Hạ Trúc ở Thượng Hải đã gần một tuần, mà tuần này Hứa Mặc dường như càng ngày càng bận rộn hơn.
Ngay khi tin về Hứa Lâm nổ ra, ở Bắc Kinh hoàn toàn rối như tơ vò, tin đồn ngoài kia tràn lan, riêng những gì Hạ Trúc nghe được cũng đã có mấy phiên bản, nhưng nghe qua nghe lại vẫn chung một kết luận rằng Hứa Lâm coi như xong rồi.
Hứa Mặc cũng ngày nào như ngày nấy, đi sớm về khuya, chẳng rõ đang bận những gì.
Hạ Trúc nghĩ chắc chuyện cũng chẳng còn liên quan đến mình, bèn quyết định chiều mai sẽ về Hoành đ**m.
Những phân cảnh còn lại nếu tranh thủ đẩy nhanh tiến độ có lẽ sẽ xong trước Tết, năm nay cô cũng có thể về Bắc Kinh cùng đón Tết bên gia đình.
Tối hôm đó xảy ra một chuyện không lớn mà cũng không nhỏ, Hứa Mặc xã giao ở nhà hàng uống đến bất tỉnh nhân sự, sợ có chuyện, Lâm Mục Tắc tranh thủ gọi cho Hạ Trúc nhờ cô đến đón người. Hạ Trúc giật mình, thoáng nghi ngờ Lâm Mục Tắc đang đùa, bởi từ ngày quen Hứa Mặc, cô chưa từng thấy anh say rượu.
Con người này trước giờ luôn biết chừng mực, hiếm khi để mình rơi vào thế mất kiểm soát.
Nhưng chuyện liên quan đến Hứa Mặc, cô không dám lơ là. Vừa cúp điện thoại, áo còn chưa kịp thay, chỉ vội vàng thay dép lê, cầm chìa khóa xe trên tủ đầu giường rồi ra ngoài.
Thang máy đi xuống dưới tầng hầm, giữa một hàng dài siêu xe, Hạ Trúc lúng túng vòng qua mấy lượt, cuối cùng đành bấm chìa khóa, đến khi đèn xe chớp sáng, cô mới thấy chiếc Bentley màu xám bạc nằm ở cuối bãi xe. Hạ Trúc thở phào một hơi, vội chạy nhanh về phía chiếc Bentley.
Một mạch ngồi vào ghế lái, cài dây an toàn, mở định vị mà Lâm Mục Tắc vừa gửi, theo chỉ dẫn mà lái xe ra khỏi hầm.
Nhà hàng ở quận Hồng Kiều, chạy xe hơn một tiếng. Trên đường cô không dám chậm trễ, tốc độ lái khá nhanh, mấy lần suýt nữa mà vượt đèn đỏ. Suốt quãng đường, cô cứ không hiểu nổi hôm nay Hứa Mặc làm sao vậy, sao lại có thể say đến mức này chứ?
Bữa tiệc nào mà khiến anh uống đến mức này?
Bên kia, Lâm Mục Tắc tựa vào tường ngoài hành lang cúp máy, liếc sang cánh cửa phòng riêng đang hé mở, nghe động tĩnh bên trong mà không khỏi suy đoán, không biết khi Hạ Trúc đến sẽ có cảnh tượng gì?
Hôm nay mời mấy vị lãnh đạo chính phủ phụ trách mảng thị trường và kinh tế, những người này đều rất tinh ranh; Hứa Mặc với Lâm Mục Tắc có cố gắng thế nào cũng không chịu nhượng bộ. Hứa Mặc chỉ có thể cười xã giao, tìm một kẽ hở trong giới hạn cho phép.
Công ty muốn đứng vững ở Thượng Hải, không chỉ cần khả năng mạnh mẽ mà còn phải theo sát chính sách của nhà nước.
Bữa hôm nay là để chuẩn bị cho việc niêm yết công ty trong tương lai, coi như là chuẩn bị trước.
Lâm Mục Tắc vốn nghĩ bữa này không khó nuốt, không ngờ lại khó nhằn như vậy, dù đã nói rõ ràng cũng không thấy có tiến triển, anh ta sốt ruột đến đau đầu, giữa chừng tìm lý do ra ngoài hít thở không khí, mới có cuộc gọi vừa rồi.
Nghe mấy câu đẩy qua đẩy lại như thái cực quyền, Lâm Mục Tắc khịt cười, thu lại cảm xúc, lại nặn nụ cười bước vào phòng.
Đã chín rưỡi, giờ này không sớm cũng không muộn, nhưng Hứa Mặc không muốn tiếp tục diễn nữa.
Anh đứng dậy, cầm chai rót nửa ly rượu trắng cho mình. Nâng ly, anh mỉm cười nhạt: “Hôm nay quấy rầy các vị, thật là thất lễ.”
“Làm mất thời giờ của các vị lãnh đạo, tôi xin kính ly tạ lỗi.”
Nói xong, Hứa Mặc ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Uống xong, anh cảm thấy say, cổ đỏ bừng lên.
Đoạn Cảnh Du thấy vậy, vội bước tới đỡ cánh tay anh. Hứa Mặc mỉm cười gạt tay Đoạn Cảnh Du, nhẹ nhàng nói với mấy vị lãnh đạo: “Thư ký Đoạn, anh tiễn các vị lãnh đạo giúp tôi.”
“Về đến nhà an toàn thì nhắn cho tôi một tiếng.”
Trong phòng này toàn là người tinh ranh, vừa nghe câu này là biết sắp kết thúc bữa tiệc. Mấy người cười cười nói nói với Hứa Mặc vài câu xã giao rồi lần lượt rời khỏi phòng.
Người vừa đi, Lâm Mục Tắc hừ lạnh hai tiếng, không nhịn được buông lời: “Đều là người tinh ranh cả.”
Hứa Mặc mệt mỏi dựa vào ghế, tay chống lên mép bàn liên tục ấn vào trán đang đau nhức.
Tiểu Từ là người duy nhất không uống trong bữa tiệc, nhìn hai ông sếp bị chuốc đến mức này, lí nhí lầm bầm: “… Sếp của chúng ta tửu lượng kém quá rồi đấy ạ.”
Câu ấy lọt vào tai Lâm Mục Tắc, anh ta liếc cô ấy một cái, lạnh giọng nói: “Thế sao cô không uống?”
“Lần sau có bàn tiệc tôi cho cô đi thay nhé? Cô uống rượu, tôi nói chuyện hợp tác.”
Tiểu Từ ấm ức nhìn Lâm Mục Tắc, giơ một ngón tay khua khua, nhắc nhỏ: “… Sếp ơi, tôi làm nhân sự, đâu phải quản lý đối ngoại, chắc không đến lượt tôi đi xã giao chứ ạ.”
Lâm Mục Tắc hừ một tiếng, nói một cách ngang ngược: “Giờ cô là thư ký của tôi, chia sẻ cho sếp thì đã sao? Cô ngốc à? Thấy hai chúng tôi đều say rồi, không biết chuẩn bị sẵn nước và thuốc giải rượu hả?”
“Không thì bây giờ cũng phải gọi giúp một bác tài hộ tống tôi về chứ. Nhìn thư ký Đoạn mà học hỏi, người ta chu đáo thế. Còn cô? Cứng như khúc gỗ, chẳng được tích sự gì hết.”
Tiểu Từ bị nói đến cứng họng, nhưng lại cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Một lát sau, Tiểu Từ nghiêm túc đáp: “Nhưng sếp trả tôi có tám ngàn, còn thư ký Đoạn lương mấy vạn một tháng.”
Lâm Mục Tắc: “…”
Bây giờ anh ta mới hiểu ra. Anh ta rước về một vị tổ tông thật rồi.
Hứa Mặc vốn đã chóng mặt, lại bị hai người này cãi nhau, càng thêm đau đầu. Anh chống tay đứng dậy, bước đi loạng choạng ra khỏi phòng.
Tiểu Từ như có ai bật nút, bừng bừng khí thế, càng lúc càng lôi kéo chuyện tăng lương, ám chỉ rõ ràng.
Lâm Mục Tắc nghe là hiểu ngay tâm tư, ngả người lên sofa mặc kệ. Nhìn thấy sắc mặt sếp tái nhợt nằm dài, Tiểu Từ hoảng, vội rót tách trà nóng đưa đến bên môi. Lâm Mục Tắc nghiêng tựa cằm vào cốc và uống trà nóng. Ngước lên trông thấy cặp mày mắt ngoan ngoãn của Tiểu Từ, lòng anh ta mềm xuống, buột miệng nói: “Mai tăng lương cho cô.”
Tiểu Từ lập tức mắt cười cong cong, nâng tách trà, sáp lại gần, khẽ hỏi: “Tăng bao nhiêu ạ?”
Lâm Mục Tắc vừa định nói thì điện thoại trong túi quần rung bần bật. Anh ta mệt rũ, liếc cô ấy, ra hiệu giúp lấy hộ.
Tiểu Từ liếc túi quần của sếp, ngượng nghịu luồn ngón tay vào… mò mãi vẫn không thấy điện thoại. Bị Tiểu Từ sờ đến phát hỏa, Lâm Mục Tắc lập tức đẩy ra, bực dọc tự rút máy. Thoáng thấy tên người gọi, anh ta nuốt cục tức, bật dậy như lò xo, tươi cười nghe máy: “Tiểu Hạ đến rồi à?”
Trong điện thoại, giọng Hạ Trúc có chút gấp gáp hỏi: “Tầng mấy ạ? Phòng nào ạ?”
Lâm Mục Tắc liếc nhìn cửa, chính xác nói ra con số: “Tầng 12, phòng 1203.”
Tiểu Từ nghe thấy là giọng nữ, lén lút liếc nhìn ông chủ, chạm tay lên mũi hỏi: “Ai vậy ạ?”
Lâm Mục Tắc vẫn còn cáu, bình thản đáp trả: “Liên quan gì đến cô?”
Tiểu Từ: “…”
Hứa Mặc từ nhà vệ sinh bước ra, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều. Quay trở lại phòng riêng thấy nửa người Lâm Mục Tắc dính sát Tiểu Từ, anh không muốn nhìn nữa, cầm áo khoác và điện thoại rồi định xuống lầu.
Thấy thế, Lâm Mục Tắc vội ngăn: “Ê, đợi đã, đợi đã.”
Hứa Mặc dừng bước, quay đầu liếc người đang đỏ gay từng mảng, nhạt giọng: “Làm gì?”
Sao anh ta có thể để Hứa Mặc đi, còn phải chờ chuyện hay ho xảy ra chứ. Nghĩ vậy, Lâm Mục Tắc phất tay: “Chờ tôi hai phút. Tôi có chuyện muốn nói.”
Hứa Mặc nhìn đồng hồ, thật sự đứng nguyên hai phút. Kết quả Lâm Mục Tắc ấp úng mãi chẳng thốt nên câu nào. Nhận ra bị trêu, Hứa Mặc cười lạnh một tiếng, không thèm quay đầu đi ra khỏi phòng.
Lâm Mục Tắc cuống lên gọi với theo liên tục, Hứa Mặc coi như không nghe, bước chân khập khiễng đến thang máy, bấm nút xuống.
Đợi Lâm Mục Tắc đuổi tới, thang máy đã chạy. Anh ta vỗ đùi, kêu lên một tiếng: “Xong rồi.”
Không còn tâm trí trêu ghẹo Tiểu Từ, anh ta dặn cô ấy quay lại phòng lấy đồ, còn mình thì nhắn cho Hạ Trúc rằng Hứa Mặc đã xuống lầu.
Khu vực ấy khó đậu xe, Hạ Trúc vòng mấy lượt mới chật vật chen được vào một chỗ.
Vừa mở cửa xe, cô mới biết ngoài trời lạnh đến mức nào, gió như dao lùa thẳng vào da thịt. Đi được vài bước đã lạnh đến mức răng đánh lập cập, cô ôm cánh tay, cúi đầu nhìn thấy mình quên thay đồ, vẫn mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, đành thở dài.
Rè… rè… rè.
Điện thoại có thêm hai tin nhắn.
Hạ Trúc dừng lại, cúi đầu nhìn màn hình
[“Tiểu Hạ, nếu chưa vào thang máy thì chờ ở sảnh nhé, Hứa Mặc đã xuống rồi.”]
[“Hứa Mặc có lẽ say đến mức không nhận ra ai nữa, cô thông cảm nhé.”]
Hạ Trúc vừa xem vừa cau mày, say tới mức không nhận ra người?
Cô xem xong tin nhắn, ngẩng đầu nhìn tên khách sạn, xác nhận không nhầm rồi rụt cổ đi trong gió lạnh. Đi được nửa đường, qua lớp kính cô thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra từ sảnh. Người ấy đi loạng choạng, quả thật say không nhẹ, có mấy bước còn suýt đập vào cột.
Hạ Trúc hoảng, vội chạy tới gọi: “Hứa Mặc.”
Hứa Mặc vẫn còn chút lý trí. Nghe tiếng gọi, anh theo bản năng ngước lên.
Giữa mùa đông lạnh giá, Hạ Trúc mặc bộ đồ ngủ mỏng manh màu xanh bạc hà, tóc dài xõa, cổ chân để trần, gương mặt đầy lo lắng bước về phía anh.
Khoảnh khắc ấy, tim Hứa Mặc như bị kim châm, đau nhói chi chít.
Tiếng gọi mỗi lúc một gần, gương mặt trắng trẻo tinh khiết ấy cũng dần hiện rõ. Cảm xúc bị đè nén dưới đáy lòng anh bỗng ào ạt trào lên. Anh nhìn cô; trong đôi mắt vốn bình tĩnh, tự chủ của anh, bỗng có thêm một bóng hình nhỏ bé.
Giây tiếp theo, Hứa Mặc sải bước về phía cửa, ôm chặt cô vào lòng trước khi cô kịp gọi tiếng thứ hai.
Hơi thở nóng rực phả vào vành tai Hạ Trúc. Cô sợ nhột, vô thức muốn lùi lại, nhưng lại bị ngón tay Hứa Mặc giữ chặt trong lòng. Anh siết chặt vòng tay, áo khoác rộng mở bao bọc lấy cô trong hơi ấm. Hạ Trúc ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, ý thức được anh đã say đến mức nào.
Hạ Trúc chớp mắt, níu lấy áo anh hỏi: “Anh rốt cuộc đã uống bao nhiêu vậy?”
Đôi môi lạnh như băng của Hứa Mặc dán lên chiếc cổ mỏng manh của cô, hôn khẽ mấy cái. Anh cúi xuống bên tai Hạ Trúc, giọng nói say mèm: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa bao giờ hối hận vì đã kết hôn với em.”
Câu nói như tiếng sét giáng giữa trời quang, làm Hạ Trúc bối rối đến luống cuống. Cô cứng đờ nép trong lòng Hứa Mặc, ngẩng đầu lên liền bắt gặp cảm xúc cuộn trào mà cô không thể hiểu nổi trong đáy mắt anh.
Khao khát trỗi dậy, nhưng tình yêu cũng không hề che giấu.
Lâm Mục Tắc đuổi theo xuống, thấy hai người ôm nhau chặt cứng giữa đại sảnh, bèn tặc lưỡi cố ý phá đám: “Hai người giữa chốn đông người rắc cẩu lương, còn để ai sống nữa không.”
“Hôm nay coi như lỗi của tôi, mai tỉnh rượu đừng trách tôi nửa đêm gọi Tiểu Hạ một mình tới rước cậu nhé.”
“Thư ký Đoạn đâu rồi? Tiểu Từ, học hỏi người ta đi, nói tiễn là tiễn luôn. Tới giờ còn chưa về. May mà Tiểu Hạ đến kịp, không thì tối nay không biết xoay xở thế nào.”
Vừa nghe xong lời thổ lộ của Hứa Mặc, lại bị Lâm Mục Tắc trêu chọc thẳng mặt, Hạ Trúc xấu hổ đỏ bừng mặt, đành đẩy Hứa Mặc ra. Hứa Mặc bị cô đẩy khẽ lảo đảo, nhưng vẫn không quên cởi áo khoác choàng lên vai cô, cẩn thận cài từng chiếc khuy. Hạ Trúc mặc áo anh như đứa trẻ khoác áo người lớn, dài đến suýt quệt đất.
Nhưng mặc vào ấm hơn nhiều, cô cũng không từ chối.
Qua phen này, Hứa Mặc tỉnh táo hơn, anh nắm lấy bàn tay lạnh cóng của cô, liếc xéo Lâm Mục Tắc vẫn đang hóng chuyện, nhạt giọng: “Rảnh quá à?”
“Muộn thế này còn gọi điện cho cô ấy làm gì?”
Lâm Mục Tắc chậc một tiếng, nhìn anh được lợi còn ra vẻ: “Nếu tôi không gọi Tiểu Hạ, tối nay cậu có hưởng được cảnh này không?”
“Nếu tôi say mà có vợ đến đón, hạnh phúc biết bao! Chắc mơ cũng cười tỉnh dậy được đấy. Cậu giờ được lợi lớn, còn ở đây bắt nạt tôi, tôi có bạn gái đâu.”
Nói rồi, anh ta liếc cô gái bên cạnh còn chưa tiêu hóa nổi câu chuyện trước mắt, cố tình hỏi: “Tiểu Từ, hay là chúng ta cứ tạm bợ mà đến với nhau đi?”
Tiểu Từ hoảng hốt trừng mắt, lắc đầu như chong chóng: “Tôi không muốn!”
Lâm Mục Tắc nhướng mày, giọng nguy hiểm hơn: “Sao lại không muốn? Tôi có điểm nào không tốt?”
Tiểu Từ lắc đầu nguầy nguậy: “Dù sao cũng không. Sếp lớn giữ mình sạch sẽ, là người tốt. Còn sếp thì đào hoa quá, tôi không yêu đâu.”
Lâm Mục Tắc phì cười, chỉ cô ấy: “Cố ý đúng không? Tin không, mai tôi sa thải cô?”
Tiểu Từ không chịu kém: “Thế tôi đi kiện sếp ra trọng tài lao động.”
Hạ Trúc khoác tay Hứa Mặc xem kịch, thấy cô gái trẻ có cốt khí lại chọc cho Lâm Mục Tắc giận tím mặt, bèn thì thầm với Hứa Mặc: “Cô gái này là người tuyển Chu Nhiêu vào công ty phải không?”
“… Đối tượng mà Lâm Mục Tắc thích à? Sao em thấy hình như cô ấy chẳng thích anh ta.”
Hứa Mặc liếc cái người chẳng sợ mất mặt kia, nghiêm chỉnh gật đầu: “Đúng là cô ấy.”
“Nhưng em nhìn không sai, Tiểu Từ thực sự không hứng thú với Lâm Mục Tắc.”
Nói đến đây, anh cố ý nâng giọng, hả hê: “Tác phong của Lâm Mục Tắc đúng là có vấn đề, bị từ chối cũng phải.”
Lâm Mục Tắc tức đến mức không nói nên lời.
Không muốn tiếp tục đôi co với Tiểu Từ, anh ta lấy áo đi thẳng, đi ngang Hứa Mặc và Hạ Trúc còn không quên châm chọc: “Cứ đắc ý đi.”
Hứa Mặc cười đến hả hê, như thể vừa giành được một trận thắng. Lâm Mục Tắc chẳng buồn nhìn lại, chậc hai tiếng rồi khuất bóng ngoài cửa.
Tiểu Từ hoảng hốt nhìn theo, dè dặt hỏi Hứa Mặc: “Sếp lớn… sếp có đuổi tôi không ạ? Tôi mới đi làm mà.”
Hứa Mặc tâm trạng rất tốt, trấn an: “Đừng lo, cậu ta không đuổi. Nếu thật sự đuổi, tôi kéo cô về.”
Được cam đoan, Tiểu Từ mỉm cười cảm kích, vẫn chưa yên lòng liền chạy theo ra ngoài.
Hạ Trúc thấy hết một màn này, không nén được cảm thán: “Lâm Mục Tắc này gặp phải khắc tinh rồi sao? Trước giờ em chưa thấy anh ta giận đến thế.”
Hứa Mặc không muốn nói thêm chuyện của Lâm Mục Tắc. Đợi người ta đi khỏi, anh bỗng dựa cả người vào Hạ Trúc, yếu ớt: “Hạ Trúc, anh choáng quá.”
Hạ Trúc đột nhiên bị đẩy vào một bức tường, người ngã ra sau, lùi lại hai bước mới giữ được thăng bằng. cô ôm lấy cánh tay Hứa Mặc, dịu dàng hỏi: “Hả? Vậy để em đỡ anh nhé?”
Hứa Mặc yên tâm nói: “Đỡ đi.”
Anh quả thật rất choáng váng, riêng rượu trắng trong phòng riêng cũng gần ba cân, chưa kể vang đỏ.
Hạ Trúc chật vật lắm mới nhét được Hứa Mặc vào ghế phụ, mệt bở hơi tai.
Giữa chừng điện thoại của anh reo lên. Thấy anh say đến mở mắt còn khó, cô đưa tay mò vào túi quần anh. Vừa luồn vào đã bị bàn tay anh khóa chặt. Anh mở mắt, nhìn thẳng vào mặt cô, khản giọng: “Làm gì đấy?”
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh lạnh lùng như đang nhìn người xa lạ, khiến Hạ Trúc khựng lại, cô nuốt khan, khẽ nói: “Có cuộc gọi.”
Nghe giọng cô, Hứa Mặc lập tức buông tay, mệt mỏi: “Em nghe giúp anh đi.”
Hạ Trúc khẽ dạ, cẩn thận kẹp hai ngón tay lôi chiếc điện thoại ra, vô tình chạm vào đùi anh, cứng rắn rắn rỏi.
Là Đoạn Cảnh Du gọi đến. Hạ Trúc vuốt màn hình nhận cuộc gọi, rất tự nhiên gọi: “Anh Cảnh Du ạ?”
Hứa Mặc nghe ba chữ “anh Cảnh Du” liền mở mắt, nhìn cô u uất khó chịu, như thể chịu ấm ức lớn lắm vậy.
Hạ Trúc chột dạ, né ánh mắt anh để nghe.
Đoạn Cảnh Du sững người, hỏi theo phản xạ: “Bánh Trôi à? Sao lại là em? Hứa Mặc đâu?”
Hạ Trúc liếc người say rượu cạnh mình, nhỏ giọng: “Anh ấy ở cạnh em, em đang đưa anh ấy về.”
“Anh Cảnh Du, tối nay vất vả cho anh rồi. Anh ấy không cần anh lo nữa đâu, em sẽ chăm sóc anh ấy.”
Đoạn Cảnh Du thông minh như vậy, chỉ cần vài câu đã hiểu rõ đầu đuôi, bên kia điện thoại dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Hạ Trúc vừa thả điện thoại vào hộp để tay, người bên cạnh đã lạnh lùng chê bai: “Anh Cảnh Du? Anh ta là anh trai của em lúc nào vậy?”
Hạ Trúc: “…”
Thôi, không so đo với người say.
Nhưng Hứa Mặc vẫn chưa chịu thôi. Say vào như biến thành người khác, giọng chua lè: “Cũng chẳng nghe em gọi anh như thế.”
“Sao? Anh ta đã mua nhẫn kim cương cho em, tặng nhà cho em, đưa em đi ăn cơm rồi à?”
Hạ Trúc cau mày, không nhịn được phản bác: “Đâu thể nói thế…”
Hứa Mặc cố chấp: “Thế thì nói sao, em nói đi?”
“Em…”
Hạ Trúc chưa nói hết, người đàn ông bên cạnh đột nhiên tháo dây an toàn lao tới, khiến Hạ Trúc hoảng sợ kêu lên, vội vàng dừng xe bên đường. Còn chưa kịp bình tĩnh lại, người đàn ông đã xoay mặt cô lại, không chút kiêng nể hôn lên môi cô, Hạ Trúc hoảng sợ, tim đập loạn nhịp.
Trong cơn mơ hồ, cô nghe anh thì thầm bên tai: “Em chỉ được gọi anh là ‘anh’.”
“Chỉ được ngủ cùng anh.”