỡ việc.”
Hứa Mặc bật cười. Anh một tay nắm vô lăng, làm ra vẻ suy tư vài giây, dáng vẻ “nghe em hết thảy”: “Được, về nhà là ngủ.”
Hạ Trúc: “…”
Một tiếng rưỡi lái xe trôi qua nhanh chóng. Xe chạy vào hầm để xe của khu nhà số 7, Hạ Trúc nhấc tấm chăn khỏi đầu gối, tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống trước.
Hứa Mặc cầm điện thoại đặt trên hộp tỳ tay, tiện tay lấy chìa khóa, xuống xe vòng ra phía sau mở cốp, cúi người kéo va-li của Hạ Trúc, rồi theo thói quen nắm lấy tay cô, cùng đi về phía thang máy.
Hai người họ trông hệt như đôi vợ chồng đã sống với nhau nhiều năm, chỉ một ánh mắt, một động tác đã hiểu ý người kia.
Trong thang máy, Hạ Trúc nhìn đôi tay đang đan vào nhau, chợt nhớ đến cuộc nói chuyện với Văn Cầm ở bệnh viện, bèn cụp mi hỏi Hứa Mặc: “Anh với Chu Nhiêu…”
Vừa nghe đến cái tên ấy, bước chân Hứa Mặc khựng lại. Anh vô thức siết chặt những ngón tay lạnh buốt của cô, nét mặt vẫn không lộ gì: “Anh với cô ấy thì sao?”
Hạ Trúc c*n m** d***, cúi đầu nhìn mũi giày, giọng mơ hồ: “Năm xưa… có phải em là người chen ngang, ép hai người phải chia tay không?”
Thang máy yên ắng, ngoài hai người ra chẳng còn ai.
Vẻ mặt Hứa Mặc sững lại trong giây lát, rồi dứt khoát phủ nhận: “Không phải.”
“Anh với Chu Nhiêu vốn đã bất đồng về quan niệm sống. Trước khi cô ấy gặp em, bọn anh chia tay được hai tháng rồi.”
“Có điều khi đó anh còn trẻ, tự ái cao, nên thấy em xen vào thì phát bực, làm mình làm mẩy với em.”
Nói tới đây, Hứa Mặc khẽ cười, giọng bình thản mà ấm áp: “Những gì cô ấy muốn, có lẽ anh không thể cho được.”
Câu nói này ít nhiều có chút gượng gạo.
Hạ Trúc nghĩ ngợi giây lát, vẫn không kìm được mà đoán: Rốt cuộc Chu Nhiêu muốn điều gì đến mức Hứa Mặc cũng nói là “không thể cho được”?
Nếu Hứa Mặc không đáp ứng được, vậy Hứa Lâm có thể sao? Chuyện của Chu Nhiêu với Hứa Lâm là thế nào?
Chu Nhiêu bị Hứa Lâm ép buộc, hay… là tự nguyện?
Hạ Trúc không dám nghĩ sâu xa, nhưng cô đột nhiên cảm thấy thôi thúc muốn điều tra chuyện năm đó. Thấy tâm trạng cô sa sút, Hứa Mặc nắm chặt lấy những đầu ngón tay lạnh của cô, hỏi: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
Hạ Trúc sực tỉnh, mỉm cười gượng gạo, lắc đầu: “Không có gì, em tiện miệng hỏi thôi.”
Trong đầu Hứa Mặc bỗng vụt lên hình ảnh Hạ Trúc ngồi thụp ở cầu thang thoát hiểm bệnh viện mà khóc lặng. Anh chau mày, cố tình thăm dò: “Dì Văn nói gì với em?”
Hạ Trúc đáp ngay: “Không nói gì.”
Vậy tức là đã có chuyện gì đó xảy ra.
Ánh mắt Hứa Mặc lóe lên tia kỳ lạ. Anh nuốt nước bọt, cố nén sự nghi ngờ, khẽ ừ một tiếng.
Về đến nhà, Hứa Mặc vào bếp làm cho Hạ Trúc một phần mỳ Ý, còn mình thì vào nhà tắm rửa mặt. Hạ Trúc ngồi ở bàn ăn, vừa cầm nĩa ăn mỳ, vừa nhờ vài mối quan hệ tìm một thám tử tư.
Cuối cùng Thang Thiến giới thiệu cho cô một người, bảo rất kín miệng, là bạn của cô ấy. Hạ Trúc kết bạn WeChat với thám tử tư, nhắn qua lại mấy câu đã hẹn được địa điểm gặp.
Hạ Trúc cảm ơn Thang Thiến, nói đợi về lại đoàn phim sẽ mời cô ấy bữa cơm.
Thang Thiến nhắn nhủ cô: “Làm gì cũng giữ chừng mực, đừng để người ta bắt bẻ.”
Nhìn dòng nhắc nhở thật lòng ấy, đầu ngón tay Hạ Trúc dừng lại trên ô chat khá lâu, rồi mới gõ một chữ “Ừ”.
Ăn xong mì Ý, cô đặt đĩa vào bồn rửa bát, quay người vào phòng ngủ. Cô ngồi thụp xuống sàn dọn va-li, những món không cần thì đặt cả lên giường. Xong lại vào tủ lấy bộ đồ ngủ san hô màu hồng phấn, ôm vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Đến khi tắm xong đi ra, Hứa Mặc đã sạch sẽ gọn gàng, mặc đồ ở nhà, ngồi trên sofa phòng khách. Trên đùi đặt chiếc laptop, trong tay cầm điện thoại nói chuyện.
Hạ Trúc nghe lõm bõm vài câu, là chuyện công việc.
Cô bĩu môi, quấn mái tóc ướt vào khăn rồi vào phòng tắm sấy tóc.
Cuộc gọi là Lâm Mục Tắc gọi tới. Công ty nhận một dự án sát nhập, bên A là bên mua, đang ở Bắc Kinh. Tuần sau Lâm Mục Tắc phải đi Mỹ công tác, bèn đẩy dự án này cho Hứa Mặc.
Hứa Mặc mở laptop, xem tài liệu về công ty bên mua mà Lâm Mục Tắc gửi tới, đó là một công ty sản phẩm thiết bị y tế, rất có thế lực trong ngành.
Còn thái độ của bên bán thì mập mờ, vì có bằng sáng chế trong tay nên cũng không quá vội bán. Đây là một dự án khó nhằn, có chốt được hay không cũng rất khó nói.
Trong điện thoại, chuyện chính bàn xong, Lâm Mục Tắc bỗng cất giọng khoái trá: “Quên nói với cậu, đối tác làm việc với cậu lần này ở công ty là một người quen cũ đấy.”
Sắc mặt Hứa Mặc chùng hẳn, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, chỉ trách anh quá mất cảnh giác.
Giây sau, Lâm Mục Tắc hân hoan bật mí cái bất ngờ chẳng lấy gì làm vui ấy: “À, nhân viên nhân sự mới tôi tuyển dụng cứng đầu kinh khủng. Cô ta lại lấy lại cái hồ sơ tôi đã bỏ qua. Chậc, là hồ sơ của Chu Nhiêu.”
“Ôi, ban đầu tôi lờ hồ sơ của Chu Nhiêu đi rồi, nhưng cô ta lại lại thấy hứng thú. Cô ta nói tôi không hợp làm sếp, lại bỏ qua những hồ sơ xuất sắc như vậy mà chọn những hồ sơ tầm thường.”
“Cô nàng này đúng là cứng đầu, tôi không làm gì được. Đến lúc tôi nhớ ra thì quy trình tuyển dụng đã hoàn tất rồi.””
“Hứa Mặc, tôi thật sự hết cách. Giờ mà sa thải, ầm ĩ lên thì công ty chúng ta còn yên ổn được không? Danh tiếng trong ngành chúng ta thì bèo bọt, chốt được thương vụ này mới có cửa vào top mười.”
“Yên tâm, tôi mắng cho cô nhân sự ấy rồi. Giờ chẳng còn cách nào khác, lần này Chu Nhiêu đến Bắc Kinh phối hợp với cậu. Nếu cậu thực sự không ưa, tìm cái cớ mà cho nghỉ cũng được.”
“Nhưng dự án sát nhập này rất gian nan, một mình e cậu không kham nổi. Công ty giờ lại thiếu người có năng lực. Tôi lật kỹ CV của Chu Nhiêu, thấy cô ta từng làm mấy deal M&A* khá đẹp ở nước ngoài, kinh nghiệm ổn, chắc vào việc nhanh.”
[*“M&A” là viết tắt của Mergers & Acquisitions: Sáp nhập & Mua lại doanh nghiệp.]
Sắc mặt Hứa Mặc đã đen đến không thể đen hơn. Anh đẩy laptop ra, đứng dậy đi đến cửa sổ sát sàn, tay đút túi, giọng lành lạnh: “Cậu cố ý gây khó dễ cho tôi à?”
Nghe anh đằng đằng sát khí, Lâm Mục Tắc vội chối: “Không có ý đó thật. Không tin cậu về Thượng Hải hỏi thẳng cô nhân sự Tiểu Từ, xem cái miệng của cô ta bắn liên thanh như thế nào.”
“Cô ta suốt ngày gây chuyện, phiền không tả được. Biết thế đừng nhận cô ta vào. ”
Lâm Mục Tắc miệng thì nói áy náy, nhưng trong bụng xem chừng cũng chẳng tiếc, còn có ý xem kịch vui nữa.
Ánh mắt của Hứa Mặc hướng về phía khung cảnh bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường trong khu nhà số 7 mờ ảo, toả ra thứ ánh sáng nhàn nhạt tựa như một chuỗi kẹo hồ lô; xa xa là Công viên Ngọc Uyên Đàm yên tĩnh. Tiếng máy sấy trong phòng tắm ù ù vọng ra. Trầm ngâm chốc lát, anh nói trúng tim đen Lâm Mục Tắc: “Không có cậu gật đầu, nhân sự qua nổi mắt cậu sao?”
“Cậu phải lòng cô nhân sự, bèn bán cho người ta một ân huệ chứ gì?”
Lâm Mục Tắc tặc lưỡi, trả lời mơ hồ: “Bị bóc mẽ thì hết vui. Tiểu Từ tính nóng nảy mà trông xinh xắn, đúng gu tôi. Cậu coi như giúp tôi một tay, ơn này tôi sẽ nhớ.”
“Hơn nữa, Chu Nhiêu cứ nằng nặc đòi vào Hoa Tín, tôi thật sự khó từ chối.”
“Dù sao cậu cũng có bạn gái rồi, sợ gì chứ? Chẳng lẽ lửa cũ bùng lên sao?”
Hứa Mặc đứng trước cửa sổ, bóng anh đổ dài trên mặt kính. Anh khép mi, xoa mái đầu mày đau nhức, khẽ chửi: “Cậu có vấn đề à.”
“Dự án M&A này tôi nhận, nhưng cậu đổi người phụ trách liên lạc ở Bắc Kinh cho tôi. Tôi không cần Chu Nhiêu đến nữa.”
Lâm Mục Tắc không dám chọc giận thêm, vội hứa: “Được rồi, được rồi, tôi sẽ tìm người khác ngay.”
“Đã hẹn ba giờ chiều mai gặp khách hàng ở một nhà hàng gần Trung Quan Thôn. Lát nữa tôi gửi địa chỉ cụ thể cho cậu.”
“Nhớ hoàn thành việc thẩm định công ty này tối nay nhé. Tôi trông cậy vào cậu vào ngày mai.”
Sau khi cúp máy, Hứa Mặc xoa ấn đường đang nhói, nhặt laptop trên sofa, định vào thư phòng chuẩn bị trước phần việc ngày mai. Đúng lúc Hạ Trúc sấy tóc xong bước ra. Cô thoa sữa dưỡng thể, hương thơm phảng phất, là mùi hoa dành dành (dành dành là tên gọi khác của chi tử).
Hứa Mặc ôm máy đứng ở cửa thư phòng, lưỡng lự hai giây rồi gọi cô.
“Hả?” Cô dừng bước, ngước mắt nhìn anh, trên mặt còn nét ngơ ngác.
Ban nãy cô định gọi cho Đinh Thư Đồng; đã gần hai tháng chưa liên lạc, cũng không biết ở nhà tình hình ra sao.
Thấy cô còn phân tâm, yết hầu anh khẽ động, thấp giọng dặn: “Công ty nhận một dự án sát nhập, anh là người phụ trách, tối nay chắc phải tăng ca. Em buồn ngủ thì cứ ngủ trước, không cần đợi anh.”
Hạ Trúc “ừ” nhẹ, dịu dàng: “Vâng, anh làm việc đi. Em gọi cho dì út một lát.”
“Đã về rồi thì mai mình qua thăm bà ngoại.”
Hứa Mặc khẽ đáp ừ một tiếng rồi quay lại thư phòng. Hạ Trúc trở về phòng, bấm số gọi cho dì út. Trước khi gọi, cô cố ý nhìn giờ, đúng mười giờ, chắc chưa ngủ. Chuông reo chưa đến năm giây, đầu bên kia đã bắt máy. Giọng nói quen thuộc của Đinh Thư Đồng vang lên: “Bánh Trôi à?”
Nghe thấy tiếng dì út, sự mệt mỏi trên mặt Hạ Trúc tan biến. Cô ngồi xếp bằng trên giường, túm lấy chăn, hạ giọng: “Bà ngoại ngủ chưa ạ?”
Đinh Thư Đồng khựng nửa nhịp, hạ giọng: “Vừa ngủ rồi. Mấy hôm trước bị cảm, dạo này cũng không lướt video nữa, ngủ sớm lắm.”
Vừa nghe bà bị cảm, Hạ Trúc liền thót tim: “Có vào bệnh viện không dì? Nặng không ạ?”
Đinh Thư Đồng cười, bảo cô hay lo: “Không sao, chỉ là cảm nhẹ thôi.”
“Cháu quay phim có suôn sẻ không? Bao giờ về Bắc Kinh? Sắp Tết Dương lịch rồi, kịp về ăn cơm đoàn viên không?”
“Lần này không được lấy cớ đâu nhé, bà ngoại cháu mong cháu về lắm.”
Sự thật sắp thốt ra, Hạ Trúc lại không dám nói. Cô vuốt lớp drap mới thay, quay đầu nhìn ánh đèn rực ngoài cửa sổ, bèn lí nhí nói dối: “… Chắc cũng phải cả tháng nữa ạ, tiến độ của đoàn phim đang gấp, thời tiết ở Đôn Hoàng cũng không tốt lắm, nên phải tranh thủ thời gian.”
“Chắc quay thêm một tuần nữa là về Hoành đ**m, đến lúc đó cháu sẽ tranh thủ về nhà.”
Đinh Thư Đồng không nghi ngờ, quan tâm hỏi: “Có lạnh không? Có cần dì gửi hai cái áo phao sang không?”
Hạ Trúc xoắn ngón tay, chột dạ từ chối: “Không cần đâu ạ, cháu có đủ cả.”
“Dì út với bà ngoại cứ yên tâm, cháu ổn.”
Đinh Thư Đồng nghe ra chút lạ, cảnh giác hỏi: “Cháu có tâm sự gì à?”
“Hả? Không ạ, cháu thì có tâm sự gì đâu.”
“Chỉ là lâu rồi không gọi cho dì út… cháu nhớ dì.”
Đinh Thư Đồng cười: “Nhớ thì về Bắc Kinh, hoặc dì thu xếp tới đoàn làm phim thăm cháu.”
Chuyện Văn Cầm nhập viện giấu rất kín, chỉ có một số ít người biết.
Hạ Trúc vốn có nhiều điều muốn nói, nhưng nghĩ thế nào cũng không mở miệng nổi.
Những bí mật này, không thể nói cùng ai.
Thấy cô im lặng, bà bỗng kể: “Mấy hôm trước bố cháu còn ăn cơm với bọn dì, gầy đi nhiều lắm.”
“Cái vụ án ấy khó, ông ấy theo đuổi đến bạc cả tóc. Cháu rảnh rỗi thì quan tâm bố nhiều hơn nhé, đừng suốt ngày đi mãi thế.”
Hạ Trúc lòng đắng chát, khẽ vâng.
Hai dì cháu chuyện trò gần nửa tiếng. Vốn dĩ cô rất mệt, vậy mà nằm xuống mãi không ngủ nổi. Cô trằn trọc trở mình, cuối cùng thở dài nhìn trần nhà, hất chăn ngồi dậy, xỏ dép đi ra ngoài. Đi một vòng, Hạ Trúc vào bếp hâm nóng một hộp sữa, rót ra cốc thủy tinh, bưng ra khỏi bếp rồi rẽ vào thư phòng.
Hứa Mặc đang sửa bản báo cáo thẩm định, soạn thảo hợp đồng sáp nhập, trao đổi chi tiết với bên luật sư. Tài liệu Lâm Mục Tắc đưa không đủ, anh phải đọc lại từ đầu đến cuối.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Mặc ngẩng đầu nhìn ra cửa phòng sách, thấy Hạ Trúc mặc bộ đồ ngủ nhung san hô hình quả dâu, bưng một ly sữa nóng cẩn thận bước vào. Hứa Mặc dừng công việc trong tay, ngả người ra sau, ôn tồn hỏi: “Sao thế em?”
Hạ Trúc thấy bị phát hiện, bĩu môi, thản nhiên đặt ly sữa lên bàn làm việc của Hứa Mặc, người dựa vào mép bàn, khẽ hất cằm nói: “Thấy anh đáng thương quá, hâm cho anh ly sữa, anh uống khi còn nóng đi.”
Hứa Mặc thuận thế kéo Hạ Trúc, ôm cô vào lòng, một tay vòng qua eo thon mềm mại của cô, một tay cầm ly sữa ấm uống hai ngụm. Hạ Trúc ngồi trên đùi anh, vai tựa vào ngực anh, liếc màn hình laptop, chữ số dày đặc, vừa khó hiểu vừa nhức đầu. Cô vốn dở toán từ nhỏ, thi xong tốt nghiệp là muốn tránh xa mấy con số cả đời.
Hạ Trúc nghịch nghịch vài sợi tóc, ngoan ngoãn rúc vào lòng Hứa Mặc, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh, cau mày hỏi: “Anh lại định thức trắng đêm à?”
Hứa Mặc cười khẽ, đặt ly sữa xuống, hai tay luồn qua nách cô đặt lên bàn phím, vừa gõ chữ vừa đáp: “Không đến mức đó, chắc khoảng ba bốn giờ.”
Thật sự là anh vẫn có thể không có phản ứng gì ngay cả khi có một người phụ nữ ngồi trên đùi sao?!.
Không muốn làm anh phân tâm, cô đẩy tay anh hai cái, chủ động nói: “Anh làm việc đi, em về ngủ đây.”
Nhưng Hứa Mặc không thả cô ra, cằm anh tựa lên vai cô, giọng trầm khàn: “Ngồi với anh một lúc.”
Hạ Trúc liếc tư thế mờ ám của cả hai, cố ý hỏi: “Chỉ ngồi… thế này thôi à?”
Hứa Mặc cúi xuống hít mùi thơm trên người cô, môi khẽ chạm vào hõm cổ, khẽ “ừ”.
Cô cứ thế ngồi cứng đờ trên đùi anh. Qua lớp vải dày, thật ra chẳng khác mấy ngồi ghế sofa, ngoài cái độ cứng mềm khác nhau. Nhưng khoảng cách quá gần, hơi thở bỏng rát của anh phả bên cổ khiến cô ngứa ngáy.
Như thế này mà vẫn chuyên tâm làm việc được sao?
Ngay cả Hạ Trúc cũng không nhịn được mà nảy sinh vài suy nghĩ mờ ám.
Vậy mà Hứa Mặc lại chẳng mảy may lay động, không chỉ não vẫn hoạt động, mà động tác gõ phím cũng không dừng. Không biết bao lâu trôi qua, cô buồn đến độ bứt móng tay, chờ đến lúc chân tê dại, cô vô thức nhúc nhích muốn đứng dậy, đã bị anh giữ chặt eo, trầm giọng cảnh cáo: “Đừng nghịch.”
Hạ Trúc: “…”
Rốt cuộc là ai làm phiền ai hả!?
Cô buồn ngủ muốn chết rồi!? Không thể để anh tự tăng ca sao, sao cứ giữ cô lại?
Cảm nhận sức nóng phía sau áp tới, cô bực bội hít sâu, rào trước: “Hay là… anh làm việc đi, em về ngủ trước nhé?”
Hôm nay anh bám riết cô một cách kỳ lạ. Rõ ràng làm một mình năng suất phải gấp đôi gấp ba, thế mà vẫn không thả, còn bày đặt đáng thương: “Em không muốn ở bên anh à?”
Hạ Trúc: “…”
Đàn ông mà diễn thì diễn đến khi người ta rơi nước mắt mới thôi. Cô nghiến răng, chỉ đồng hồ ở góc màn hình nhắc: “Muộn rồi đấy…”
Hứa Mặc nhìn theo ngón tay cô, 23 giờ 5 phút, đúng là không sớm.
“Em nghĩ hay là…”
Cô chưa dứt lời, anh bỗng gập laptop lại, nhẹ tênh nói một câu: “Vậy đi ngủ thôi.”
“Anh làm xong việc rồi à?”
“Sáng mai làm tiếp.”
“…”
Hai người cứ mải nói chuyện, rồi sau đó hướng đi bỗng trở nên sai sai. Hạ Trúc cũng không ngờ, hai người định về ngủ mà cuối cùng lại hôn nhau ngay trong thư phòng. Hứa Mặc ôm lấy mặt cô, cúi xuống hôn. Anh dịu dàng, chu đáo, không chút đường đột.
Ban đầu còn giữ chừng mực, về sau lửa bùng khắp nơi, quần áo rơi rụng không còn gì. Từng cú, từng cú, mạnh đến mức khiến cô run rẩy không ngừng.
Ánh đèn tông màu ấm áp chiếu lên thân hình trắng nõn, đường cong mỹ miều của cô, tựa như được mạ một lớp phấn vàng hồng, như cánh hoa run rẩy trong gió xuân.
Hạ Trúc vô tình ngước mắt, vừa vặn bắt gặp d*c v*ng đậm đặc không thể che giấu nơi đáy mắt anh.
Đeo kính lên, anh là vị Phật sống thanh lãnh cấm dục; tháo kính xuống, anh là kẻ phàm phu chìm đắm trong ái tình.
Cơn sóng gió này, tất cả đều là rung động mà anh mang đến.
Hạ Trúc nghĩ, người đàn ông này cuối cùng cũng không phải là vị thần cao tại thượng, mà chỉ là một người đã rơi xuống trần gian.