[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Những ngày tháng mẫu giáo của Hạ Trúc trôi qua quá đỗi vui vẻ, thế nên khi lên lớp Một, bài vở và các lớp học thêm bỗng chốc ập đến nhiều vô kể, khiến cô bé ngay lập tức không chịu đựng nổi.
Đặc biệt là sau kỳ nghỉ Quốc khánh, thời tiết ở Bắc Kinh mỗi ngày một lạnh, mỗi ngày Hạ Trúc đều phải dậy từ bảy giờ để chuẩn bị đi học.
Cứ thế, việc rời khỏi giường trở thành cửa ải khó khăn nhất đối với cô bé.
Đinh Lăng vốn là người hiền hòa,trong việc giáo dục con cái chủ yếu để con phát triển tự nhiên, còn Hạ Sùng Duy lại bận rộn công việc, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo không chạm chân xuống đất.
Hứa Mặc vốn định ở nội trú, nhưng nghe nói chuyện này liền lập tức xin giáo viên cho đi học ngoại trú.
Từ đó trọng trách đưa Hạ Trúc đi học mỗi ngày liền rơi xuống đầu Hứa Mặc.
Cuối tuần này, Hạ Trúc có một tiết học violin buổi sáng. Thầy dạy violin là một nghệ sĩ violin quốc tế nổi tiếng, khi lên lớp cực kỳ nghiêm khắc, quan niệm về thời gian rất khắt khe, không cho phép đến muộn dù chỉ một chút.
Mỗi lần đến giờ học của thầy, Hạ Trúc đều muốn khóc, lý do là thầy quá nghiêm khắc, chỉ cần sai một chút thôi cũng sẽ bị mắng.
Hứa Mặc biết Hạ Trúc hay gắt gỏng khi ngủ dậy, buổi sáng đã cố ý đến gọi cô bé sớm hơn nửa tiếng, kết quả là cô bé này cứ nằm ỳ ra đó gần cả tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng bò dậy khỏi giường.
Việc đầu tiên cô bé làm khi mở mắt ra là oán trách Hứa Mặc: “Anh phiền quá đi à.”
“Cứ làm ồn người ta, em còn đang nằm mơ đấy. Hình như em biến thành Thủy thủ Mặt trăng rồi.”
Hứa Mặc giả vờ như không nghe thấy, lẳng lặng thu dọn đàn violin giúp cô bé, nhắc nhở cô bé mau ăn sáng.
Hạ Trúc vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, đầu óc mơ màng, ngồi trên ghế ăn sáng mà đầu cứ gật gà gật gù, dường như giây tiếp theo là có thể ngủ gục ngay được.
Hứa Mặc ngồi đối diện nhìn cô bé như vậy mà sốt ruột thay, liếc nhìn đồng hồ, Hứa Mặc không kìm được phải giục: “Còn hai mươi phút nữa thôi.”
Hạ Trúc cuối cùng cũng có chút cảm giác khẩn trương, bưng bát lên, bắt đầu “lùa” thức ăn điên cuồng. Hứa Mặc thấy cô bé ăn quá gấp, lại không nhịn được nhắc nhở: “Cẩn thận nghẹn, ăn chậm thôi.”
Hạ Trúc nuốt chửng ngụm cháo trong miệng, lại bưng cốc sữa lên, ngửa cổ uống ừng ực một hơi hết sạch, cuối cùng xoa cái bụng no căng, thỏa mãn nói: “Em ăn no rồi.”
Hứa Mặc liếc nhìn cô bé, thấy khóe miệng vẫn còn dính vệt sữa, theo bản năng rút tờ khăn giấy lau đi, vỗ vỗ vai cô bé bảo: “Được rồi, đi học thôi.”
Hai người ra khỏi cửa, Hạ Trúc quay đầu nhìn Hứa Mặc đang đeo đàn violin giúp mình, thấy trong tay anh còn xách thêm một cái túi, không nhịn được hỏi: “Anh ơi, tay anh xách cái gì thế?”
Hứa Mặc: “Bài tập.”
Hạ Trúc bĩu môi, than thở: “Sao bài tập tiểu học lại nhiều thế này chứ? Tuần này em còn phải viết nhật ký đọc sách, nhật ký quan sát… Anh ơi, anh viết hộ em được không?”
Hứa Mặc nhếch môi, dứt khoát đáp: “Không được.”
Hạ Trúc tròn mắt, ngơ ngác hỏi: “Vì sao ạ?”
Hứa Mặc: “Việc của mình thì tự mình giải quyết.”
Thời gian quá gấp, không kịp bắt xe buýt, Hứa Mặc vươn tay vẫy một chiếc taxi.
Taxi dừng lại bên lề đường, Hứa Mặc mở cửa sau ra hiệu cho Hạ Trúc vào trước, còn mình thì ra cốp sau cất hộp đàn.
Đợi đến lúc anh cất xong chui vào ghế sau, Hạ Trúc đã trò chuyện rôm rả với bác tài xế rồi, bác tài thấy cô bé đáng yêu còn tặng cho một cây kẹo m*t.
Hứa Mặc: “…”
Trên đài phát thanh của taxi đang phát đoạn “Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh”, trước đây Hạ Trúc thường xuyên canh trước tivi để xem “Tây Du Ký”, giờ phút này nghe đài, cô bé không nhịn được hỏi: “Anh ơi, tại sao Tôn Ngộ Không lại muốn đánh Bạch Cốt Tinh?”
Hứa Mặc mặt không đổi sắc trả lời: “Vì cô ta là yêu quái.”
Hạ Trúc cắn đầu ngón tay, đầy nghi hoặc: “Thế Nữ Nhi Quốc sao chỉ toàn là nữ vậy ạ?”
Hứa Mặc: “…”
Anh im lặng chốc lát, bèn lái sang chuyện khác: “Học xong em muốn ăn gì?”
Nhắc đến ăn, mắt Hạ Trúc sáng bừng lên, cô bé chớp chớp mắt, đáng thương hỏi: “Em muốn ăn kẹo hồ lô, được không anh?”
Anh nhớ đến hai chiếc răng sâu trong miệng cô, khẽ nhíu mày đáp: “Đổi món khác nhé?”
Hạ Trúc lắc đầu nguầy nguậy: “Không chịu. Em chỉ muốn ăn kẹo hồ lô thôi.”
Hứa Mặc bất lực, đành đồng ý: “Được, anh mua cho em. Nhưng em phải hứa với anh là đi học phải tập trung, đừng có lơ đãng.”
Hạ Trúc giơ bốn ngón tay trắng nõn lên, thề thốt: “Em nhất định sẽ học hành chăm chỉ.”
Hai mươi phút sau, taxi đến nơi.
Hứa Mặc trả tiền xe, bế Hạ Trúc xuống, rồi lại ra cốp sau lấy đàn violin. Thầy giáo sống trong một khu tập thể cũ, tầng sáu, không có thang máy.
Hạ Trúc leo đến tầng bốn thì không chịu đi nữa, Hứa Mặc đành phải nắm lấy tay cô bé cưỡng ép kéo lên lầu.
Khó khăn lắm mới đến được cửa nhà thầy giáo, Hạ Trúc lại nảy sinh tâm lý chán học, sống chết cũng không chịu gõ cửa.
Hứa Mặc đành phải làm thay.
Người trong nhà nghe thấy tiếng gõ cửa, liền ra mở.
Thấy là Hạ Trúc và Hứa Mặc, người phụ nữ trung niên cười hiền từ, gọi hai người: “Thầy Lý đang đợi trong phòng, mau vào đi.”
Người lên tiếng là vợ của thầy dạy violin, họ Chu.
Đây là lần đầu Hứa Mặc gặp bà, anh cười lễ phép, đỡ vai Hạ Trúc đi vào, thay dép dùng một lần, rồi giao Hạ Trúc cho đối phương: “Làm phiền cô ạ.”
Chu Vân thấy Hứa Mặc lễ nghĩa chu toàn, trên mặt thoáng qua vẻ tán thưởng, bảo anh cứ ngồi ở phòng khách một lát, còn Hạ Trúc thì được bà dẫn lên phòng đàn trên tầng hai bắt đầu buổi học một kèm một.
Hạ Trúc sợ Hứa Mặc đi về trước, cứ ngoái đầu nhìn Hứa Mặc mấy lần, Hứa Mặc thấy cô bé không yên tâm, bèn lên tiếng trấn an: “Học cho ngoan nhé, anh đợi em.”
Chu Vân thấy vậy, không nhịn được trêu chọc: “Trước đây đều là dì giúp việc đưa con bé đến, cũng đâu có dính người thế này. Sao đến lượt cháu, con bé lại chẳng nỡ rời xa thế kia.”
Hứa Mặc cúi thấp đầu, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, ngẩng lên nhìn Hạ Trúc hai giây, không kiêu ngạo không tự ti đáp: “Chắc là em ấy đợi cháu mua kẹo hồ lô thôi ạ.”
Chu Vân nghe xong thì bật cười, nắm lấy bàn tay nhỏ của Hạ Trúc nói cô nhóc này đúng là tham ăn.
Hứa Mặc đưa hộp đàn cho Hạ Trúc, còn mình thì ngồi đợi dưới nhà.
Lần đợi này kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian đó Chu Vân bưng cho anh một tách trà, một đĩa điểm tâm.
Hứa Mặc uống chút trà, ăn miếng bánh, sau đó mượn bàn trà phòng khách nhà Chu Vân làm xong bài tập thầy giao, còn làm thêm cả một bộ đề thi học sinh giỏi.
Nhét sách bài tập và đề thi vào lại trong cặp, Hứa Mặc đứng dậy nhìn về phía tầng hai, căn nhà cách âm rất tốt, anh chẳng nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.
Chu Vân đang nấu cơm trong bếp, giữa chừng đi ra, đúng lúc nhìn thấy Hứa Mặc đang đứng ở cầu thang, vẻ mặt lo lắng nhìn lên hành lang tầng hai, bước chân bà khựng lại, ngập ngừng lên tiếng: “Sắp đến giờ cơm rồi, chắc hai thầy trò cũng sắp xong rồi đấy. Tiểu Hứa, cháu lên xem giúp cô thử xem?”
Hứa Mặc theo bản năng quay đầu lại, chạm mắt với Chu Vân đang đứng cách đó không xa trong hai giây, rồi lí nhí nói vâng.
Dù sao cũng là ở nhà người khác, Hứa Mặc luôn giữ chừng mực, lên đến tầng hai cũng không dám nhìn ngó lung tung mà đi thẳng đến phòng đàn trong cùng bên tay phải.
Hành lang tĩnh mịch, sâu hun hút, Hứa Mặc bước nhẹ chân, mắt nhìn thẳng đi về phía phòng đàn. Cửa phòng đàn khép hờ, Hứa Mặc đứng ở cửa, qua khe hở nhìn thấy loáng thoáng quang cảnh bên trong.
Hạ Trúc vốn tính cả thèm chóng chán nay lại đang ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, ôm cây đàn violin, dưới sự chỉ dẫn của Lý Thanh Bình mà kéo khúc luyện tập.
Ngoài cửa sổ là một mảng xanh thẫm, Hạ Trúc mặc chiếc váy xòe bồng bềnh màu xanh lục ôm đàn, hơi nghiêng đầu, yên lặng kéo đàn. Ánh nắng len lỏi vào rải l*n đ*nh đầu cô bé, tráng lên đó một lớp vàng kim óng ả, từng sợi tóc đều lấp lánh ánh vàng.
Bài nhạc luyện tập kết thúc, Lý Thanh Bình cầm thước dạy học, khẽ đánh vào lòng bàn tay Hạ Trúc, giọng nghiêm khắc chỉ ra lỗi sai của cô bé. Hạ Trúc như quả cà tím bị sương muối đánh, cúi gằm mặt, đỏ bừng cả lên.
Không phải xấu hổ, mà là sự thẹn thùng khi bị chỉ ra lỗi sai.
Hứa Mặc nhìn thấy, khẽ l**m môi.
Khi Lý Thanh Bình tuyên bố buổi học hôm nay dừng ở đây, Hứa Mặc gõ cửa phòng đàn rất đúng lúc.
Hạ Trúc nghe thấy tiếng gõ cửa, tò mò quay đầu lại, đụng ngay phải ánh mắt Hứa Mặc đang đứng đợi ở cửa, hốc mắt Hạ Trúc lập tức đỏ hoe.
Đợi Lý Thanh Bình hô tan học, Hạ Trúc chạy bình bịch ra khỏi phòng đàn, va sầm vào lòng Hứa Mặc đang đợi ngoài hành lang.
Hứa Mặc nhận ra mắt cô bé đỏ lên, đau lòng xoa xoa lòng bàn tay đỏ ửng của cô.
Chu Vân giữ hai người lại ăn cơm, khóe mắt Hứa Mặc liếc thấy Hạ Trúc đang cúi gằm mặt, tâm trạng không vui đứng bên cạnh, bèn tìm một cái cớ từ chối.
Lý Thanh Bình là nghệ sĩ có tiếng, gặp chuyện chuyên môn thì ông cực kỳ nghiêm khắc, chẳng màng đến việc Hạ Trúc năm nay mới sáu tuổi, nhưng tan học xong ông lại thay đổi một gương mặt khác, nụ cười ôn hòa giữ hai đứa trẻ ở lại ăn cơm.
Hứa Mặc cúi đầu nhìn Hạ Trúc đứng bên cạnh, nhân lúc Lý Thanh Bình vào nhà vệ sinh, nhỏ giọng hỏi cô bé có muốn ở lại ăn cơm không.
Hạ Trúc rất sợ Lý Thanh Bình, một khắc cũng không muốn ở lại thêm, cô bé túm chặt lấy vạt áo Hứa Mặc, khẽ lắc đầu.
Hứa Mặc thấy vậy, tràn đầy áy náy xin lỗi Chu Vân, nói trong nhà có việc, e là không tiện ở lại.
Chu Vân nghe thế cũng không cố giữ nữa.
Hai người ra khỏi nhà họ Chu, Hứa Mặc đeo đàn giúp Hạ Trúc, nắm lấy tay cô bé, cười hỏi: “Vẫn còn buồn à?”
Hạ Trúc cúi gằm mặt, nước mắt nóng hổi không ngừng rơi xuống, vài giọt rớt trúng mu bàn tay Hứa Mặc, nóng đến mức anh theo bản năng siết chặt tay cô bé.
Hứa Mặc mím môi, giọng khàn khàn hỏi: “Sao lại khóc rồi?”
Hạ Trúc bước từng bước nhỏ, ngẩng đầu nhìn hàng cây ngô đồng trồng trong khu tập thể, nhớ lại tiết học violin vừa rồi, không nhịn được nói: “Em không muốn học nữa.”
Bước chân Hứa Mặc khựng lại, quay đầu nhìn cô bé: “Sao lại không muốn học nữa?”
Hạ Trúc sụt sịt mũi, lí nhí nói: “Thầy bảo em không có thiên phú lại không chịu cố gắng. Tương lai có lẽ sẽ không đạt được thành tựu lớn gì với đàn violin đâu.”
Hứa Mặc trầm ngâm giây lát, kiên nhẫn hỏi cô bé: “Em có muốn làm nghệ sĩ violin không?”
Hạ Trúc cố gắng hiểu câu hỏi của Hứa Mặc, kiên định lắc đầu: “Không muốn.”
Hứa Mặc khẽ “ừ” một tiếng, an ủi cô bé: “Thầy Lý là nghệ sĩ violin nổi tiếng quốc tế, so với thầy ấy, có lẽ đại đa số mọi người đều không có thiên phú.”
“Em đã không có chí hướng ở đó, thì cứ coi như bồi dưỡng sở thích thôi, không cần đặt kỳ vọng cao quá làm gì.”
Hạ Trúc nửa hiểu nửa không, cô bé giương đôi mắt ầng ậng nước nhìn Hứa Mặc, đợi anh nói tiếp.
Hứa Mặc bị ánh mắt ngây thơ của cô bé chọc cười, giơ tay xoa đầu cô bé, thở dài: “Ý của anh là thầy Lý đặt kỳ vọng vào em quá cao, em không đạt được cũng là bình thường.”
“Không phải muốn ăn kẹo hồ lô sao? Anh mời.”
Hạ Trúc nghe thấy được ăn kẹo hồ lô, lập tức quẳng chuyện vừa rồi ra sau đầu, quên sạch sành sanh.
Hứa Mặc mua cho cô một xiên làm từ sơn tra (táo mèo), còn có một xiên làm từ dâu tây nữa, Hạ Trúc cầm hai xiên kẹo hồ lô, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành tha thiết.
Không biết có phải do được ăn đồ ngọt hay không, Hạ Trúc cắn một viên kẹo hồ lô, đứng bên cạnh Hứa Mặc, kéo tay áo anh nói: “Anh ơi, anh tốt thật đấy.”
Hứa Mặc nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch, kìm nén trái tim đang nhảy nhót, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: “Anh tốt ở chỗ nào?”
“Anh mua kẹo hồ lô cho em nè. Mẹ chẳng bao giờ mua cho em cả, bảo là em mà ăn nhiều kẹo, chắc chắn sẽ bị sâu răng.”
Hứa Mặc nghe đến hai chữ “sâu răng”, lập tức lo lắng nhìn sang Hạ Trúc, thấy cô bé ăn ngon lành, Hứa Mặc thầm cảnh cáo bản thân trong lòng: Lần sau không được mua kẹo hồ lô cho em ấy nữa, tránh để đến lúc đó em ấy đau răng.
Chỉ là Hứa Mặc không ngờ rằng, cơn đau răng của Hạ Trúc lại đến nhanh như vậy.
Học đàn xong về lại đại viện, Hứa Mặc đưa Hạ Trúc đến tận cửa nhà, rồi mới quay trở về nhà họ Hứa.
Kết quả là hai giờ sáng, nhà họ Hạ đột nhiên sáng đèn, trong sân ồn ào náo nhiệt.
Hứa Mặc ngủ mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu 120 còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn.
Bật đèn lên nhìn mới phát hiện là Hạ Trúc, anh còn chẳng kịp thay quần áo đã vội vã chạy xuống lầu, kết quả vừa đến cầu thang thì đụng phải Văn Cầm.
Bước chân Hứa Mặc khựng lại.
Văn Cầm thấy anh mặc đồ ngủ, đi dép lê, hớt ha hớt hải chạy ra, liên tưởng đến nhà bên cạnh, bà im lặng hai giây rồi hỏi anh: “Sáng nay con đưa Bánh Trôi đi đâu?”
Hứa Mặc siết chặt lòng bàn tay, trả lời: “Đi học ạ.”
Văn Cầm nhíu mày: “Có ăn thứ gì không nên ăn không?”
Hứa Mặc sững người, nhớ lại bữa trưa của hai người, thành thật trả lời Văn Cầm: “Con mua cho em ấy hai xiên kẹo hồ lô, rồi đi ăn lẩu dê nhúng.”
Văn Cầm thở dài, nói: “Không biết là đau bụng vì ăn bậy hay sao nữa. Nửa đêm Bánh Trôi vừa đau răng vừa đau bụng, Đinh Lăng sợ quá, vừa gọi 120, chuẩn bị đưa đến bệnh viện.”
Sắc mặt Hứa Mặc đổi hẳn, anh theo bản năng sải bước, định qua xem.
Khi lướt qua người Văn Cầm, bà liền túm lấy cánh tay Hứa Mặc.
Hứa Mặc bị buộc phải dừng lại, ánh mắt nhìn Văn Cầm tràn đầy nghi hoặc, và cả sự áy náy.
Văn Cầm siết chặt tay Hứa Mặc, hạ giọng nhắc nhở: “Con gái nhỏ vốn mong manh, khó nuôi. Sau này con chú ý một chút, đừng có suốt ngày cho con bé ăn mấy thứ không sạch sẽ.”
“Nếu không bảo vệ được người ta, thì tránh xa một chút.”
Nói đến đây, Văn Cầm nghiêng đầu nhìn sang nhà bên cạnh, thấy không còn động tĩnh gì nữa, bà lại nhìn sang Hứa Mặc mặt mũi trắng bệch, hỏi anh: “Còn muốn đi xem không?”
Xe 120 đã sớm hú còi rời đi.
Hứa Mặc đứng ở đầu cầu thang, siết chặt nắm tay, mặt không đổi sắc lắc đầu.
Văn Cầm thở dài một hơi, vỗ vỗ vai anh, nói: “Ngủ đi, không còn sớm nữa.”
Hứa Mặc cứng người quay lưng, cố nhấc chân trở lại phòng ngủ.
Khép cửa lại, Hứa Mặc đứng trong bóng tối rất lâu, chân tay tê dại đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, đứng chôn chân tại chỗ nhìn trân trân vào căn phòng của nhà bên cạnh.
Bên trong tối om, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Đêm ấy, Hứa Mặc ngủ không hề yên giấc.
Hạ Trúc vào bệnh viện nhổ răng, truyền dịch, mãi đến tận năm giờ rưỡi sáng mới về.
Hứa Mặc nghe tiếng động cơ ô tô, trở mình bò dậy, qua ánh đèn yếu ớt trong sân, Hứa Mặc nhìn thấy Hạ Trúc yếu ớt rúc vào lòng Hạ Sùng Duy, đáng thương như một con mèo nhỏ.
Anh không kìm được hối hận, tại sao lại mua kẹo hồ lô cho cô bé, hại cô bé phải giày vò cả đêm thế này.
Tám giờ sáng, Hứa Mặc ăn sáng xong, do dự mãi xem có nên sang thăm Hạ Trúc hay không.
Cuối cùng tình cảm chiến thắng lý trí, Hứa Mặc vẫn bước ra khỏi cửa.
Chỉ là đến sân nhà họ Hạ, Hứa Mặc đứng ngoài cổng sắt mãi mà không dám vào.
Anh đi đi lại lại gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn không đủ can đảm bước vào, bèn quay sang đi về phía nhà họ Chu ở xéo đối diện.
Chu Tứ đang ăn sáng, nghe thấy tiếng bước chân, anh ta tưởng là Thẩm Hành, theo bản năng hỏi có muốn chơi game cùng không, kết quả quay đầu lại phát hiện là Hứa Mặc, Chu Tứ vừa nuốt vào ngụm mì liền “phụt” một cái phun ra ngoài.
Chu Tứ bị sặc ho sù sụ một lúc lâu mới hoàn hồn.
Từ tiểu học đến trung học cơ sở, hai người ít khi hợp nhau. Lên cấp hai, Chu Tứ tự thấy mình đã chín chắn, không nên bắt nạt người khác nữa; nhưng riêng với Hứa Mặc, cái đồ rùa đen, Chu Tứ luôn thấy kẻ này âm hiểm, chẳng thể tin nổi.
Giờ thấy Hứa Mặc bước vào, suy nghĩ đầu tiên của Chu Tứ là, tên này không phải lại đến tìm bà cụ để mách lẻo đấy chứ?
Chu Tứ cầm đũa, cảnh giác nhìn Hứa Mặc đang chậm rãi đi tới, vẻ mặt đầy khó chịu nói: “Sáng sớm cậu đến đây làm gì?”
“Tôi không kiếm chuyện với cậu, cậu lại lù lù tự đến kiếm chuyện phải không?”
“Nhưng mà hôm nay bà cụ không có nhà, cậu muốn mách lẻo cũng không có cửa đâu.”
Hứa Mặc thong thả đi đến bàn ăn, từ trên cao nhìn xuống Chu Tứ hai lần, cứng nhắc nói: “Cậu ăn xong chưa?”
Chu Tứ ngơ ngác: “Sáng sớm tinh mơ chạy qua đây chỉ để xem tôi ăn mì à?”
“Đồ điên.”
Hứa Mặc phớt lờ sự chế giễu của Chu Tứ, nhíu mày nói: “Nếu ăn xong rồi thì sang thăm Bánh Trôi giúp tôi.”
Chu Tứ theo bản năng từ chối: “Tôi thăm cái…”
Chữ “quái gì” còn chưa kịp bật ra, Chu Tứ sực tỉnh, quay ngoắt mặt, hoảng hốt: “Cậu vừa nói gì?”
Hứa Mặc mặt không đổi: “Nếu cậu ăn xong rồi thì thay tôi qua thăm Bánh Trôi một chút. Tối qua em ấy nửa đêm phải đi bệnh viện, vừa về chưa được bao lâu.”
Chu Tứ cảm thấy kinh hãi tột độ, anh ta không dám tin liếc nhìn Hứa Mặc vốn kiệm lời, suýt chút nữa nghi ngờ tên này có phải bị ai tráo đổi linh hồn rồi không.
Kể từ khi tên này vào đại viện, tuy bề ngoài bị anh ta và Thẩm Hành bắt nạt, nhưng thật sự bàn kỹ lại, chưa chắc ai đã chịu thiệt.
Mỗi lần bọn họ chơi khăm Hứa Mặc xong, Hứa Mặc đều sẽ dùng đủ mọi cách trả đũa lại, đấu đá suốt hai ba năm nay, Hứa Mặc sắp thành tinh đến nơi rồi.
Có bao giờ lại hạ mình cầu xin người khác thế này?
Chu Tứ nghĩ đến đây, khẽ chậc một tiếng, cười như không cười hỏi: “Đùa với tôi à?”
“Lần này định bày trò gì?”
Hứa Mặc: “…”
Anh nhịn hết nổi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không đùa với cậu. Mỗi lần gây chuyện chẳng phải đều là cậu kiếm chuyện với tôi sao? Tôi đã khi nào chủ động chọc vào các ậu đâu?”
Chu Tứ thấy oan ức, hừ một tiếng, chỉ thẳng: “Cậu cũng không tìm cái gương mà soi lại ánh mắt của cậu đi, nhìn tôi như nhìn rác rưởi ấy, cứ như chẳng ai lọt nổi vào mắt xanh của cậu. Với cái thái độ cao ngạo đó của cậu, ai mà chẳng muốn đánh?”
Hứa Mặc: “…”
Anh khinh thường người ta khi nào?
Chuyện này thật sự không trách Hứa Mặc được, học sinh giỏi và học sinh cá biệt vốn dĩ đã có bức tường ngăn cách, cái sự khác biệt vô hình toát ra đó quả thực khiến người ta cảm thấy “không cùng một đường”.
Huống hồ Hứa Mặc ngày thường ông cụ non như gì ấy, làm việc gì cũng cẩn trọng dè dặt, nói chuyện thì cứ một bộ đạo lý, Chu Tứ ngứa mắt anh nhất.
Giống như bây giờ, rõ ràng có việc cầu cạnh anh ta, mà cái tên rùa đen này vẫn không chịu cúi đầu xuống.
Chu Tứ nghĩ thế bèn tốt bụng đề nghị: “Cậu đánh nhau với tôi một trận, miễn là cậu thắng, tôi sẽ không tính toán mấy chuyện trước đây với cậu nữa.”
Hứa Mặc nhíu mày, không cần suy nghĩ liền từ chối: “Tôi không đánh nhau.”
Chu Tứ cười lạnh: “Không đánh thì nói chuyện cái rắm.”
Hứa Mặc suy nghĩ hai giây, nghiêm túc nói: “Tôi đến tìm cậu là có chuyện khác.”
Bị Hứa Mặc khơi lửa, Chu Tứ không nhịn được liền mỉa mai: “Bánh Trôi vào viện thì liên quan quái gì đến cậu? Cả nhà Bánh Trôi cưng con bé đến thế, đến lượt cậu lo à?”
“Rốt cuộc cậu muốn gì? Ghen tị vì Bánh Trôi thân với bọn tôi hơn, muốn kéo con bé về phe cậu sao? Đừng mơ. Anh em tôi lớn lên cùng Bánh Trôi từ bé, sao có thể thua cậu, là một người ngoài được.”
Hứa Mặc không biết nghĩ đến điều gì, đáy mắt thoáng qua vẻ ảm đạm, giọng nói cũng trầm xuống hai tông: “Tôi chưa từng muốn Bánh Trôi chọn phe.”
Chu Tứ nhướng mày, vẻ mặt không tin hỏi: “Thế cậu muốn gì?”
Hứa Mặc l**m l**m môi, không đáp.
Chu Tứ ghét nhất cái kiểu nói nửa chừng rồi bỏ lửng này của Hứa Mặc, anh ta lườm anh hai cái, mắng: “Đúng là đồ có bệnh.”
Hứa Mặc nhếch khóe miệng, không chút kiêng dè thừa nhận: “Phải, tôi có bệnh, được chưa?”
Chu Tứ: “…”
Cuối cùng Chu Tứ vẫn đồng ý lời thỉnh cầu của Hứa Mặc, ăn xong bát mì liền sang nhà họ Hạ một chuyến.
Đi chuyến này mới biết tối qua Hạ Trúc đau răng dữ dội, nhổ liền hai cái răng sâu, lại vì ăn bậy bạ đau bụng, giày vò quá nửa đêm.
Giờ người đang nằm trên giường, sắc mặt chẳng còn chút máu.
Vừa nhổ răng nên phải kiêng đồ cay nóng; với đứa trẻ mê ngọt mê cay như Hạ Trúc, đúng là tra tấn.
Đinh Lăng trải qua chuyện tối qua, cũng không dám để con phát triển tự nhiên nữa, trực tiếp hạ lệnh cấm cô bé ăn đồ ngọt.
Chu Tứ ngồi bên cạnh nghe ngóng một lát, nhân lúc Đinh Lăng đi ra ngoài, Chu Tứ nhớ đến lời dặn của Hứa Mặc, hiếm hoi lắm mới làm người tốt một lần.
Chu Tứ móc từ túi ra một con búp bê sứ đưa cho Hạ Trúc, giọng ngượng nghịu: “Cái đồ rùa đen kia nhờ anh đưa cho em. Cậu ta có việc không qua được, bảo em mau khỏe.”
Hạ Trúc cầm lấy con búp bê, theo bản năng muốn nói chuyện, kết quả nói năng không rõ, Chu Tứ nghe hai câu mà chẳng hiểu gì.
Anh ta vội vã quay về để thực hiện lời hứa, ở lại chưa được mấy phút đã chuồn đi .
Bước ra khỏi đại viện nhà họ Hạ, Chu Tứ liếc thấy Hứa Mặc đang đứng canh ở cổng, hừ một tiếng, thong thả nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ nhổ hai cái răng sâu thôi.”
“Nhưng mà cậu cũng tàn nhẫn thật đấy, răng con bé hỏng đến mức nào rồi mà cậu còn mua kẹo hồ lô cho nó. Sợ dì Đinh không mắng chết cậu hay sao?”
Hứa Mặc nghe vậy, lẳng lặng cúi đầu, tự lẩm bẩm: “Sau này sẽ không mua nữa.”