[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Sau vụ đau răng, Hứa Mặc lại quay về ở nội trú, chỉ cuối tuần mới trở lại đại viện.
Hạ Trúc tuy có chút không nỡ, nhưng sau khi quen với môi trường mới ở trường, cô dần có thêm nhiều bạn, không còn quấn lấy Hứa Mặc như trước nữa.
Từ khi vào cuối cấp hai, Hứa Mặc bận rộn với việc thi cử, ôn tập và chuẩn bị cho kỳ thi vật lý cấp thành phố, bận đến mức chân không chạm đất.
Ban đầu Hứa Mặc còn ráng thu xếp thời gian về đại viện, nhưng đến nửa sau học kỳ, gần như một hai tháng mới về một lần.
Đến khi anh nhìn lại thì nhận ra, cô bé từng lon ton chạy theo anh khắp nơi giờ đã có bạn mới, có sở thích mới.
Cô không còn thích ăn kẹo hồ lô nữa, mà thích những món khác rồi.
Cô bé nhà họ Thẩm bên cạnh là Thẩm Nghiên cũng đã lớn, vào mẫu giáo, thế là Hạ Trúc lại có thêm bạn chơi.
Hai cô bé ngày ngày ríu rít với nhau, bàn chuyện phim hoạt hình, chuyện mấy cậu bạn trong lớp, chuyện đồ ăn ngon và những trò nghịch ngợm nho nhỏ, cuộc sống vui tươi đến lạ.
Hai ngày trước kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở, Hứa Mặc đặc biệt tranh thủ thời gian về đại viện.
Để nhường phòng thi cho kỳ thi chuyển cấp, trường tiểu học cũng được nghỉ ba ngày, Hạ Trúc biết Hứa Mặc sắp thi, liền nằng nặc đòi Đinh Lăng đưa cô bé đến Ung Hòa Cung để xin bùa bình an, cầu mong anh thi suôn sẻ.
Khi ấy Hạ Trúc vẫn chưa hay biết, bệnh của Đinh Lăng đã vào giai đoạn nguy kịch.
Hứa Mặc vừa về đến nhà, còn chưa kịp nói với Văn Cầm được mấy câu, Hạ Trúc nghe động tĩnh đã lóc cóc chạy vào.
Hạ Trúc chạy đến vội vàng, người đẫm mồ hôi, mấy sợi tóc dính trên khóe miệng, khiến người nhìn cũng cảm thấy được tâm trạng khẩn trương của cô.
Hứa Mặc nhìn thấy cô, theo phản xạ đứng dậy: “Chạy hớt hải thế làm gì?”
Hạ Trúc cười hì hì, hất sợi tóc dính ở khóe miệng ra, giày da nhỏ gõ lóc cóc bước tới trước mặt anh.
Hứa Mặc lên cấp hai thì cao vụt, bây giờ đã chạm mốc một mét tám.
Hạ Trúc mới chưa tới một mét sáu, muốn nhìn anh phải ngẩng cổ.
Cô nhíu mày vì sự thay đổi ấy, rồi lộ đôi bàn tay nhỏ nãy giờ giấu sau lưng, mở ra, trong lòng bàn tay là lá bùa bình an. Cô bí ẩn nói: “Anh ơi, em đặc biệt đến Ung Hòa Cung cầu bùa bình an cho anh này, chúc anh thi vào cấp ba suôn sẻ. Anh nhất định sẽ được điểm cao!”
Hứa Mặc nhìn lá bùa trong tay cô, hơi sững người. Trước sự giục giã liên hồi của Hạ Trúc, anh mới đưa tay nhận lấy.
Lá bùa nhỏ nằm trong lòng bàn tay, mà như nắm cả trái tim anh.
Anh cúi đầu nhìn cô nhóc mồ hôi lấm tấm, môi mấp máy phức tạp. Cuối cùng anh rút khăn giấy trong túi, khom người, dịu dàng lau mồ hôi bên thái dương cho cô.
Đầu ngón tay vô tình lướt qua chóp mũi cô, anh hỏi khẽ: “Là ai bảo em đi xin vậy?”
Hạ Trúc chớp mắt, ngây ngô đáp: “Em tự đi mà. Anh sắp thi còn gì, em cầu anh bình an, may mắn thôi. Em tin anh nhất định làm tốt!”
Hứa Mặc bật cười, giọng nhẹ hẫng: “Em sợ anh thi trượt à?”
Hạ Trúc lắc đầu lia lịa.
Từ trước đến nay anh luôn đứng nhất khối, khả năng thi trượt rất thấp. Nhưng đã là thi cử thì cứ cẩn thận vẫn hơn.
Cô nghiêm túc nói: “Không phải sợ, là em muốn anh luôn bình an thôi. Em yên tâm về anh lắm!”
Hứa Mặc không nói gì thêm, chỉ mím môi, cất tấm bùa vào túi áo, ngay vị trí trái tim.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại, anh vẫn xúc động.
Cô bé ấy thật lòng mong anh được tốt đẹp, nên anh cũng nguyện trao cho cô chút niềm tin hiếm hoi của mình.
Anh nắm tay cô, kéo ra bàn ăn: “Em nghỉ hè muốn làm gì? Anh rảnh, anh dẫn đi.”
Cô ngẩn ra, nghĩ một hồi mới nhỏ giọng đáp: “Em muốn đi công viên, mà bố mẹ bận, chẳng ai dẫn đi.”
Hứa Mặc khẽ xoa đầu cô: “Anh dẫn đi.”
Hạ Trúc là một đứa trẻ, nên khi nghe anh nói vậy, mắt cô sáng rực: “Thật hả anh??”
Anh nhìn khuôn mặt non nớt trắng mịn ấy, gật đầu cười: “Thật.”
Cô vui sướng nắm tay anh, giọng ngọt lịm: “Anh ơi, anh thật tốt!”
Hứa Mặc bị cô chọc cười, khóe môi khẽ nhếch, chẳng nói thêm gì.
Lúc Văn Cầm đi xuống, bắt gặp cảnh đó, ánh mắt bà thoáng qua một tia lạ lẫm.
Một nửa trong Văn Cầm mong anh có thể như những đứa trẻ khác, vui vẻ và tự nhiên.
Nhưng một nửa khác lại hiểu, anh không thể.
Từ khi bố mẹ anh hy sinh, anh đã gánh trên vai biết bao kỳ vọng. Anh không được phép sa ngã, càng không thể để cảm xúc làm lạc hướng. Bởi anh là con của người anh hùng.
Hứa Đại Sơn tuy không phản đối cách dạy dỗ của Văn Cầm, nhưng với Hứa Mặc, ông có yêu cầu riêng.
Là người nhà họ Hứa, không thể là kẻ hèn nhát, cũng không thể là kẻ vô dụng.
Ông càng không muốn Hứa Mặc trở thành gánh nặng của Văn Cầm.
Cảm nhận được ánh nhìn xét đoán của Văn Cầm, Hứa Mặc lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với Hạ Trúc. Anh liếc đồng hồ treo tường, bình thản “đuổi khách”: “Về đi. Anh sắp quay lại trường rồi.”
Hạ Trúc không nỡ, níu tay anh, lí nhí: “Anh mới về được bao lâu mà đã đi rồi à.”
Hứa Mặc thản nhiên nói dối: “Ừ, về ôn bài.”
Nghe vậy, Hạ Trúc cũng ngại không dám nài nỉ thêm, chậm rãi buông tay, đôi mắt đầy lưu luyến.
Hứa Mặc không dám nhìn cô, chột dạ sờ sống mũi, dỗ dành: “Đợi anh thi xong sẽ dẫn em đi công viên, được không?”
Nhắc đến công viên, Hạ Trúc lập tức hết buồn, chớp mắt đồng ý: “Được ạ!”
Nói rồi, cô lon ton chạy ra cửa: “Anh mau đi đi, thi cố lên nhé, em về đây.”
Hứa Mặc: “…”
Hạ Trúc vừa đi, không gian rộng lớn lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Văn Cầm bước đến trước mặt anh, đưa lá bùa đã chuẩn bị sẵn: “Đặc biệt cầu cho con, chúc con thi thuận lợi.”
Anh nhìn nó, giống hệt tấm của Hạ Trúc, chỉ khẽ lắc đầu: “Con không cần đâu ạ.”
“Chỉ là lấy may thôi.”
Bà cười nhạt “Mẹ chẳng giúp được gì, chỉ mong con bình an.”
Anh khẽ cúi đầu: “Cảm ơn mẹ.”
Những năm trước, cơ thể Văn Cầm gặp tổn thương, không thể sinh nở nữa, vì vậy bà gần như coi Hứa Mặc là con ruột. Về sau Hứa Mặc đi học, chuyển hộ khẩu về Tô Châu, Văn Cầm dứt khoát để anh đổi cách xưng hô gọi bà là “mẹ”.
Nhìn chàng thiếu niên trước mặt, bà bỗng thấy tâm tư anh đã sâu đến mức chính bà cũng không nhìn thấu anh đang nghĩ gì nữa.
Trẻ như vậy mà đã biết giấu mình, bà không kìm được lo lắng, điều này rốt cuộc là tốt hay xấu..
Văn Cầm nghĩ đến đây, không kìm được cảm khái: “Trước đây mẹ bảo con phải cẩn thận dè dặt, bây giờ ngay cả mẹ cũng không hiểu nổi con đang nghĩ gì nữa rồi
“Trừ con bé nhà bên ra, con với ai cũng như ông cụ non điềm tĩnh cả.”
“Rốt cuộc cũng đã lớn, không giống như mấy năm trước, rúc trong lòng mẹ, khóc lóc gọi mẹ nữa rồi.”
Vẻ mặt Hứa Mặc khựng lại, nhất thời không biết Văn Cầm rốt cuộc có ý gì. Anh im lặng một lúc rồi đáp nhỏ: “Dù con thay đổi thế nào, mẹ vẫn là người thân nhất của con.”
Văn Cầm nghe xong, mỉm cười nhẹ nhõm “Mẹ tất nhiên biết chứ. Chỉ là đang nghĩ những năm nay có phải đã quá nghiêm khắc với con rồi không.”
Hứa Mặc tuy rằng nghi hoặc, nhưng vẫn bày tỏ lập trường: “Mẹ có lý lẽ của mẹ, con không trách mẹ.”
Văn Cầm thở dài một hơi, không nỡ nói tiếp nữa.
Ngày Hứa Mặc thi, Hạ Trúc đã dậy từ rất sớm, lục tìm ví tiền lẻ của mình từ trong tủ đầu giường, chuẩn bị tự mình bắt xe đến cổng trường, để chờ Hứa Mặc.
Chỉ là kế hoạch của Hạ Trúc còn chưa kịp thực hiện liền bị Đinh Lăng bắt tại trận, thấy cô bé lén lén lút lút rón rén xuống lầu, Đinh Lăng đang ở trong thư phòng đã lâu chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí thấy vậy, lập tức lên tiếng gọi người lại.
Hạ Trúc nghe thấy giọng nói nghi hoặc của mẹ, theo phản xạ che lấy ví tiền, quay đầu, nhìn Đinh Lăng với vẻ chột dạ. Đinh Lăng thấy cô bé ôm thứ gì đó trong lòng, bước lên xem mới biết cô bé cầm ví tiền, bên trong có mấy nghìn tệ tiền mặt, là tiền mừng tuổi của cô bé.
Không phải là sợ Hạ Trúc tiêu tiền, chỉ là chuyện ăn mặc đi lại của cô bé đều do nhà chuẩn bị hết, cần gì cô bé phải dùng tiền riêng, lại còn cầm nhiều như vậy. Đinh Lăng cau mày, không nhịn được hỏi: “Con định đi đâu đấy?”
Hạ Trúc rối rít cắn cắn môi, dưới ánh mắt dò xét của Đinh Lăng, cúi đầu nói ra sự thật: “…Đi tìm anh Hứa Mặc.”
“Đợi anh ấy thi xong cùng nhau đi ăn vịt quay, con mời anh ấy.”
Đinh Lăng nhất thời không biết nói gì. Nếu không phải vì hai đứa tuổi còn nhỏ, bà cũng sắp hoài nghi đứa con gái này của bà là nuôi để dành cho Hứa Mặc rồi.
Những năm nay Hứa Mặc chăm sóc cho Hạ Trúc, Đinh Lăng đều nhìn thấy hết. Trước đây bà cũng không có suy nghĩ gì khác, bây giờ xem ra, Hứa Mặc đang ở tuổi dậy thì, khó đảm bảo sẽ không có suy nghĩ khác.
Suy nghĩ đến đây, Đinh Lăng nhìn cô con gái trước mắt. Chỉ mới tám chín tuổi đã trổ mã xinh xắn, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, còn có một đôi mắt biết nói, rất khó để khiến người ta không thích.
Đinh Lăng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào con gái một lúc, nắm lấy cánh tay cô bé, thăm dò hỏi: “Con rất thích anh Hứa Mặc à?” Hạ Trúc không hiểu lắm câu hỏi này của Đinh Lăng rốt cuộc có ý gì, cô bé nhìn Đinh Lăng với vẻ mặt mơ hồ, dường như đang hỏi “Mẹ, mẹ đang nói gì vậy”.
Đinh Lăng lúc này mới nhận ra, bà đã lo bò trắng răng rồi. Một đứa trẻ mới tám chín tuổi, thì biết gì là thích hay không thích chứ.
Hạ Trúc cuối cùng vẫn không đến cổng trường đợi Hứa Mặc, mà là đi cùng Đinh Lăng gặp một ông chú. Ông chú này là khách hàng của Đinh Lăng, bà giúp đối phương phục chế một bức tranh cổ, lúc hai người nói chuyện, Hạ Trúc một mình ngồi bên cạnh ngẩn người.
Thư ký của ông chú thấy Hạ Trúc buồn chán, bèn dẫn cô đến khu vui chơi nhỏ bên cạnh. Một đám trẻ con đang tranh nhau cầu trượt, Hạ Trúc không thích tranh giành, một mình chạy đến vòng xoay ngựa gỗ bên cạnh, chọn đại một con rồi ngồi lên.
Ngựa gỗ chuyển động, Hạ Trúc nắm lấy tay vịn, phấn khích bay lên theo ngựa gỗ. Cô chơi liền bốn năm lần, mãi đến khi khách hàng gọi điện cho thư ký, Hạ Trúc mới lưu luyến không nỡ đi về cùng thư ký.
Đinh Lăng nói chuyện công việc xong, đợi Hạ Trúc ở trong nhà khách hàng, Hạ Trúc chơi chưa đã, lúc nhìn thấy Đinh Lăng vẫn còn rầu rĩ không vui.
Ra khỏi thang máy, Đinh Lăng dắt tay con gái, thấy cô cúi đầu không nói gì, bèn cười hỏi: “Chơi chưa đủ à?”
Hạ Trúc nén lại ý nghĩ muốn chơi thêm một lần nữa, lơ đãng phủ nhận: “Không có.”
“Anh Hứa Mặc chắc là thi xong rồi nhỉ? Anh ấy về chưa ạ?”
Đinh Lăng liếc nhìn thời gian, không nỡ để con gái thất vọng, an ủi cô: “Chắc là thi xong rồi.” “Con muốn gặp nó à?”
Hạ Trúc rối rít nói: “Anh ấy đã nói thi xong sẽ dẫn con đi công viên chơi, con sợ anh ấy quên mất.”
Đinh Lăng: “…”
Hóa ra không phải là muốn gặp người ta, mà là muốn đi công viên à.
Tối về đến nhà, Hạ Trúc còn chưa vào cửa nhà mình đã rẽ ngay vào nhà họ Hứa bên cạnh. Cô đẩy cửa bước vào, thấy Hứa Mặc đang ngồi trong thư phòng dọn đống sách vở cấp hai. Nhiều thứ chẳng cần dùng nữa, anh sắp xếp gọn ghẽ, định mang đi bỏ.
Nghe tiếng chân, anh ngẩng đầu theo quán tính. Thấy là Hạ Trúc, khóe môi anh bất giác cong lên.
Anh tiện tay đặt xấp đề đã làm qua sang một bên, thản nhiên hỏi: “Hôm nay đi đâu vậy?”
Hạ Trúc khép cửa thư phòng, lạch bạch bước lại, hai tay chống cằm, vẻ mặt đầy tò mò nhìn Hứa Mặc đang thu dọn đồ đạc, giải thích: “Em đi cùng mẹ gặp một chú khách hàng.”
“Anh thi thế nào?”
Hứa Mặc liếc cô, nói khẽ: “Tạm ổn.”
Hạ Trúc chớp mắt, hỏi đến cùng: “‘Tạm ổn’ là sao cơ?”
Anh ngừng tay, đổi cách để cô hiểu: “Trên 95 điểm.”
Mắt cô trợn tròn: “Giỏi vậy ạ?”
Hứa Mặc cười vui, trêu: “Không giỏi bằng Bánh Trôi nhà chúng ta.”
Hạ Trúc bĩu môi, oán giận liếc Hứa Mặc một cái. Cô ở lớp không tập trung, mấy hôm trước vừa bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra ngoài nói chuyện, nói cô không những tự mình không học hành mà còn ảnh hưởng đến bạn cùng bàn.
Cộng thêm kỳ thi cuối kỳ lần trước, môn Toán của Hạ Trúc không đạt, môn Văn cũng bị phê bình là chữ xấu, cô ở nhà khóc ròng hai ngày, cuối cùng nói với Đinh Lăng: “Mẹ, con không muốn đi học nữa.” Vợ chồng Đinh Lăng dở khóc dở cười, một mặt an ủi cô thành tích học tập không quan trọng đến vậy, một mặt nghĩ cách để cô không chán học nữa. Kết quả hễ nhắc đến chuyện đi học, Hạ Trúc liền khóc, dỗ thế nào cũng không chịu đi.
Cuối cùng khi Hứa Mặc về đại viện, nghe nói chuyện này, liền cầm theo búp bê Barbie đến nhà họ Hạ tìm cô. Hạ Trúc nghe nói Hứa Mặc đã về, vội vàng dậy để gặp anh.
Phát hiện anh mang theo con búp bê Barbie mà cô muốn nhất, Hạ Trúc lập tức bổ nhào qua, muốn lấy búp bê Barbie. Nhưng Hứa Mặc không chịu đưa cho cô, mà chỉ nói: “Chúng ta nói chuyện một chút.”
Buổi chiều hôm đó, Hứa Mặc đã nói rất nhiều chuyện với Hạ Trúc, nói đến cuối cùng Hứa Mặc mới nói: “Học tập là chuyện của bản thân mình, không liên quan đến người khác.”
Thật ra Hạ Trúc chẳng hiểu mấy, cô chỉ hiểu được một câu, nếu ngày mai em đi học, anh sẽ đưa búp bê Barbie cho em
Cô không hề suy nghĩ liền đồng ý, sau đó giật lấy búp bê Barbie từ tay Hứa Mặc, hí hửng chơi luôn.
Hứa Mặc ngồi bên cạnh nhìn cô chơi Barbie, bất giác nghĩ: nếu cô mãi ngây thơ như vậy thì tốt.
Bị anh trêu, Hạ Trúc lập tức nghiêm mặt, ho khan hai tiếng, chỉnh đốn tư thế phản bác: “Ai cũng có thứ mình không giỏi, trùng hợp là em… không giỏi học tập thôi.”
“Cô giáo bảo, tư duy em rất linh hoạt.”
Hứa Mặc thu lại ý cười, nghiêm túc: “Anh đâu có cười em, anh khen thật mà.”
Hạ Trúc hừ một tiếng, không thèm để ý đến anh.
Hứa Mặc bật cười, đứng dậy lục tìm một hộp quà từ trong hộc bàn đưa cho Hạ Trúc “Cho em này.”
Hạ Trúc chớp mắt, nhận lấy hộp quà nhỏ màu hồng, mang tâm trạng tò mò mở hộp quà ra ngay trước mặt Hứa Mặc.
Chỉ thấy bên trong là một con thỏ màu hồng, là nhân vật trong bộ phim hoạt hình mà Hạ Trúc thích nhất. Hạ Trúc ôm lấy con thỏ, phấn khích đứng bật dậy, bổ nhào vào lòng Hứa Mặc, níu lấy tay áo anh không chút keo kiệt mà biểu đạt tình cảm của mình: “Anh, em thích anh quá đi mất!” “Cảm ơn thỏ con, cảm ơn anh!”
Nghe câu “Em thích anh quá đi mất”, tim Hứa Mặc chợt thắt lại. Anh theo bản năng đỡ cô, cúi đầu, dễ dàng nhìn thấy những vì sao lấp lánh trong mắt cô.
Yết hầu anh khẽ lăn, anh kéo cô ra, ho nhẹ, giả vờ bình tĩnh: “Không cần cảm ơn.”
“Em thích là được.”
Hạ Trúc vô cùng yêu thích món đồ chơi mới nhận được, ôm con thỏ hôn lấy hôn để mấy cái, chỉ ước gì có thể đi đâu cũng ôm theo. Có Hạ Trúc ở đây, Hứa Mặc không thể yên tĩnh làm việc của mình. Anh thu dọn qua loa xong những thứ cần bỏ, dắt Hạ Trúc xuống lầu.
Văn Cầm đang hầm canh ở dưới lầu, nghe thấy tiếng động, bà thò đầu ra khỏi bếp nhìn xem, thấy trên tay Hạ Trúc có thêm một con thỏ đồ chơi, Văn Cầm kinh ngạc liếc về phía Hứa Mặc. Hứa Mặc sau khi lên cấp hai đã có ý thức tự mình kiếm tiền tiêu vặt, tuy Văn Cầm luôn nói anh thiếu tiền thì cứ tìm bà lấy, nhưng Hứa Mặc chưa bao giờ chủ động mở miệng xin.
Có một thời gian Văn Cầm lo lắng anh ở trường sống túng thiếu, đã cố ý chuyển vào thẻ của anh mấy vạn tệ, nhưng anh không hề động tới một đồng. Văn Cầm lo lắng, đến trường trao đổi với giáo viên một phen mới biết anh đã đoạt giải trong cuộc thi, nhận được mấy nghìn tệ tiền thưởng. Mỗi lần thi đứng nhất cũng có tiền thưởng, ngoài những khoản này, anh còn có thu nhập khác.
Sau khi biết những điều này, Văn Cầm vừa kinh ngạc trước khả năng tự lập của anh, vừa xót xa cho sự hiểu chuyện của anh. Có lần, nhân lúc Hứa Mặc được nghỉ về đại viện, bà đã cố ý nói chuyện này với anh, bảo anh đừng quá vất vả lo nghĩ về chuyện tiền bạc, trong tay bà vẫn còn chút tiền tiết kiệm, đủ cho anh dùng mấy chục năm.
Không ngờ Hứa Mặc nghe xong, rất bình tĩnh lắc đầu, nói: “Mẹ, con không thiếu tiền. Con chỉ là đang tận hưởng niềm vui dựa vào năng lực của bản thân để kiếm tiền và thu lợi.”
“Huống hồ, con muốn dùng tiền của chính mình để mua quà cho Bánh Trôi.”
“Bây giờ năng lực của con không đủ, vẫn chưa nuôi nổi em ấy.”
Văn Cầm sững sờ: “Con có biết con đang nói gì không?”
Cứ tưởng anh sẽ giải thích vòng vo, ai ngờ anh lại thẳng thắn thừa nhận: “Con biết.”
“Con chỉ muốn em ấy vui. Chỉ cần thấy em ấy cười, con cũng thấy vui.”
“Mẹ à, em ấy là người rất quan trọng trong cuộc đời con.”
Văn Cầm không hiểu vì sao một cô bé lại có sức ảnh hưởng lớn đến anh như thế.
Sau này bà mới dần nhận ra, Hứa Mặc đang thông qua việc chăm sóc Hạ Trúc để bù đắp cho chính mình.
Hạ Trúc ôm thỏ, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí khác thường.
Cô véo tai thỏ, quay sang nhìn anh. Thấy anh đứng yên, ánh mắt bình tĩnh đối mặt với Văn Cầm ở cửa bếp.
Hạ Trúc theo hướng nhìn của anh mà ngó sang, thấy vẻ mặt phức tạp của Văn Cầm đang dõi theo hai người. Cô tưởng vì con thỏ, bèn cắn môi, rụt rè giơ tay: “Dì Văn, con thỏ này là anh mua cho ạ…”
Dòng suy nghĩ của Văn Cầm bị cắt ngang. Văn Cầm tránh ánh mắt Hứa Mặc, nhìn sang Hạ Trúc, thấy cô chớp mắt, Văn Cầm cười, lại trở về vẻ dịu dàng thường ngày.
Văn Cầm lau khô nước trên tay, khen một câu không rõ ý vị: “Đáng yêu quá.”
“Bánh Trôi thích quà của anh Hứa Mặc lắm nhỉ?”
Hạ Trúc ngây ngô gật đầu: “Dạ thích.”
Khóe môi Văn Cầm khẽ cong, ý vị sâu xa: “Thích là tốt rồi. Không uổng phí tấm lòng này của anh Hứa Mặc.”
Tiếc là Hạ Trúc không hiểu ẩn ý trong lời Văn Cầm, chỉ ngỡ Văn Cầm thật lòng vui cho mình.
Món quà nào Hứa Mặc tặng, Hạ Trúc cũng cất rất kỹ, chưa từng vứt đi một món nào.
Đến khi lên lớp sáu, dọn phòng, cô mới sực nhớ: quà anh tặng đã đầy cả một ngăn tủ.
Phần nhiều là thú bông, búp bê Barbie, còn có bình nước, máy ảnh đồ chơi, bi thủy tinh, Lego…
Món cô thích nhất là tấm ảnh gia đình mà anh tặng vào năm cô tròn mười tuổi.
Năm Hạ Trúc học lớp năm, Đinh Lăng vì lý do công việc, giờ giấc của Đinh Lăng đảo lộn suốt cả năm, lại thêm tâm trạng bất ổn kéo dài, lao lực quá độ nên qua đời.
Khi ấy Hạ Trúc còn mơ màng nghĩ tối nay về sẽ ăn gì. Đến khi nghe tin mẹ cấp cứu không qua khỏi, cô được Hạ Sùng Duy từ xa vội vã trở về, đưa vào bệnh viện. Nhìn Đinh Lăng trùm tấm vải trắng trên đầu, Hạ Trúc cuối cùng cũng nhận ra, cô không còn mẹ nữa rồi.
Cô khóc đến xé lòng, ôm lấy thi thể mẹ không cho ai đụng vào.
Hạ Sùng Duy dỗ mãi không xong, cuối cùng chỉ đành bế thốc cô đi, dặn người đưa thi thể đến nhà hỏa táng.
Trên đường, cô tỉnh dậy khóc mấy lần, đến lúc khản cả giọng.
Năm ấy Hứa Mặc học lớp 10. Hay tin, anh chẳng kịp xin phép nghỉ tiết tự học buổi tối, trực tiếp trốn học đi gặp Hạ Trúc.
Đợi khi anh về đến đại viện, chỉ thấy nhà họ Hạ đã treo vải trắng.
Mà Hạ Trúc thì một mình ngồi xổm ở góc tường, im lặng khóc. Người lớn đi đi lại lại, vậy mà không một ai để ý đến cô.
Hứa Mặc đau lòng không nói nên lời, chạy mấy bước qua, thở hổn hển ngồi xổm trước mặt cô, anh thận giơ tay đặt lên đầu cô. Anh còn chưa kịp sắp xếp ngôn từ, Hạ Trúc đang vùi đầu khóc nức nở bỗng nhiên bổ nhào tới ôm lấy anh, nghẹn ngào nói: “Anh ơi, em không còn mẹ nữa rồi.”