Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hạ Trúc vùi người vào chiếc giường êm ái, mệt đến mức chẳng mở nổi mắt. Người đàn ông bên cạnh lại tựa lưng vào đầu giường, bật đèn ngủ mờ mờ, tay vẫn không ngừng bấm điện thoại, liên tục trả lời tin nhắn.
Trước khi ngủ, Hạ Trúc mơ màng liếc nhìn màn hình của anh, chi chít những chấm đỏ, không phải công việc thì cũng là tin nhắn từ bệnh viện, còn có mấy tin từ trường học gửi tới. Anh giống như con quay đang xoay với tốc độ cao, không có lấy nửa khắc được yên ổn.
Cô hơi xót xa, nhưng cũng chẳng biết làm sao, vì có quá nhiều việc đang chờ anh xử lý. Nhìn anh trong tình trạng này, Hạ Trúc càng không dám nói ra những lời Văn Cầm đã ám chỉ, những nghi ngờ chưa có chứng cứ.
Hứa Mặc dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, vô thức ngỡ rằng mình đã làm phiền cô. Anh cười đầy áy náy, cuối cùng cũng chịu đặt điện thoại xuống, tắt đèn đầu giường, rồi chui vào ổ chăn ấm áp, động tác dịu dàng ôm Hạ Trúc vào lòng, lòng bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cô, môi kề trên trán, khẽ khàng dỗ dành: “Nhắm mắt lại, ngủ đi em.”
Hạ Trúc nhận ra sự cẩn trọng dè dặt của anh, lẩm bẩm một câu: “Anh không phải đang bận sao?”
Đêm đông ở Bắc Kinh, tầm bốn giờ sáng.
Trong căn phòng tối đen, Hứa Mặc siết chặt cô gái trong lòng, trái tim mềm đến mức chẳng có hình dạng. Tận sâu trong cổ họng Hứa Mặc bật ra một tiếng thở dài, giọng anh trầm thấp: “Anh ngủ với em một lát. Sáng mai anh đến bệnh viện bàn bạc chi tiết phác đồ điều trị với Cole, chiều đi gặp người phụ trách dự án sáp nhập, không biết sẽ bận đến lúc nào.”
“Mấy hôm trước anh có mua cho em mấy cái áo phao, vốn định gửi đến Đôn Hoàng cho em, nhưng mấy nay bận quá, không có thời gian đi gửi.”
“Sáng mai anh cho người mang đến nhà, em chọn mấy cái em thích rồi mặc.”
Hạ Trúc buồn ngủ đến mức gần như không còn tỉnh táo. Cô lẩm bẩm vài tiếng rồi nhắm mắt lại.
Khi cô tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ sáng. Cô theo thói quen quay đầu nhìn sang bên cạnh, khoảng giường trống không, chỉ còn lại chút hơi lạnh phảng phất. Cô đưa tay sờ vào chỗ mà Hứa Mặc đã nằm, đã lạnh ngắt, chắc là dậy sớm lắm.
Hạ Trúc thất vọng chớp chớp mắt, xoay người với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, trên màn hình có dán một tờ giấy note viết tay.
[Tỉnh dậy nhớ ăn sáng nhé, anh có hâm cháo trong lò vi sóng.]
Nét chữ rất đẹp và mượt mà. Hạ Trúc mỉm cười, xé tờ giấy, cẩn thận gấp lại bỏ vào ngăn kéo.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Hạ Trúc mặc chiếc áo len cổ tròn màu trắng, quần ống rộng màu nâu nhạt, mái tóc dài xõa qua vai, ngồi trong phòng ăn thưởng thức món cháo khoai mỡ thịt nạc mà Hứa Mặc đã nấu từ sáng.
Không biết anh dậy từ mấy giờ, nhưng từng muỗng cháo đều chứa đầy sự chu đáo của anh. Ăn được nửa chừng thì chuông cửa vang lên, Hạ Trúc nuốt vội miếng cuối cùng, đứng dậy ra mở cửa.
Là chủ của một cửa hàng thương hiệu nào đó, cố ý mang quần áo mùa đông đến tận nơi. Sợ quần áo bị nhăn, người chủ còn đặc biệt treo quần áo lên giá di động rồi đẩy đến tận cửa nhà.
Lúc này Hạ Trúc mới sực nhớ ra tối qua Hứa Mặc có nói đã mua cho cô mấy cái áo phao. Nhưng bây giờ, Hạ Trúc đứng ngây ra trước cửa với vẻ mặt đầy hoang mang, nhìn chằm chằm bốn năm cái giá treo đồ di động đang treo đầy ắp quần áo, từ đồ mặc trong đến áo khoác ngoài, từ tông lạnh đến tông nóng, không thiếu một thứ gì.
Đây có lẽ không phải là khái niệm của “mấy cái áo phao” đâu nhỉ?
Người chủ thấy Hạ Trúc ngẩn người, bèn nói đây đều là do ngài Hứa đích thân lựa chọn, toàn bộ là thiết kế mới nhất của năm 2018. Hàng may đo cao cấp, trên cả thế giới này chỉ có một chiếc duy nhất.
Hạ Trúc nén lại nỗi hoang mang, mời họ vào nhà. Nhờ sự giúp đỡ của họ, cô xử lý ổn thỏa đống quần áo mới, đợi họ rời đi rồi, Hạ Trúc mới gọi điện cho Hứa Mặc, nhưng điện thoại reo đến hồi chuông cuối cùng vẫn không có ai nhấc máy.
Cô nghĩ, chắc anh lại đang bận.
Cô có hẹn với thám tử tư lúc mười một giờ. Hạ Trúc cúp điện thoại, xoay người đi vào phòng thay đồ, lựa một chiếc áo phao dáng dài cổ bẻ to màu nâu xám trong đống quần áo mới để thay, lấy chiếc túi Hermes và cầm chìa khóa xe rồi ra ngoài.
Địa điểm hẹn là một quán cà phê gần khu trung tâm thương mại, đối diện tòa nhà Đài Truyền hình Trung ương.
Hạ Trúc chọn chỗ gần cửa sổ, vừa chờ người vừa ngắm phố xá, cảm thấy thật trớ trêu. Ngày xưa, cô từng đưa chi phiếu cho Chu Nhiêu để rời khỏi Hứa Mặc cũng chính ở tòa nhà này.
Giờ lại hẹn người điều tra Chu Nhiêu, vẫn là nơi này.
Cô mím môi, bật cười khẽ.
Cuộc đời đúng là như ván bài bị xào lại, chẳng biết lần này, kết cục sẽ đảo ngược đến đâu.
Trong suy nghĩ của Hạ Trúc, thám tử tư đều là kiểu người bí ẩn, ít nói, chỉ biết đến tiền nhưng lại có khứu giác vô cùng nhạy bén.
Thế nhưng vị thám tử tư mà cô gặp hôm nay lại đánh đổ mọi nhận thức trước đó của cô. Người đàn ông trước mặt ăn mặc vô cùng giản dị, quần jean đã bạc màu, râu ria lởm chởm, ánh mắt né tránh, tất cả đều tạo cho người ta ấn tượng về một kẻ không mấy lanh lợi.
Hạ Trúc siết chặt quai túi, cau mày một cách không tự nhiên: “…Anh có phải là người tôi đã hẹn không?”
Đối phương đưa danh thiếp cho Hạ Trúc một cách đặc biệt thân thiện, ra vẻ nghiêm túc giới thiệu bản thân: “Tôi họ Chu, cô gọi tôi là Tiểu Chu được rồi. Tối qua chúng ta đã trao đổi qua WeChat, không biết người mà cô muốn điều tra là ai?”
Hạ Trúc vốn vẫn đang do dự, thấy đối phương đi thẳng vào vấn đề, cô bán tín bán nghi đưa ảnh của Hứa Lâm và Chu Nhiêu cho anh ta: “Giúp tôi điều tra hai người này.”
“Tôi muốn biết mối quan hệ cụ thể giữa họ, hoặc liệu có bất kỳ dính líu nào về tiền bạc hay tình cảm hay không, đặc biệt là khoảng năm 2013, hai người họ có mối liên hệ gì.”
Đối phương nhận lấy ảnh, vẻ mặt lộ rõ sự chần chừ: “…Năm 2013 ư? Chuyện qua lâu như vậy rồi, e là rất khó điều tra.”
Hạ Trúc im lặng một lát, rồi hỏi: “Không điều tra được sao?”
Tiểu Chu xoa xoa tay đầy vẻ khó xử: “Được thì cũng được, nhưng mà sẽ tốn rất nhiều thời gian và công sức.”
Hạ Trúc nghiêng đầu, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi tòa nhà Đài Truyền hình Trung ương sừng sững trong nắng lạnh.
“Tôi sẽ trả thêm tiền.”
Tiểu Chu lập tức tươi cười rạng rỡ, sảng khoái đồng ý: “Cô yên tâm, trong vòng hai tháng, tôi nhất định sẽ gửi báo cáo cho cô.”
Tiễn thám tử tư đi rồi, Hạ Trúc lại quay về chỗ ngồi, thẫn thờ một lúc lâu. Khi chuẩn bị rời đi, cô tình cờ bắt gặp Cố Hoan đang đi uống trà chiều cùng đồng nghiệp.
Đối phương dường như cũng không ngờ sẽ gặp Hạ Trúc ở đây, cô ấy mỉm cười với Hạ Trúc từ xa, quay đầu nói vài câu với đồng nghiệp, rồi chủ động bước tới, ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện Hạ Trúc, cười hỏi: “Tôi ngồi đây một lát có tiện không?”
“Lâu rồi không gặp, sao cô vẫn xinh đẹp như vậy.”
Hạ Trúc có ấn tượng khá tốt về Cố Hoan, thấy cô ấy ngồi xuống một cách tự nhiên, Hạ Trúc bưng tách cà phê lên hỏi: “Cô làm gì ở đây thế?”
Cố Hoan chỉ vào thẻ nhân viên đeo trước ngực, vẻ mặt lộ rõ nỗi khổ não của dân văn phòng: “Đang đi làm chứ sao.”
“Chẳng phải là đang giờ nghỉ ngơi sao, nên qua đây uống ly cà phê với mấy đồng nghiệp.”
Trong cuộc trò chuyện, cô mới biết Cố Hoan hiện làm ở đài truyền hình, đang tranh thủ giờ nghỉ với đồng nghiệp.
“Cô đến đây chỉ để uống cà phê thôi à?”
Cố Hoan không nhịn được cười, ngước mắt nhìn Hạ Trúc đang ngơ ngác, hất cằm giải thích: “Hôm nay tôi qua đây phỏng vấn chủ tịch của một công ty, công ty đó ở trên lầu, nên tiện thể xuống đây uống ly cà phê luôn.”
“Còn cô, sao cô lại đi một mình?”
Hạ Trúc vừa định nói mình chỉ đi dạo loanh quanh, Cố Hoan đã tinh mắt liếc thấy ly latte bên cạnh cô vẫn còn nguyên, thầm đoán không biết có phải người hẹn Hạ Trúc chưa đến, hay là cô bị cho leo cây rồi không?
Nghĩ đến đây, Cố Hoan liếc nhìn Hạ Trúc với chút cảm thông, uyển chuyển nhắc nhở: “Thật ra, tôi vừa thấy một người quen ở tầng trên.”
Hạ Trúc “à” một tiếng, theo bản năng hỏi: “Ai vậy?”
Cố Hoan mím môi, vừa định lên tiếng thì nghe thấy loa thông báo món Americano đá của số 86 đã có. Hạ Trúc nhún vai, ra hiệu cho Cố Hoan đi lấy cà phê trước. Cố Hoan cười áy náy, cầm hóa đơn giấy đi lấy đồ uống.
Hai phút sau, Cố Hoan bưng ly Americano đá quay lại, liền thấy Hạ Trúc đang nhìn tòa nhà Đài Truyền hình Trung ương đối diện với vẻ mặt đầy cô đơn, lạc lõng.
Cố Hoan lập tức cảm thấy hơi khó xử. Cô ấy nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống, đột nhiên hối hận vì đã chạy qua trêu chọc Hạ Trúc.
Vốn dĩ Cố Hoan chỉ muốn trêu Hạ Trúc một chút, kết quả thấy cô không vui, Cố Hoan cũng thấy áy náy. Cố Hoan nén lại h*m m**n chuồn đi ngay lập tức, ngồi xuống đối diện Hạ Trúc, dè dặt hỏi: “Cô đang có chuyện không vui à?”
Hạ Trúc không có thói quen tâm sự với người không thân, nhưng Cố Hoan trước mặt lại rất biết chừng mực, dường như câu hỏi vừa rồi chỉ là cô ấy thuận miệng hỏi, chứ không hề quan tâm đến kết quả.
Ngược lại, Hạ Trúc cũng không còn kiêng dè nhiều nữa. Cô bưng ly latte đã nguội ngắt lên nhấp một ngụm nhỏ, khẽ nói: “Tôi không có chuyện không vui, chỉ là có chút… mông lung.”
Cố Hoan “ồ” lên một tiếng như đã hiểu ra, tốt bụng hỏi tiếp: “Mông lung chuyện gì?”
Hạ Trúc cúi đầu, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng đen sẫm, tựa như xương máu của chính mình cũng đã hòa tan vào trong đó.
Cô khó giấu được vẻ hoang mang: “Tôi cảm thấy mình hình như đã làm một chuyện… không tốt lắm. Nhưng mà mèo mù vớ cá rán, lại moi ra được không ít sự thật.”
“Sự thật này khiến tôi rất mông lung, thậm chí là có chút ghê tởm.”
Cố Hoan dường như hiểu mà cũng không hiểu lắm. Cô ấy đã làm ở Đài Truyền hình Trung ương hơn nửa năm, học được không ít thứ, phỏng vấn, viết báo cáo, viết bản thảo phỏng vấn… đã gặp rất nhiều người, nhưng cảm giác mà Hạ Trúc mang lại cho cô ấy rất đặc biệt.
Trên người cô ấy hội tụ rất nhiều thứ, ví dụ như sự ngây thơ, đáng yêu mà người trưởng thành đã sớm đánh mất, sự thông minh, tao nhã, ung dung được bồi dưỡng trong một gia đình gia giáo. Nhưng đôi khi lại rất mâu thuẫn, phảng phất chút khí chất giang hồ không thể xua đi, rõ ràng sống trong nhung lụa nhưng lại có sự kiên cường của người từng nếm trải khổ đau. Tất cả những điểm này đều tập trung trên cùng một người, quả thật khiến người ta say mê.
Cố Hoan đã thích Hạ Trúc ngay từ cái nhìn đầu tiên, chỉ là lúc đó cô từng xem mắt với Hứa Mặc, nên hơi ngại ngùng khi tiếp cận Hạ Trúc, sợ Hạ Trúc nghĩ cô có ý đồ xấu. Bây giờ nghe Hạ Trúc hoang mang kể lể nỗi lòng của mình với một người không thân, Cố Hoan lờ mờ đoán được có lẽ Hạ Trúc đã gặp phải vấn đề khó giải quyết nào đó. Cô ấy chớp mắt, bình tĩnh hỏi ngược lại: “Vậy cô có hối hận không?”
Hạ Trúc lắc đầu, ngập ngừng: “…Chắc là không đâu.”
Cố Hoan “ồ” một tiếng, nói dứt khoát như chém đinh chặt sắt: “Vậy thì đi bóc tách sự thật ra, rồi từ từ làm rõ sự thật.”
Không đợi Hạ Trúc phản ứng, Cố Hoan nhanh chóng chuyển chủ đề: “Cô không hỏi tôi vừa gặp ai ở trên lầu à?”
Hạ Trúc bị dòng suy nghĩ của Cố Hoan kéo đi: “Ai thế?”
Cố Hoan nhếch miệng cười, thần bí nói: “Cán bộ Hứa đó. Anh ta hình như đang bàn công việc với sếp của công ty kia, bên cạnh còn có một mỹ nhân kỳ kỳ quái quái.”
Nói đến đây, Cố Hoan tốt bụng nhắc nhở: “Cô phải có chút ý thức phòng ngừa đi đấy.”
“Trước đây tôi còn thấy cán bộ Hứa nhạt nhẽo như vậy chắc chẳng ai thèm thích, hóa ra chỉ là tôi không thích mà thôi.”
“Mà nói chung, cô gái đó chắc chắn không xinh đẹp bằng cô, nhưng khó mà đảm bảo lỡ ngày nào đó lòng người thay đổi, cô có muốn khóc cũng chẳng tìm được chỗ mà khóc đâu.”
Hạ Trúc bật cười thành tiếng, có vẻ không ngờ một Cố Hoan thẳng thắn, xởi lởi lại có thể nói ra những lời như vậy. Cố Hoan “chậc” một tiếng, sờ sờ chóp mũi, nghiêm túc nói: “Tôi nói thật đấy, cô cười cái gì?”
Hạ Trúc nín cười, đáp lại cô ấy rất nghiêm túc: “Tôi chỉ không ngờ cô cũng thích lo chuyện bao đồng. Trông cô không giống kiểu người này.”
Cố Hoan chống khuỷu tay, mặt đầy tò mò hỏi: “Vậy tôi giống kiểu người nào?”
Hạ Trúc thật sự suy nghĩ một lát, rồi nói: “Cô rất giống nữ hiệp trong giang hồ, có một trái tim hóng hớt vô cùng chân thành, nhưng sẽ không tùy tiện dò la bí mật của người khác.”
Cố Hoan liếc nhìn đồng hồ, thấy đến giờ rồi, bèn đắc ý nháy mắt với Hạ Trúc, cười hì hì: “Đa tạ cô đã khen ngợi nha. Nhưng mà, hôm nay tôi chỉ là có ý tốt nhắc nhở cô thôi. Dù sao thì một mỹ nữ nhỏ nhắn đáng yêu như cô, tôi yêu quý còn không hết, sao nỡ nhìn cô khóc chứ.”
“Cơ mà nếu lỡ ngày nào đó cô muốn đổi bạn trai, cứ nói với tôi, tôi giới thiệu cho cô mấy anh chàng cũng không tệ đâu.”
“Cô cứ nhìn chằm chằm vào cán bộ Hứa mãi thì có gì thú vị chứ. Con người anh ta tẻ nhạt biết bao, đời người dài đằng đẵng, tìm một đối tượng hài hước dí dỏm là vô cùng cần thiết.”
Hạ Trúc: “…”
Trước khi đi, Cố Hoan và Hạ Trúc đã trao đổi WeChat. Avatar của cô ấy là một con hồ ly trắng trong anime, nickname là [Ăn ngon uống ngon ngủ ngon và đàn ông] , rất hợp với hình tượng của cô ấy.
Hạ Trúc cũng không để tâm lắm đến lời của Cố Hoan. Lâm Mục Tắc từng nói muốn tuyển thêm vài thực tập sinh xinh đẹp cho công ty, nên Hạ Trúc theo thói quen cho rằng người làm việc cùng Hứa Mặc lần này là một trong số họ. Tận trong tiềm thức, Hạ Trúc vẫn rất tin tưởng Hứa Mặc.
Hạ Trúc uống xong cà phê, chuẩn bị đến bệnh viện thăm Văn Cầm, kết quả xe mới đi được nửa đường, Chu Bạch đột nhiên gọi điện hỏi cô bao giờ về Bắc Kinh.
Lúc này Hạ Trúc mới nhớ ra chuyện của studio, cô bật loa ngoài, tấp xe vào lề đường, nói với Chu Bạch rằng mình đang ở Bắc Kinh. Chu Bạch khựng lại một chút rồi nói: “Bên Bắc Kinh có một buổi phỏng vấn vòng hai, tôi đang ở Thượng Hải, e là không kịp. Nếu cô đang ở đó thì giúp tôi phỏng vấn một chút.”
“Lát nữa tôi gửi tài liệu và câu hỏi cho cô, cả thông tin liên lạc của ứng viên nữa, cô hẹn sáu giờ ở đâu đó phỏng vấn nhé.”
Hạ Trúc liên tục gật đầu đồng ý.
Chu Bạch nói xong chuyện phỏng vấn, lại cùng Hạ Trúc bàn bạc sơ qua về tình hình hiện tại của studio. Gần đây cô ấy đã tìm được mấy địa điểm văn phòng khá ổn, tạm thời chưa trả tiền thuê, định bụng đợi chốt rồi sẽ để Hạ Trúc quyết định cuối cùng.
Hạ Trúc vừa nghe điện thoại vừa lướt xem mấy tấm ảnh Chu Bạch gửi qua WeChat. Cô nhìn thấy một địa điểm văn phòng, thấy nó rất gần công ty của Hứa Mặc, lại còn ở trong cùng một tòa nhà, Hạ Trúc không cần suy nghĩ mà chốt luôn.
Chu Bạch ở đầu dây bên kia chần chừ một lát, rồi nhắc nhở: “Giá thuê bên này đắt lắm đấy, cô chắc không?”
Hạ Trúc kiên quyết trả lời: “Chắc chắn, cứ chốt chỗ này đi.”
Chu Bạch ở đầu dây bên kia ngừng một lát rồi nói: “Vậy cũng được, chốt ở đây nhé. Tôi sẽ tìm người sắp xếp, cho ra cái sườn trước. Đợi cô quay xong bộ phim này, cô qua đó xem xét cụ thể sau.”
“Công tác tuyên truyền của studio tôi đã làm được 90% rồi, trong và ngoài ngành đều đang rất chú ý đến studio của mình. Tôi đã tung tin Thang Thiến ký hợp đồng với studio, không ít công ty điện ảnh và truyền hình đang âm thầm hỏi thăm xem có cơ hội hợp tác không đấy.”
Hạ Trúc không ngờ hiệu suất của Chu Bạch lại cao đến vậy, vốn dĩ cô định làm từ từ. Nghe đến cuối cùng, Hạ Trúc trao toàn quyền cho Chu Bạch: “Đều nghe chị hết, chị cứ xem rồi quyết định đi.”
Cúp điện thoại, Hạ Trúc sao chép số điện thoại Chu Bạch vừa gửi, gọi trước cho ứng viên, hỏi cô ấy sáu giờ chiều phỏng vấn ở gần khu Trung tâm thương mại có tiện không. Đối phương chần chừ một lát, rồi đồng ý ngay.
Đó là một cô gái, khoảng hai mươi ba tuổi, xuất thân là biên kịch chính quy, đã từng viết hai bộ phim thanh xuân vườn trường. Hạ Trúc lên mạng tìm kiếm thông tin về cô gái, thấy không có phốt gì, bèn tự mình quyết định sẽ ký hợp đồng với cô ấy.
Vừa hay đến giờ cơm tối, Hạ Trúc tìm một nhà hàng gần đó, định bụng vừa ăn vừa phỏng vấn.
Hẹn sáu giờ phỏng vấn, cô gái đó đã đến nhà hàng sớm nửa tiếng. Hạ Trúc gọi một phòng riêng, sau khi gọi món xong, Hạ Trúc nhìn bản CV cô gái đưa, đọc kỹ một lượt, phát hiện cô ấy là sinh viên ưu tú tốt nghiệp từ Đại học R. Hạ Trúc tò mò hỏi: “Sao đột nhiên em lại muốn đến phỏng vấn ở studio của chị?”
Cô gái tên là Khương Thanh, đối mặt với thắc mắc của Hạ Trúc, cô ấy vô cùng tự tin và ung dung nói: “Em rất thích tác phẩm của chị, từ lúc còn đi học đã hy vọng có thể trở thành một biên kịch xuất sắc như chị. Tình cờ thấy studio của chị đang tuyển người trên mạng, nên em đã quyết tâm nộp đơn, rất mong được trở thành một thành viên trong đó.”
Khen đến mức Hạ Trúc cũng thấy ngại ngùng. Cô vốn đã rất hài lòng với Khương Thanh, cũng không làm khó cô ấy, liền nhắn riêng cho Chu Bạch nói cô gái này rất ổn, bên cô đã nhận rồi. Chu Bạch cũng không nói gì thêm, chỉ bảo cô ấy thứ Tư tuần sau đến Thượng Hải nhận việc là được.
Phỏng vấn kết thúc, Hạ Trúc và Khương Thanh yên tâm ăn xong bữa tối, hai người chia tay nhau ở cửa nhà hàng.
Hạ Trúc quay lại giữa chừng để lấy túi xách, không ngờ lại bắt gặp Hứa Mặc ở góc rẽ hành lang.
Anh quay lưng về phía cô, giọng điệu nghiêm khắc chất vấn người đang đứng trong góc: “Cô rốt cuộc có xem dự án này ra gì không hả?”
“Lâm Mục Tắc cho cô vào công ty là để ngồi chơi xơi nước à? Nếu không làm được thì tự mình từ chức đi, chỗ của tôi không thiếu người rảnh rỗi.”
Đây là lần đầu tiên Hạ Trúc thấy anh nghiêm khắc phê bình một người như vậy. Cô sững sờ đứng tại chỗ, siết chặt chiếc túi Hermès trong tay, ngước nhìn về phía cuối hành lang. Tấm lưng của Hứa Mặc cao lớn, che khuất hoàn toàn người đang bị mắng, khiến cô không thể nhìn rõ mặt. Hạ Trúc chỉ có thể dựa vào phần bắp chân lộ ra ở một góc, và đôi giày cao gót màu đỏ kia, để đoán rằng đối phương là một cô gái.
Liên tưởng đến những lời Cố Hoan nói ở quán cà phê, Hạ Trúc lờ mờ đoán ra cô gái này có lẽ là thực tập sinh mới tuyển của công ty Hứa Mặc.
Làm việc không tốt nên bị mắng sao?
Không đợi Hạ Trúc nghĩ thông suốt, giọng của Hứa Mặc lại vang lên lần nữa: “Cô mua vé về Thượng Hải ngay bây giờ đi. Dự án ở Bắc Kinh này cô không cần theo nữa, đổi người khác qua đây.”
Hạ Trúc ý thức được nếu còn nghe lén tiếp thì không hay lắm, cô siết chặt túi, cất tiếng gọi Hứa Mặc. Nghe thấy tiếng gọi của Hạ Trúc, sống lưng Hứa Mặc chợt cứng đờ.
Giây tiếp theo, Hứa Mặc quay đầu lại với vẻ không thể tin nổi, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Trúc đang đứng ở hành lang. Anh nhếch mép, hoang mang hỏi: “Sao em lại ở đây?”
Người bị Hứa Mặc che khuất đột nhiên lùi lại mấy bước, đợi đến khi Hạ Trúc bước tới, người nọ đã biến mất không thấy tăm hơi. Hạ Trúc đứng bên cạnh Hứa Mặc với vẻ khó hiểu, vừa liếc nhìn về hướng người phụ nữ kia rời đi, vừa khẽ giải thích với Hứa Mặc: “Em đến đây phỏng vấn một thực tập sinh. Còn anh?”
Ánh mắt Hứa Mặc liếc về phía Chu Nhiêu hốt hoảng bỏ chạy, rồi chậm rãi thu tầm mắt lại, bình thản nói: “Anh tiếp khách hàng ăn cơm ở đây.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, nhớ lại lời quở mắng của Hứa Mặc ban nãy, cô hạ giọng hỏi: “Dự án có vấn đề ạ?”
Yết hầu Hứa Mặc trượt lên xuống, anh nói mơ hồ: “Suýt nữa thì gặp vấn đề thật. Nhưng chắc là cứu vãn được rồi.”
Hạ Trúc chậm rãi chớp mắt, lên tiếng hỏi: “Người vừa nãy…”
Hứa Mặc cau mày, giải thích đơn giản: “Là thực tập sinh mới tuyển của công ty. Không có kinh nghiệm gì, làm việc không thỏa đáng, anh bảo cô ta về Thượng Hải rồi.”
“Dự án này sau này cô ta không cần theo nữa.”
Hạ Trúc đang định nói gì đó, Hứa Mặc đã nhanh hơn một bước: “Em ăn gì chưa?”
Hạ Trúc chớp mắt, dần thu lại vẻ hoang mang trong đáy mắt: “Em vừa ăn một chút rồi. Còn anh?”
Hứa Mặc đưa tay ôm lấy vòng eo thon của Hạ Trúc, xoay người, vừa bước ra ngoài vừa hỏi: “Mải bàn chi tiết dự án, chưa kịp ăn gì cả, em ăn thêm với anh một chút nhé?”
Hạ Trúc không chút do dự mà gật đầu: “Được ạ.”
Mãi đến khi hai người đã đi xa, Chu Nhiêu mới từ cửa thoát hiểm lảo đảo bước ra trong bộ dạng thảm hại. Cô ta đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng rời đi của hai người, gương mặt ngập tràn vẻ phức tạp.
Sau này, có người rảnh rỗi hỏi cô ta liệu có từng hối hận không?
Chu Nhiêu không nhịn được cười, nói: “Tôi chỉ trách bản thân kém cỏi, chứ chưa bao giờ hối hận về lựa chọn lúc đó.”
Suy cho cùng, ai cũng chỉ lo cho bản thân; cô ta chỉ đang tranh giành cơ hội, vậy tại sao lại bị coi là kẻ thua cuộc?